TRANG 529# 2
> Chương 1057: Di Lặc Vị Lai Phật gặp Ma Chủ
>
>
>
>
>
>
> Võ Mị Nương cung kính giải thích:
>
> “Ma giới đại khái chia làm hai phe phái lớn, một cái phe phái là Thiên Ma, Thiên Ma có thể tiến vào chỗ sâu trong thức hải của tu sĩ ở lúc tu sĩ độ kiếp, dụ dỗ tu sĩ nhập ma, từ đó bám vào trên người tu sĩ, thậm chí có thể đoạt xá đối phương.
>
> Còn có một phe phái khác là Ma tộc, lấy Vô Thiên Ma Chủ cầm đầu, phần lớn đều là là tu sĩ trong quá trình tu luyện vì một số nguyên do mà bị phá hủy đạo tâm, tẩu hỏa nhập ma, do đó bị Ma Tổ tiếp dẫn vào bên trong Ma giới.
>
> Kiếp trước, tiểu nữ tử chính là Thiên Ma vô hình vô chất, là tướng dưới trướng Thiên Ma Vương, mà quan hệ của Thiên Ma Vương với Vô Thiên Ma Chủ cũng không hữu hảo, bởi vậy tiểu nữ tử cũng không thể liên hệ với Vô Thiên Ma Chủ được.”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả nói:
>
> “Nói cách khác, ngươi vô dụng với ta sao?”
>
> Nghe được câu nói này của Di Lặc Vị Lai Phật, sắc mặt của Võ Mị Nương đột nhiên biến đổi, nàng lập tức quỳ xuống khẩn cầu nói:
>
> “Di Lặc Vị Lai Phật tha mạng, Di Lặc Vị Lai Phật tha mạng! Tiểu nữ tử có biện pháp, còn có biện pháp, tuy rằng ta không thể liên hệ với Vô Thiên Ma Chủ được nhưng tiểu nữ có thể liên hệ với một thủ hạ của Vô Thiên Ma Chủ là Hắc Y Tôn Giả.”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả nói:
>
> “Thế thì cũng có thể!”
>
> Võ Mị Nương hít sâu một hơi, lấy di động từ trong ngực ra, gửi tin nhắn đi ra ngoài.
>
> Sau một lát, không gian trong phòng đột nhiên chấn động, một cái lốc xoáy màu đen tuyền nhanh chóng xuất hiện, từ bên trong lốc xoáy có một đóa hoa sen màu đen bay ra. Đóa hoa sen màu đen này vừa rơi xuống trên mặt đất thì lập tức biến to rồi nở ra, hai bóng người đứng ở giữa, một người khoác áo bào màu đen, người này là Hắc Y Tôn Giả. Còn có một người khác là một thanh niên tuấn lãng kiên nghị, chính là Cửu Đầu Trùng biến mất đã lâu.
>
> Nhưng vừa mới xuất hiện, Hắc Y Tôn Giả đã nhìn thấy Di Lặc Vị Lai Phật đang nằm trên giường, cười tủm tỉm. Hắn lập tức sợ hãi kêu một tiếng:
>
> “Di Lặc Vị Lai Phật, chạy mau!”
>
> Hoa sen màu đen đột nhiên xoay tròn lên, muốn trốn vào hư không.
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả nói:
>
> “Định!”
>
> Hoa sen màu đen lập tức bị định tại chỗ, không nhúc nhích.
>
> Hắc Y Tôn Giả nhìn Võ Mị Nương quỳ trên mặt đất, tức giận nói:
>
> “Đáng chết, Thiên Ma lớn mật dám cấu kết Phật giáo phản bội Ma giới, Ma Chủ biết được chắc chắn sẽ trừu hồn luyện phách của ngươi, làm ngươi vạn kiếp bất phục.”
>
> Võ Mị Nương quỳ trên mặt đất cúi đầu không nói.
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả nói:
>
> “Thiện thay! Thiện thay! Hai vị nếu là thủ hạ của Vô Thiên thì tất nhiên biết phương thức liên hệ của hắn, mong hai vị mời Vô Thiên Ma Chủ đến đây, ta có chuyện cần bàn.”
>
> Hắc Y Tôn Giả cười lạnh nói:
>
> “Phật Tổ không giáng lâm vào tam giới được.”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười nói:
>
> “Chân thân tới không được, hóa thân tự nhiên có thể.”
>
> Nghe thấy thế, sắc mặt của Hắc Y Tôn Giả biến đổi, hắn tức giận nói:
>
> “Mơ tưởng!”
>
> Cửu Đầu Trùng trầm mặc một hồi, đột nhiên mở miệng nói:
>
> “Không biết Di Lặc Vị Lai Phật muốn gặp chủ của ta làm cái gì?”
>
> Hắc Y Tôn Giả đột nhiên quay đầu nhìn về phía Cửu Đầu Trùng:
>
> “Ngươi tham sống sợ chết, muốn bán đứng Phật Tổ ư?”
>
> Cửu Đầu Trùng lắc lắc đầu, nói:
>
> “Thân là thru hạ, chúng ta cũng không có quyền làm chủ thay Phật Tổ, ta sẽ bẩm báo chuyện nơi này cho Phật Tổ, để Phật Tổ tự quyết định.”
>
> Nghe thấy lời giải thích của Cửu Đầu Trùng, Hắc Y Tôn Giả hừ lạnh một tiếng nhưng cũng không hề nói gì nữa.
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả nói:
>
> “Ta muốn gặp Phật Tổ tự nhiên là có việc muốn bàn nhưng chuyện này quan hệ trọng đại, không tiện nói rõ với hai vị.”
>
> Vào lúc này, ở tren không trung đột nhiên lại lần nữa xuất hiện một cái lốc xoáy, bên trong lốc xoáy một đóa hoa sen màu đen lớn bằng bàn tay bay ra và lơ lửng trong không trung, từ bên trong đóa hoa sen màu đen này một thân hình hư ảo xuất hiện.
>
> Trong thấy thân hình này, Hắc Y Tôn Giả, Cửu Đầu Trùng vội vàng ôm quyền bái một cái và nói:
>
> “Bái kiến Phật Tổ.”
>
> Vô Thiên chắp tay sau lưng, đứng ở phía trên đóa hoa sen màu đen kia, lạnh nhạt nói:
>
> “Các ngươi trở về đi!”
>
> Hắc Y Tôn Giả, Cửu Đầu Trùng cung kính nói:
>
> “Dạ vâng!”
>
> Sau đó, đóa hoa sen màu đen dưới chân khép lại, bao vây hai người ở bên trong rồi nhanh chóng thu nhỏ lại và trốn vào hư không, chỉ trogn nháy mắt đã biến mất không thấy đâu nữa.
>
> Vô Thiên nhìn về phía Di Lặc Vị Lai Phật nói:
>
> “Ông muốn gặp ta có chuyện gì?!”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật hơi hơi mỉm cười rồi trời đất chung quanh quay cuồng, thời không tiêu tan, hai người xuất hiện ở một bên trong một mảnh không gian hư vô, trên dưới trái phải đều là hư không đen kịt, vô biên vô hạn.
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả nói:
>
> “Khẩn Na La, đã lâu không thấy!”
>
> Vô Thiên lạnh nhạt nói:
>
> “Ta có phải là nên gọi ngươi một tiếng Di Lặc Vị Lai Phật Tổ hay không?”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả nói:
>
> “Ta không đảm đương nổi hai chữ Phật Tổ này của ngươi, năm đó khi còn ở Linh Sơn, ta đã biết ngươi không phải là tăng nhân bình thường, chắc chắn sẽ có thể xưng Phật làm Tổ, chỉ không nghĩ tới hiện giờ lại thành tựu Chuẩn Thánh Chí Cường, ngay cả ta cũng phải nhìn lên!”
>
> Vô Thiên lạnh nhạt nói:
>
> “Nếu như ngươi tới chỉ là để ôn chuyện, vậy thì không cần nhiều lời nữa. Lúc trước khi ta còn là đại đệ tử của Như Lai, chúng ta cũng không có bao nhiêu giao tình.”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả nói:
>
> “Kỳ thật ta rất đồng tình với cuộc đời của ngươi, cũng không quen nhìn cách hành xử của Như Lai, cho nên ta nguyện ý trợ giúp ngươi một tay.”
>
> “Hả ”
>
> Nghe được câu nói này của Di Lặc Vị Lai Phật, ngay cả người như Vô Thiên cũng phải tỏ ra kinh ngạc.
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả nói:
>
> “Nghe nói ngươi tính toán tấn công lên Linh Sơn, đúng không?”
>
> Vô Thiên cười nói:
>
> “Thì ra là thế, ngươi sợ Phật Ma kiếp, cho nên định quy phục ta sao?”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật lắc đầu cười ha hả nói:
>
> “Khẩn Na La, ngươi hẳn là biết Phật Ma kiếp có định số, ngươi có thể chấp chưởng tam thập tam thiên của Linh Sơn một thời gian nhưng sau đó chính là thời kỳ Phật trướng Ma tiêu (Phật pháp mạnh lên, ma đạo yếu đi), đến lúc đó ngươi không tránh được cái chết.”
>
> Vô Thiên hừ lạnh một tiếng, nói:
>
> “Ngươi muốn nói gì?”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười nói:
>
> “Không bằng chúng ta liên thủ đi! Ta trợ giúp ngươi chấp chưởng tam thập tam thiên của Linh Sơn, cuối cùng đảm bảo cho ngươi không chết.”
>
> Vô Thiên nhíu mày, kinh hãi và nghi hoặc nhìn Di Lặc Vị Lai Phật, ngươi rõ ràng là Phật Tổ tương lai cuả Phật giáo, vậy mà lại tìm ma đầu như ta để liên thủ sao?
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười nói:
>
> “Nếu Như Lai không thể đúng hạn trở về vị trí cũ, Vô Thiên Phật Tổ nói chuyện gì sẽ phát sinh?”
>
> Vô Thiên lạnh nhạt nói:
>
> “Ta tiếp tục chấp chưởng Linh Sơn.”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật lắc lắc đầu cười nói:
>
> “Thiên Đạo đã định rõ số mệnh, đại thế không thể sửa, Phật trướng ma tiêu là đại thế, đến lúc đó sẽ có Phật Tổ mới đúng thời cơ mà sinh.”
>
> Lúc này, Vô Thiên mới hiểu rõ ý định của Di Lặc, hắn tươi cười nói:
>
> “Ngươi muốn làm Phật Tổ sao?”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật gật đầu cười ha hả nói:
>
> “Không sai! Ta là Phật Tổ tương lai, tương lai ở nơi nào? Vĩnh viễn ở phương xa, thậm chí có khi đến tận Vô Lượng Lượng Kiếp kết thúc, bần tăng khó lòng chờ được đến lúc đó. Bần tăng muốn biến tương lai thành hiện tại.”
>
> Vô Thiên cười ha hả nói:
>
> “Phật giáo, tốt một cái Phật giáo! Phật Tổ, tốt một cái Phật Tổ!”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả nói:
>
> “Liệu Vô Thiên Phật Tổ có chịu đồng ý liên thủ hay không?”
>
> Vô Thiên cười ha hả nói:
>
> “Chuyện tốt như thế ta sao có thể từ chối được.”
>
> Hư không tan biến, trời đất quay cuồng, hai người lại lần nữa xuất hiện ở bên trong thiền đường nho nhỏ kia.
>
> Hóa thân của Vô Thiên Phật Tổ nhanh chóng thu nhỏ lại rồi chui vào bên trong đóa hoa sen màu đen to kia. Hoa sen màu đen chấn động, trên không gian xuất hiện một cái lỗ đen. Hoa sen màu đen nhanh chóng chui vào bên trong lỗ đen rồi biến mất không thấy đâu nữa, lỗ đen cũng nhanh chóng bị thiên địa pháp tắc lấp kín.
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả từ trên giường ngồi dậy, đứng dậy đi ra ngoài.
>
> Võ Mị Nương quỳ trên mặt đất, vội vàng kêu một tiếng:
>
> “Di Lặc Vị Lai Phật xin dừng bước ”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật ngừng chân lại, quay đầu nhìn về phía Võ Mị Nương cười nói:
>
> “Có chuyện gì?”
>
> Võ Mị Nương do dự một chút rồi như đã quyết định chuyện gì đó cực kỳ quan trọng, nàng cắn răng nói:
>
> “Vừa nãy Phật Tổ chính là đàm luận chuyện hợp tác với Ma Chủ hay sao?”
>
> Nghe được câu hỏi của Võ Mị Nương, nụ cười tươi trên mặt Di Lặc Vị Lai Phật lập tức biến mất, hắn trầm giọng nói:
>
> “Làm sao mà ngươi biết được?”
>
> Võ Mị Nương vội vàng nói:
>
> “Tiểu nữ tử suy đoán, Phật Tổ nhìn thấy tiểu nữ tử cũng không có hạ sát thủ, lại còn trăm phương nghìn kế muốn liên hệ Vô Thiên Ma Chủ. Theo tiểu nữ tử biết, Vô Thiên Ma Chủ ngày sau sẽ thống trị Linh Sơn 33 năm, cho nên tiểu nữ tử suy đoán Phật Tổ là tới tìm kiếm sự hợp tác.”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả gật đầu nói:
>
> “Ngươi đúng là có chút thông tuệ.”
>
> Võ Mị Nương cố lấy hết can đảm, nuốt nước bọt nói:
>
> “Tiểu nữ tử cũng muốn hợp tác cùng Phật Tổ.”
>
> “Hả ” Di Lặc Vị Lai Phật ồ một tiếng, sau đó tươi cười hỏi:
>
> “Chúng ta có thể hợp tác như thế nào?”
>
>
>
>