Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1055: Mục 1056

TRANG 528# 2

> Chương 1055: Đường Vương qua đời

>

>

>

>

>

>

> Thân hình của Di Lặc Vị Lai Phật chợt lóe lên là đã xuất hiện ở chân núi Linh Sơn, hắn cười ha hả và đi xuống dưới núi.

>

> Đột nhiên, từ phía sau, một giọng nói già nua vang lên:

>

> “Di Lặc Vị Lai Phật định đi đâu vậy?”

>

> Di Lặc Vị Lai Phật ngừng chân lại, xoay người cười ha hả nói:

>

> “Nhiên Đăng Cổ Phật, ta muốn xuống hồng trần, thừa dịp đại kiếp nạn còn không có giáng lâm, bần tăng nghĩ đi nhìn lại non sông, nhân gian trăm thái.”

>

> Thân hình của Nhiên Đăng Cổ Phật hiện lên ở trên không trung, hắn cảm thán nói:

>

> “Đại kiếp nạn! Cảm nhận của Di Lặc Vị Lai Phật đối với lần đại kiếp nạn này là như thế nào?”

>

> Di Lặc Vị Lai Phật thành kính nói:

>

> “Phật hiệu vô biên, tà không thắng chính, cái gọi là đại kiếp nạn chỉ là một chút gợn sóng góp phần cho Phật giáo càng thêm hưng thịnh mà thôi. Trong lòng Phật Tổ đã sớm có lập kế hoạch, chúng ta cứ làm theo lời Phật Tổ là được.”

>

> Nhiên Đăng Cổ Phật hỏi:

>

> “Di Lặc Vị Lai Phật thật sự nghĩ như thế hay sao?”

>

> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả gật gật đầu.

>

> Nhiên Đăng Cổ Phật thở dài nói:

>

> “Thôi ~ nếu Phật Tổ tương lai cũng không muốn đấu tranh, coi như hôm nay bần tăng không có tới đi!”

>

> Thân hình hóa thành một đạo ánh nến rồi biến mất.

>

> Di Lặc Vị Lai Phật nhếch miệng ha hả cười đi xuống dưới núi, đại kiếp nạn sắp tới, cơ hội cũng sắp tới, cũng không biết Ma tộc bố cục ở phương nào, liệu bản thân có nên đi tìm Ma tộc hay không? Mà muốn tìm thì tìm ở nơi đâu? Hư vô không gian, Ma giới môn hộ khẳng định là không thể đi, quá mức khiến cho người ta chú ý.

>

> Di Lặc Vị Lai Phật tùy ý tản bộ, chân trần đi khắp Hồng Hoang, tìm kiếm tung tích của Ma tộc. Trong mấy năm kế tiếp, tuy rằng hắn cũng tìm được một số Ma tộc nhưng mà tất cả đều là tiểu nhân vật độ kiếp thất bại bị Thiên Ma đoạt xá thôi, cũng không có tác dụng gì quá lớn.

>

> Trong vòng mấy năm này, nhờ chăm chỉ làm việc nghĩa, Trầm Hương cùng Hồng Hài Nhi đã kết giao với không ít anh hào, trợ giúp Hồng Tinh Yêu Thần điều tiết mâu thuẫn với Hắc Thủy Yêu Thần, đạt được tình hữu nghị của hai vị Yêu Thần.

>

> Từ trong tay một hòa thượng cứu một con nhện con, không ngờ lại là hậu duệ trực hệ của Thiên Ti Yêu Thần, được Thiên Ti Yêu Thần hứa hẹn trợ giúp.

>

> Từ trong một lăng mộ bí ẩn dưới nền đất, cứu được thi yêu bị nhốt vạn năm, được tà thi yêu mang lòng cảm kích, thề nguyện đi theo để trả ơn.

>

> Càng chiêu binh mãi mã, thế lực của Trầm Hương càng lớn nhưng kéo theo đó là tiền thiếu nợ Hồng Hài Nhi cũng càng ngày càng nhiều.

>

> Đầu tiên là 1 tỷ rồi tăng thêm thành 10 tỷ, 15 tỷ, cuối cùng tính cả gốc lẫn lãi, tổng số tiền nợ đã lên đến hơn 50 tỷ.

>

> Ban đầu, lúc mới mượn tiền, Trầm Hương còn có chút ngượng ngùng nhưng về sau, càng mượn càng nhiều, hoàn toàn không còn cảm giác gì, tâm thái cũng trở nên bình tĩnh, tìm Hồng Hài Nhi vay tiền mặt không đỏ tim không đập nhanh. Có cho mượn hay không? Không cho ta liền bùng nợ!

>

> Hồng Hài Nhi càng ngày càng hậm hực, bởi vì hắn đột nhiên phát hiện nguyên lai thiếu tiền mới là đại gia, càng thiếu nợ nhiều càng dũng cảm!

>

> ……

>

> Hôm nay, sáng sớm, trên Thiên Không Đảo, trong sân sau của hiệu sách, Tấn Dương đang cùng Nha Nha chơi cờ năm quân (cờ caro), Lý Thanh Nhã ngồi ở bên cạnh đọc sách.

>

> Một giọng nói vui sướng từ bên ngoài truyền đến:

>

> “Tấn Dương, Tấn Dương, con ở đâu?”

>

> Tấn Dương xoay đầu nhìn lại, cao hứng nói:

>

> “Mẫu hậu! Con ở chỗ này.”

>

> Hoàng Hậu từ bên ngoài tung người, bay vào bên trong sân.

>

> Lý Thanh Nhã gập quyển sách đang xem lại, cười nói:

>

> “Vô Cấu, đã xảy ra chuyện gì mà muội vui như vậy?”

>

> Hoàng Hậu cao hứng nói:

>

> “Nhị ca rốt cuộc đã chết!”

>

> Tấn Dương kinh ngạc kêu lên:

>

> “Phụ hoàng đã chết rồi sao?”

>

> Hoàng Hậu cười nói:

>

> “Đúng vậy! Đây là một tin tức tốt chứ?”

>

> Tấn Dương chớp chớp mắt, phụ hoàng đã chết là tin tức tốt? Lời này sao nghe là lạ nhỉ?

>

> Lý Thanh Nhã cười nói:

>

> “Chúc mừng Vô Cấu!”

>

> Hoàng Hậu cao hứng nói:

>

> “Nhị ca đã được Lý Tịnh, Lý Hiếu Cung, Đỗ Như Hối, Phòng Huyền Linh cùng những trọng thần đã chết trước đó của Đại Đường đón vào bên trong địa phủ. Huynh ấy mới nhắn tin cho ta, chờ sau khi thành lập quỷ quốc ở u minh thế giới, sẽ phái người tới đón chúng ta.”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói:

>

> “Chúc mừng muội, rốt cuộc hai vợ chồng đã có thể đoàn tụ rồi.”

>

> Hoàng Hậu nghiêm túc bái một cái, nói:

>

> “Trong khoảng thời gian này đa tạ Thanh Nhã tỷ chiêu đãi, Vô Cấu vô cùng cảm kích.”

>

> Lý Thanh Nhã duỗi tay đỡ Hoàng hậu lên, cười nói:

>

> “Không sao, muội cũng giúp ta không ít việc mà.”

>

> Hoàng Hậu lắc đầu cười nói:

>

> “Thanh Nhã tỷ, tỷ cũng đừng cất nhắc ta, các ngươi đều là người trong giới thần tiên, chuyện các ngươi không làm được, ta làm sao giúp đỡ được.”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói:

>

> “Muội đã giúp ta nấu cơm mà!”

>

> Hoàng Hậu phì cười một tiếng, thật đúng là như thế.

>

> Tấn Dương chớp mắt, nói:

>

> “Mẫu hậu, ta không cần phải đi chứ?”

>

> Hoàng Hậu nhíu mày, nói:

>

> “Tấn Dương, con không nhớ phụ hoàng hay sao?”

>

> Tấn Dương gật đầu nói:

>

> “Con có nhớ chứ! Chỉ có điều con không muốn xuống địa ngục.”

>

> Lý Thanh Nhã cũng khuyên:

>

> “Vô Cấu, u minh thế giới chính là chỗ quỷ hồn sinh tồn, tràn ngập quỷ khí, Tấn Dương là người sống, khó có thể sinh tồn ở bên trong đó, muội cứ cho nàng lưu lại đi!”

>

> “Chuyện này ~”

>

> Hoàng Hậu một chút chần chờ.

>

> Thấy thế, Tấn Dương vội vàng chạy đến bên người và ôm chặt lấy cánh tay của Lý Thanh Nhã rồi cười hì hì nói:

>

> “Thanh Nhã cô cô nói thật đúng.”

>

> Lý Thanh Nhã duỗi tay, bẹo má Tấn Dương làm choTấn Dương nhăn mày lại.

>

> Nha Nha chạy đến bên Lý Thanh Nhã, ôm lấy cánh tay còn lại của Lý Thanh Nhã rồi nũng nịu nói:

>

> “Con cũng muốn, con cũng muốn!”

>

> Lý Thanh Nhã cười nhẹ rồi cũng duỗi tay, bẹo má Nha Nha một cái, Nha Nha cười khanh khách.

>

> ……

>

> Vài ngày sau, khi còn rạng sáng, trời đất một màu xám xịt, đột nhiên có tiếng vó ngựavang lên, một cơn gió lạnh thổi qua núi rừng, sương mù bao phủ phường thị.

>

> Yêu ma trong phường thị đều quay đầu nhìn về hướng đông, trong mắt có ánh sáng lạnh lẽo lóe lên, âm binh không biết trời cao đất dày tới từ nơi nào cũng dám xông đến Thiên Môn Sơn, không muốn sống nữa hay sao?

>

> Trên Thiên Không Đảo, mấy người Hoàng Hậu, Lý Thanh Nhã, Lý Thanh Tuyền, Tấn Dương tụ tập ở trước môn hộ, vài luồng âm phong từ dưới bay vút lên, dừng ở trên đám mây hóa thành mấy người Lý Thừa Càn, Đỗ Hà, Phòng Di Ái, Hầu Quân Tập.

>

> Lý Thừa Càn cung kính chắp tay thi lễ nói:

>

> “Thừa Càn bái kiến mẫu hậu!”

>

> Mấy người Đỗ Hà, Phòng Di Ái, Hầu Quân Tập cũng chắp tay thi lễ nói:

>

> “Bái kiến Hoàng Hậu Nương Nương!”

>

> Hoàng Hậu cười nói:

>

> “Miễn lễ đi!”

>

> mấy người Lý Thừa Càn cười đứng lên.

>

> Hoàng Hậu nhìn về phía Lý Thừa Càn, cao hứng nói:

>

> “Phụ hoàng của con đã phái người tới đón chúng ta, chúng ta đi ra ngoài thôi!”

>

> Lý Thừa Càn cung kính nói:

>

> “Dạ vâng thưa Mẫu hậu.”

>

> Bên ngoài, sương mù tới gần phường thị dưới Thiên Môn Sơn thì đột nhiên dừng lại, không lan tràn ra nữa.

>

> Sau đó, sương mù tách ra hai bên, lộ ra một đội âm binh ở bên trong.

>

> Từ bên trong đội ngũ Âm binh, hai Quỷ Tướng thúc ngựa tiến lên, một người mặc áo quan văn, trông hơi béo, một người khác thì khác chiến giáp uy vũ.

>

> Hai người đồng thanh nói:

>

> “Thần Phòng Huyền Linh ( Lý Hiếu Cung ) phụng mệnh lệnh của bệ hạ, cung nghênh Hoàng Hậu Nương Nương hồi cung!”

>

> mấy người Hoàng Hậu, Lý Thừa Càn cưỡi mây, đáp xuống ở trước mặt âm binh.

>

> Thấy thế, yêu ma trong phường thị cũng đều tò mò nhìn xung quanh và thấp giọng nghị luận.

>

> Sau khi nhìn thấy Lý Thanh Nhã, Phòng Huyền Linh, Lý Hiếu Cung cùng tất cả âm binh đều xoay người xuống ngựa, nửa quỳ xuống, những âm binh đang đứng ở phía sau cũng đều không tiếng động quỳ xuống.

>

> Phòng Huyền Linh cung kính nói:

>

> “Bệ hạ có lời, khi chúng ta nhìn thấy trưởng công chúa điện hạ, nhất định phải thay người biểu đạt cảm kích.”

>

> “U minh thế giới có lệnh cấm, đế hoàng tôn sư không được tùy ý ra vào. Sau khi tiến vào u minh, bệ hạ mới biết mình không thể ra ngoài, khó có thể giáp mặt biểu đạt cảm tạ, chỉ có thể nhờ chúng ta thay người truyền đạt.”

>

> Lý Hiếu Cung cũng nói:

>

> “Bệ hạ nói, ngày nào đó có thời gian chắc chắn mở tiệc ở bên trong Hư Hoang Giới, chiêu đãi các ân nhân của Thiên Không Đảo, còn thỉnh trưởng công chúa vui lòng nhận cho.”

>

> Lý Thanh Nhã duỗi tay ra cười nói:

>

> “Đứng lên đi!”

>

> Nghe được lời nói của nàng, tất cả quỷ hồn đang quỳ đều không tự chủ được đứng lên.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!