TRANG 528# 1
> Chương 1054: A Dật Đa rời đi
>
>
>
>
>
>
> Nghe được câu hỏi của Trầm Hương, miếng thịt lợn rừng trong tay Hồng Hài Nhi lập tức rơi xuống trên mặt đất, hắn chậm rãi xoay đầu nhìn về phía Trầm Hương, khó tin nói:
>
> “Ngươi thiếu ta 10 tỷ còn không có trả, hiện tại còn muốn hỏi vay tiền ta nữa?”
>
> Trầm Hương ngượng ngùng nói:
>
> “Thiên Môn Sơn người đông thế mạnh, nếu muốn đánh bại Ma Vương Trương Minh Hiên, chúng ta cũng cần có thế lực, nhưng mà ta không có tiền.”
>
> Hồng Hài Nhi khóc lóc nói:
>
> “Ta cũng không có tiền mà!”
>
> Trầm Hương chắp tay trước ngực, bái một bái thật sâu, nói:
>
> “Hồng Hài Nhi huynh đệ, làm ơn! Cậu cũng muốn cứu cha mẹ mình ra đúng không?”
>
> Nghe được câu nói này của Trầm Hương khóe miệng của Hồng Hài Nhi khẽ giật giật, môi mấp máy nhưng không nói được thành lời, thật sự là ta cũng không muốn cứu bọn họ ra đâu.
>
> Nhưng mà nghĩ đến nhiệm vụ Lý Thanh Nhã giao cho, hắn lại không kìm lòng được hỏi:
>
> “Mượn…… Mượn bao nhiêu?”
>
> Trầm Hương xoa xoa đôi tay, ngượng ngùng nói:
>
> “Năm trăm triệu hẳn là đủ rồi.”
>
> “Năm trăm triệu!!”
>
> Hồng Hài Nhi nhảy dựng người lên, phát ra một tiếng kêu sợ hãi.
>
> Trầm Hương ngượng ngùng vội vàng nói:
>
> “Nếu không, ba trăm triệu cũng được.”
>
> Hồng Hài Nhi u oán nói:
>
> “Ngày mai, ta sẽ đưa cho ngươi, để ta ôm chúng nó ngủ một đêm đã.”
>
> Nghe được câu trả lời của Hồng Hài Nhi, Trầm Hương lập tức tỏ ra kinh hỉ, hắn vội vàng giật một cái đùi lợn đưa cho Hồng Hài Nhi, nói:
>
> “Anh em tốt, cái này cho cậu ăn.”
>
> Hồng Hài Nhi nhận lấy đùi lợn, hung hăng cắn một miếng. Tiền của ta! Tiền của ta!
>
> Tích tích tích vài tiếng chuông nhắc nhở có tin nhắn vang lên.
>
> A Dật Đa sờ tay vào ngực, lấy ra một cái di động nhìn thoáng qua rồi để điện thoại di động lại vào trong lòng ngực, trầm mặc một chút nói:
>
> “A Di Đà Phật tiểu tăng cần phải trở về.”
>
> Trầm Hương kinh ngạc kêu lên:
>
> “A Dật Đa, huynh phải đi rồi hay sao?”
>
> A Dật Đa cười nói:
>
> “Phật Tổ gọi ta về.”
>
> Hồng Hài Nhi cố gắng nuốt miếng thịt trong mồm xuống, nói:
>
> “Phật Tổ? Là Di Lặc Vị Lai Phật sao?”
>
> A Dật Đa gật gật đầu, cười mà không nói, chậm rãi đứng lên.
>
> Trầm Hương cũng đứng lên, vỗ vỗ A Dật Đa bả vai cảm thán nói:
>
> “A Dật Đa, tuy rằng chúng ta quen biết không lâu lắm, nhưng mà ta biết huynh là một vị hòa thượng tốt, chỉ là làm người quá mức bướng bỉnh, về sau nếu huynh cảm thấy ở Linh Sơn không được nữa thì cứ tới tìm ta! Ta mang huynh đi đánh thiên hạ.”
>
> Nghe được lời nói hùng hồn của Trầm Hương, khóe miệng của A Dật Đa khẽ run rẩy vài cái, hắn nói:
>
> “Tiểu tăng đa tạ thí chủ!”
>
> Hồng Hài Nhi cũng đứng lên, cổ động nói:
>
> “Theo ta thấy, huynh trở về cũng tốt, trợ giúp Di Lặc Vị Lai Phật đoạt vị, sau khi thành công, ở Linh Sơn huynh chính là người ở dưới một Phật trên vạn Phật, khi đó huynh cũng có thể bán tượng vàng ở Linh Sơn giúp Trầm Hương trả nợ rồi.”
>
> Nghe được câu nói này của Hồng Hài Nhi, khóe mắt của A Dật Đa khẽ giật giật, chủ ý bán tượng vàng ở Linh Sơn trả nợ của A Nan, Già Diệp lúc trước sẽ không phải là do thằng này nói ra đi?
>
> A Dật Đa chắp tay trước ngực bái một cái, nói:
>
> “Tiểu tăng cáo từ, hai vị thí chủ bảo trọng!”
>
> Dưới chân có một đóa hoa sen vàng dâng lên, nâng hắn nhanh chóng đi xa.
>
> Trầm Hương, Hồng Hài Nhi nhìn theo hướng A Dật Đa rời đi. Một lúc sau, hai người lại lần nữa ngồi trở lại trên tảng đá.
>
> Trong lòng Trầm Hương xuất hiện cảm giác mất mát, A Dật Đa tới thì Tố Tố rời đi, Hồng Hài Nhi tới thì A Dật Đa rời đi, chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủn có người tới cũng có người đi, tâm tình khó tránh sẽ có cảm giác mất mát.
>
> Hồng Hài Nhi lấy di động ra, gửi tin nhắn qua cho Lý Thanh Nhã:
>
> “Sư cô, hòa thượng béo kia đã đi rồi, hình như là Di Lặc Vị Lai Phật triệu kiến, bảo hắn trở về Linh Sơn.”
>
> Sau một lát, Lý Thanh Nhã nhắn lại:
>
> “Đã biết, tiếp tục đi theo Trầm Hương.”
>
> Hồng Hài Nhi đánh chữ trả lời:
>
> “Tuân mệnh!”
>
> Trầm Hương mở miệng mất mát nói:
>
> “Hồng Hài Nhi, cậu cũng sẽ rời đi sao?”
>
> Hồng Hài Nhi thu hồi di động, thản nhiên gật đầu nói:
>
> “Sẽ!”
>
> Trầm Hương cố gắng gượng cười nói:
>
> “Khi nào?”
>
> Hồng Hài Nhi buột miệng thốt ra:
>
> “Chờ huynh trả xong tiền cho ta đã!”
>
> Trầm Hương sửng sốt, tươi cười, nhẹ nhàng nói:
>
> “Vậy là tốt rồi! Vậy là tốt rồi!”
>
> Hồng Hài Nhi hoài nghi nhìn Trầm Hương nói:
>
> “Câu này của huynh là có ý gì? Không phải là định quỵt nợ đi?”
>
> Trầm Hương cười mỉa nói:
>
> “Sao có thể! Trầm Hương ta cũng không phải là loại người thiếu nợ không trả này.”
>
> Ánh mắt của Hồng Hài Nhi khi nhìn về phía Trầm Hương vẫn tràn ngập sự hoài nghi Sao ta lại có cảm giác thằng này có chút chột dạ nhỉ?
>
> Đột nhiên, ở trên không trung có một giọng nói vang lên:
>
> “Thiên địa vô cực, vạn dặm truy tung uông Trầm Hương, ngươi chạy trốn nơi đâu!”
>
> Vài đạo thần quang từ nơi xa bay tới.
>
> Trầm Hương bỗng nhiên đứng lên, kinh ngạc, sợ hãi kêu lên:
>
> “Đi mau!”
>
> Rồi hắn kéo Hồng Hài Nhi lao ra ngoài.
>
> Hồng Hài Nhi nghi hoặc nói:
>
> “Bọn họ là người nào?”
>
> Trầm Hương hận ngứa răng nói:
>
> “Bọn họ chính là đám chó săn của Thiên Đình, Hao Thiên Khuyển cùng Tứ Đại Thiên Vương.”
>
> Hồng Hài Nhi kinh ngạc, sợ hãi kêu lên:
>
> “Sao huynh lại có thể chọc tới bọn họ?”
>
> Trầm Hương phẫn hận nói:
>
> “Ngay từ nhỏ bọn họ vẫn luôn đuổi giết ta. Chờ sau khi ta lớn lên, bọn họ bị ta tàn nhẫn đánh vài lần rồi cũng không dám xuất hiện ở trước mặt ta.”
>
> Hồng Hài Nhi nói:
>
> “Vậy huynh chạy cái gì? Quay lại, đánh bọn họ đi chứ?”
>
> Trầm Hương trầm mặc một chút, nói:
>
> “Pháp bảo mạnh nhất của ta là Bảo Liên Đăng đã bị Tố Tố trộm đi, hiện tại, ta không đánh lại bọn họ.”
>
> Hồng Hài Nhi đột nhiên vung tay Trầm Hương ra, mông phun lửa, xông ra ngoài, không đánh lại còn nói cái gì nữa? Chạy thôi!
>
> Trầm Hương kinh ngạc, sợ hãi kêu lên:
>
> “Uy Hồng Hài Nhi, cậu chạy từ từ thôi, đợi ta với!”
>
> ……
>
> Bên trong Đại Lôi Âm Tự, một đóa hoa sen vàng chậm rãi mở ra ở trên không trung, Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả ngồi ở trong đó.
>
> Ngồi ngay ngắn trên đài sen chỗ chủ vị chính là Như Lai, bên trái còn có Nhiên Đăng Cổ Phật.
>
> Di Lặc Vị Lai Phật mở miệng nói:
>
> “Phật Tổ, ngài triệu ta trở về là vì chuyện gì?”
>
> Nhiên Đăng Cổ Phật cũng nhìn về phía Như Lai.
>
> Lúc này, Như Lai mới mở miệng, giọng nói to, rõ của hắn quanh quẩn ở bên trong Đại Lôi Âm Tự:
>
> “Ta vừa nhận được tin tức, trong vòng hai trăm năm nữa, thế gian sẽ có đại kiếp nạn tái khởi.”
>
> Nghe thấy tin tức này, nụ cười tươi trên mặt Di Lặc Vị Lai Phật lập tức biến mất, hắn kinh ngạc, sợ hãi kêu lên:
>
> “Cái gì?”
>
> Nhiên Đăng Cổ Phật cũng không bình tĩnh được.
>
> Đại kiếp nạn! Là đại kiếp nạn đó! Lần đại kiếp nạn nào không phải đánh Hồng Hoang rách nát, trăm họ lầm than? Chẳng lẽ Lượng kiếp lại muốn tới rồi hay sao?
>
> Di Lặc Vị Lai Phật vội vàng hỏi:
>
> “Phật Tổ, đại kiếp nạn ra sao? Kiếp ứng với phương nào?”
>
> Như Lai chậm rãi nói:
>
> “Chính ma chi kiếp, kiếp ứng với Linh Sơn và Thiên Đình.”
>
> Nghe được câu nói này của Như Lai, lông mày của Nhiên Đăng Cổ Phật không khỏi nhảy lên vài cái, hắn vội vàng nói:
>
> “Phật Tổ, Thánh Nhân không ra tay, người nào có thể công phá Linh Sơn?”
>
> Như Lai chậm rãi mở miệng nói:
>
> “Kiếp có định số, đến lúc đó bổn tọa sẽ niết bàn chuyển thế, Vô Thiên Ma Chủ sẽ trở thành chúa tể của Linh Sơn.”
>
> Nhiên Đăng Cổ Phật kinh ngạc, sợ hãi kêu lên:
>
> “Cái gì?”
>
> Rồi hắn nhịn không được nói:
>
> “Phật Tổ, chẳng lẽ ngài định không chiến mà hàng hay sao?”
>
> Nghe thấy câu hỏi của Nhiên Đăng Cổ Phật, trái tim của Di Lặc Vị Lai Phật cũng kịch liệt nhảy lên. Như Lai muốn chuyển thế sao?
>
> Như Lai chậm rãi mở miệng nói:
>
> “Mọi sự trong trời đất này đều có định số, Ma Chủ đánh lên Hồng Hoang, chiếm lấy tam thập tam thiên, đây là định số không thể sửa đổi, Phật giáo cứ tuân theo ý trời là được.”
>
> “Chờ thời cơ đến sẽ có thiên mệnh chi nhân lấy xá lợi tử đánh thức chân linh của bổn tọa, Ma tộc diệt vong.”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật theo bản năng hỏi:
>
> “Nếu không có người gọi tỉnh chân linh của Phật Tổ thì chúng ta phải làm như thế nào?”
>
> Như Lai cười nói:
>
> “Chuyện này đã có định số rồi, há có chuyện không tỉnh được?”
>
> Rồi hắn nói đùa:
>
> “Nếu như bổn tọa không tỉnh, không phải còn có vị Phật Tổ tương lai là Di Lặc Vị Lai Phật hay sao?”
>
> Nghe được câu này, mặc dù biết là Như Lai đang nói đùa nhưng trái tim của Di Lặc Vị Lai Phật vẫn không nhịn được mà đập nhanh thêm mấy nhịp, hắn chắp tay trước ngực nói:
>
> “A Di Đà Phật ~”
>
> Như Lai tiếp tục mở miệng nói:
>
> “Đến lúc đó, Di Lặc Vị Lai Phật phải nhớ, tạm lánh mũi nhọn của ma đầu, chớ có liều mình chém giết với bọn họ.”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật, Nhiên Đăng Cổ Phật đồng thanh nói:
>
> “Tôn pháp chỉ!!”
>
> Như Lai phật tổ nói:
>
> “Các vị đi thôi!”
>
> Sau đó, thân hình của Di Lặc Vị Lai Phật, Nhiên Đăng Cổ Phật nhạt dần rồi biến mất, ở bên trong Đại Lôi Âm Tự, chỉ còn lại có tiếng thở dài cuả Như Lai.
>
>
>
>