Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1056: Mục 1057

TRANG 529# 1

> Chương 1056: Hoàng Hậu rời Thiên Môn Sơn

>

>

>

>

>

>

> Hoàng Hậu kích động tiến lên một bước, nói:

>

> “Nhị ca…… Nhị ca, người có khỏe không?”

>

> Phòng Huyền Linh cười nói:

>

> “Bệ hạ rất tốt, ở U Minh thế giới lại lần nữa khôi phục bộ dáng thời tuổi trẻ. Bệ hạ còn nói, sớm biết như thế thì ngài nên chết sớm mấy năm.”

>

> Nghe được câu nói đùa này, Hoàng Hậu cũng phải bật cười, oán trách nói:

>

> “Nhị ca giờ cũng biết nói đùa rồi.”

>

> Lý Thanh Nhã cũng cười nói:

>

> “Vô Cấu, muội theo bọn họ đi thôi!”

>

> Hoàng Hậu lại cung kính bái Lý Thanh Nhã một cái, hốc mắt ướt át nói:

>

> “Đa tạ Thanh Nhã tỷ đã cứu mạng cùng thu lưu ta! Ơn nghĩa này Vô Cấu suốt đời khó quên.”

>

> Lý Thanh Nhã khom lưng đỡ Hoàng Hậu dậy, cười nói:

>

> “Tỷ muội chúng ta không cần đa lễ, về sau có nhớ ta thì nhắn tin hoặc gọi điện cho ta, ta sẽ vào Hư Hoang Giới gặp mặt.”

>

> “À ừ ~”

>

> Hoàng Hậu dùng sức gật gật đầu, xoa xoa hốc mắt ướt át, cười một chút nói:

>

> “Đã để cho Thanh Ngã tỷ tỷ chế giễu rồi.”

>

> Rồi nàng quay sang nói với Lý Thừa Càn:

>

> “Thừa Càn, chúng ta đi thôi!”

>

> Lý Thừa Càn đột nhiên quỳ xuống, dập đầu nói:

>

> “Mẫu hậu, xin thứ cho hài nhi bất hiếu, không thể theo mọi người rời đi.”

>

> Hoàng Hậu nghi vấn nói:

>

> “Vì cái gì?”

>

> Lý Thừa Càn không đứng dậy mà vẫn quỳ thẳng thắn nhìn Hoàng Hậu nói:

>

> “Mẫu hậu, ở Thiên Môn Sơn, ta học được rất nhiều, cũng trưởng thành rất nhiều. Ở chỗ này ta không cảm thấy bản thân là một phế nhân, ở chỗ này, bản lĩnh thống trị quốc gia mà ta đã học có thể được ứng dụng, ta không nghĩ trở lại bên trong hoàng cung, làm một vị Thái Tử luôn tuân theo khuôn phép cũ như trước kia nữa.”

>

> Hoàng Hậu vừa lòng cười nói:

>

> “Con ta đã trưởng thành rồi. Nếu như con nguyện ý lưu lại thì mẫu hậu cũng không ép con! Chiếu cố em gái con cho tốt. Nếu nhớ chúng ta thì nhắn tin cho chúng ta, ta cùng phụ hoàng sẽ vào trong Hư Hoang Giới gặp mặt.”

>

> Lý Thừa Càn cười nói:

>

> “Đa tạ mẫu hậu thành toàn.”

>

> Mấy người Đỗ Hà, Phòng Di Ái, Hầu Quân Tập cũng đột nhiên quỳ xuống, đồng thanh nói:

>

> “Chúng thần nguyện ý lưu lại phụ tá Thái Tử điện hạ kiến công lập nghiệp.”

>

> Ở phía đối diện, Phòng Huyền Linh theo bản năng kêu một tiếng:

>

> “Di Ái!”

>

> Phòng Di Ái ngẩng đầu nhìn về phía Phòng Huyền Linh, cười ha hả nói:

>

> “Phụ thân, ngài cũng đã chết rồi sao?”

>

> Phòng Huyền Linh lập tức cảm thấy ngực nghẹn lại, đứa nhỏ này vẫn là không biết nói chuyện như vậy.

>

> Do đó, sắc mặt của Phòng Huyền Linh tối sầm, hắn quát lên:

>

> “Cho dù lão tử đã chết thì cũng vẫn là cha của mày, cút trở về cho ta.”

>

> Phòng Di Ái lập tức giận dỗi nói:

>

> “Sinh thời ông là cha của tôi, sau khi chết là quan hệ gì thì không xác định, nếu đầu thai nói không chừng tôi còn là anh của ông thì sao?!”

>

> Phòng Huyền Linh tức đến mức sắc mặt biến thành màu đen, ngón tay run run.

>

> Lý Hiếu Cung ha ha cười nói:

>

> “Có đạo lý, có đạo lý ~”

>

> Đỗ Hà nghẹn cười không dám nhiều lời.

>

> Lý Thanh Tuyền, Nữ Oa (Tinh Vệ), Tấn Dương thì không chút khách khí cười khanh khách lên.

>

> Hoàng Hậu cũng nhoẻn miệng cười, nói:

>

> “Nếu các ngươi có tâm này, vậy đều lưu lại đi!”

>

> Mấy người Đỗ Hà, Phòng Di Ái, Hầu Quân Tập đồng thanh nói:

>

> “Đa tạ Hoàng Hậu Nương Nương thành toàn.”

>

> Hoàng Hậu tung người bay về phía đối diện, quỷ binh nhanh chóng tránh qua hai bên, lộ ra một chiếc loan giá ở trung tâm. Hoàng Hậu bay người đến chỗ loan giá rồi chui vào, quỷ binh lại lần nữa khép lại vây quanh loan giá.

>

> Lý Hiếu Cung quát to:

>

> “Sau trận biến thành trước trận, hồi cung!”

>

> Bên trong sương mù dày đặc, một đám quỷ binh đông nghìn nghịt chậm rãi đi xa.

>

> Phòng Di Ái quỳ gối trên đám mây lớn tiếng kêu lên:

>

> “Cha, căn cứ kinh nghiệm của ta, người đã chết cũng sẽ sinh bệnh, chú ý quỷ thể nhé!”

>

> Từ bên trong sương mù, một tiếng hét lớn truyền ra:

>

> “Lăn ~”

>

> Phòng Di Ái ngượng ngùng thầm nói:

>

> “Đã chết rồi mà vẫn còn táo bạo như vậy.”

>

> Lý Thừa Càn đứng lên, mấy người Đỗ Hà, Phòng Di Ái, Hầu Quân Tập cũng đi theo đứng lên.

>

> Lý Thanh Nhã cười nói:

>

> “Đều trở về đi! Muốn gặp mặt thì cứ tùy ý vào Hư Hoang Giới là có thể.”

>

> Lý Thừa Càn nói:

>

> “Dạ vâng!”

>

> Rồi hắn mang theo mấy người Đỗ Hà, Phòng Di Ái, Hầu Quân Tập hóa thành một luồng âm phong bay xuống dưới.

>

> Mấy người Lý Thanh Nhã cũng bay về phía hiệu sách, Tấn Dương ôm cánh tay của Lý Thanh Nhã, quay đầu nhìn về phía xa, hốc mắt phiếm hồng.

>

> Đại Đường hoàng đế qua đời đã được một tháng, toàn bộ hoàng đô vẫn còn đắm chìm ở trong bi thương, trên đường người đi đường ít cười vui, đàn sáo cũng không còn vang lên.

>

> Một hòa thượng mập mạp đi vào thành Trường An của Đại Đường, cười ha hả tự nói:

>

> “Đại Đường không hổ là đế quốc mạnh nhất của Nhân tộc! Quả nhiên phồn hoa hơn Thiên Trúc rất nhiều.”

>

> Người này tùy ý tản bộ, du đãng ở trong thành Trường An.

>

> Lúc đi ngang qua phủ đệ của mấy vị quan lớn, hắn lắc lắc đầu, lúc đi ngang qua hoàng cung, hắn vẫn lắc lắc đầu. Sau khi đi dạo quanh toàn bộ thành Trường An một lần, hắn lại tiếc nuối thở dài một tiếng, giống như không hề tìm được thứ mình muốn.

>

> Lúc đi qua cửa thành, người này còn thầm nói

>

> “Thoạt nhìn Ma tộc cũng không bố cục tại nơi đây!”

>

> Hòa thượng béo này chính là Di Lặc Vị Lai Phật, sau khi xuống Linh Sơn, hắn vẫn đi khắp nơi tìm kiếm tung tích Ma tộc nhưng không tìm được thứ gì cả.

>

> Di Lặc Vị Lai Phật đi ra khỏi thành Trường An định bụng đi đến quốc gia tiếp theo nhưng chỉ mới đi không xa, hắn đột nhiên ngừng chân lại, nhíu mày nhìn về phía một ngôi chùa miếu to lớn ở gần đó. Bởi vì, hắn nhìn thấy phía trên không chùa miếu có long khí quấn quanh, có thể thấy được đây là một ngôi chùa miếu dành cho hoàng gia, nhưng mà nội tâm lại ẩn ẩn nhận thấy được có một tia không ổn.

>

> Thân hình của Di Lặc Vị Lai Phật chợt lóe rồi biến mất, lúc xuất hiện lại thì đã ở phía trên không chùa miếu. Hắn cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy trên bảng hiệu của chùa miếu viết năm chữ to “Sắc Kiến Cảm Nghiệp Tự”.

>

> Nhìn thấy năm chữ này, trong mắt Di Lặc Vị Lai Phật lập tức hiện lên một tia kinh hỉ, hắn thì thầm tự nói:

>

> “Rốt cuộc tìm được rồi!”

>

> Thân hình lại tiếp tục biến mất.

>

> Lúc này, ở bên trong một gian Phật đường, một ni cô tuấn tú đang gõ mõ, ở bên cạnh nàng là một tiểu ni cô đứng cung kính.

>

> Lúc này, tiểu ni cô đứng bên cạnh trông có vẻ cực kỳ sốt ruột, nàng nói:

>

> “Nương Nương, ngài cũng bị đuổi ra khỏi hoàng cung rồi, nhiệm vụ của chúng ta sao có thể hoàn thành được đây? Hiện tại chúng ta nên làm sao bây giờ?”

>

> Mặc kệ tiểu ni cô đang sốt sắng, ni cô kia vẫn bình tĩnh gõ mõ rồi thản nhiên nói:

>

> “Ngươi không biết phượng hoàng niết bàn chăng? Trước khi thành công thì phải chịu lửa thiêu chín chín tám mươi mốt ngày. Cá chép muốn vượt Long Môn cũng có dòng chảy xiết ngăn cản. An tâm hết thảy mọi việc vẫn nằm trong sự khống chế của ta. Đừng vội!”

>

> “Ha hả ~ Chỉ là một Thiên Ma nho nhỏ, bản lĩnh không lớn nhưng khẩu khí lại không nhỏ.”

>

> Đột nhiên, một tiếng cười ha hả vang lên.

>

> Nghe được câu nói này, ni cô gõ mõ lập tức trừng to mắt, nàng nhanh chóng đứng lên và xoay người nhìn lại, chỉ thấy một Đại hòa thượng mập mạp đang nghiêng người nằm trên giường.

>

> Nhìn thấy cảnh tượng này, trong tay tiểu ni cô hầu cận lập tức xuất hiện một thanh kiếm mỏng, trong mắt hiện lên một tia hung quang, kiếm móng đâm tới Di Lặc Vị Lai Phật.

>

> Nhưng khi mũi kiếm đâm đến trước ngực Di Lặc Vị Lai Phật thì lại không đâm nổi nữa, khoảng cách một tấc kia tựa như là đã biến thành lạch trời.

>

> “Lui ra đi!”

>

> Tiểu ni cô cầm kiếm vẫn đứng ở tại chỗ không nhúc nhích.

>

> Võ Mị Nương thở dài, hành lễ bái một cái và nói:

>

> “Không biết Di Lặc Vị Lai Phật giá lâm, tiểu nữ không có tiếp đón từ xa, mong Di Lặc Vị Lai Phật hãy thứ lỗi!”

>

> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả nói:

>

> “Cô tên là gì?”

>

> Võ Mị Nương cung kính nói:

>

> “Tiểu nữ tên là Võ Chiếu, tiên hoàng ban danh Võ Mị.”

>

> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả nói:

>

> “Nữ thí chủ là Thiên Ma ư?”

>

> Võ Mị Nương cung kính nói:

>

> “Vị Lai Phật đã hỏi, tiểu nữ cũng không dám dấu diếm, tiểu nữ đúng là Thiên Ma.”

>

> Di Lặc Vị Lai Phật nói:

>

> “Nói thật, ta thấy Nữ thí chủ đúng là có một chút bản lĩnh, thế nhưng có thể giấu diếm được Chư Thiên Thần Thánh, lấy Thiên Ma chi thân tiến vào hậu cung, nếu không phải ta cẩn thận điều tra thì đúng là cũng bị Nữ thí chủ qua mặt rồi.”

>

> Võ Mị Nương cung kính nói:

>

> “Đó là bởi vì ta chính là Võ Mị Nương, mà không phải là bị Thiên Ma bám vào người.”

>

> “Hả! Cái gì?”

>

> Nghe được câu nói này của Võ Mị Nương, Di Lặc Vị Lai Phật lấp tức ngồi dậy, nghi hoặc nói:

>

> “Thiên Ma chuyển thế ư? Sao cô có thể vòng qua luân hồi được?”

>

> Võ Mị Nương trầm mặc một chút rồi nói:

>

> “Tiểu nữ tử cũng không biết.”

>

> Di Lặc Vị Lai Phật trực tiếp hỏi:

>

> “Nữ thí chủ có biết Vô Thiên hay không?”

>

> Võ Mị Nương cung kính nói:

>

> “Tự nhiên biết!”

>

> Di Lặc Vị Lai Phật nói:

>

> “Vậy nữ thí chủ hãy giúp ta liên hệ Vô Thiên.”

>

> Nghe được câu nói này của Di Lặc Vị Lai Phật, sắc mặt của Võ Mị Nương lộ ra sự kinh hãi và nghi hoặc, sau đó nàng cười khổ nói:

>

> “Di Lặc Vị Lai Phật, ngài có biết tình huống hiện tại của Ma giới hay không?”

>

> Di Lặc Vị Lai Phật lắc đầu nói:

>

> “Bổn tọa chưa từng đi qua Ma giới thì làm sao có thể biết được tình huống hiện tại của Ma giới cơ chứ?”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!