Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1058: Mục 1059

TRANG 530# 1

> Chương 1058: Di Lặc Vị Lai Phật hợp tác với Võ Mị Nương

>

>

>

>

>

>

> Võ Mị Nương u buồn nói:

>

> “Chờ đến nhật nguyệt điên đảo, Ma giới mở rộng cửa ra, Thiên Ma Vương tất nhiên sẽ tấn công Thiên Đình, khi đó hắn rất có khả năng sẽ ra lệnh cho ta khôi phục lại thân phận Thiên Ma, gia nhập thần ma đại chiến, mà hiện tại, ta lại không muốn biến thành Thiên Ma vô hình vô chất.

>

> Nhưng cho dù hắn không có ra lệnh cho ta gia nhập thần ma đại chiến, 33 năm sau khi Thiên Ma Vương chiếm cứ Thiên Đình, Hạo Thiên Đại Đế sẽ lại lần nữa trở về, Thiên Ma Vương khẳng định sẽ chết, mà ta cũng sẽ chịu liên luỵ, không tránh khỏi kết cục thần hồn câu diệt.”

>

> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả nói:

>

> “Cho nên cô muốn thoát khỏi sự khống chế của Thiên Ma Vương, bởi vậy mới lựa chọn hợp tác cùng ta?!”

>

> Võ Mị Nương liên tục gật đầu nói:

>

> “Không sai! Cầu Phật Tổ đại phát từ bi cứu ta một mạng.”

>

> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả hỏi:

>

> “Sao cô biết ta có thể cứu cô?”

>

> Trong mắt Võ Mị Nương lóe ánh sáng của sự thông tuệ, nàng nói:

>

> “Chỉ bằng thân phận Phật Tổ của ngài tự nhiên không được, nhưng mà nếu cộng thêm Vô Thiên Ma Chủ thì đã đủ rồi.”

>

> “Khi Ma giới mở rộng ra, chỉ cần Vô Thiên Ma Chủ nói một câu với Thiên Ma Vương, Thiên Ma Vương tự nhiên sẽ không khó xử ta.”

>

> “Chờ 33 năm sau, Ma tộc đại bại, ngài làm Phật Tổ tương lai cuả Phật giáo, tự nhiên cũng có thể che chở ta.”

>

> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả nói:

>

> “Cô thật đúng là khôn khéo, tính toán thực hay, nhưng mà … vì sao bổn tọa phải mất công giúp cô như thế?”

>

> Võ Mị Nương ngẩng đầu nhìn Di Lặc Vị Lai Phật, nghiêm túc mở miệng nói:

>

> “Ta có thể thề với Thiên Đạo, chờ ta lên làm hoàng đế, ta sẽ tuyên bố mình là tín đồ của Di Lặc Vị Lai Phật ngài, đồng thời còn sẽ yêu cầu tăng nhân biên soạn lại kinh thư, tuyên bố Di Lặc Vị Lai Phật mới là Phật Tổ duy nhất, vì ngài xây miếu thờ dựng tượng vàng, cho người dân trong cả nước lễ bái.”

>

> Trong đầu Di Lặc Vị Lai Phật có một tia chớp hiện lên, hắn khiếp sợ nói:

>

> “Cô muốn làm hoàng đế của Đại Đường hay sao?”

>

> Võ Mị Nương gật đầu nói:

>

> “Không sai, ta sẽ đăng lâm ngôi vị hoàng đế.”

>

> Rồi nàng lại bỏ thêm một câu:

>

> “Nếu như Di Lặc Vị Lai Phật vẫn còn chưa tin thì hãy phong tỏa phòng.”

>

> Di Lặc Vị Lai Phật mở miệng nói:

>

> “Phong!”

>

> Di Lặc Vị Lai Phật vừa nói xong, bốn vách tường bên trong phòng đều phát sinh vặn vẹo, không gian ngăn cách.

>

> Võ Mị Nương đưa tay kết ấn, thấp giọng nói:

>

> “Khai!”

>

> Ngay sau đó, một con Kim Long chui ra từ trên đỉnh đầu của Võ Mị Nương.

>

> “Ngâm ”

>

> Ngay khi vừa xuất hiện, Kim Long ngẩng đầu bễ nghễ chung quanh, giương nanh múa vuốt rồi há mồm rít gào một tiếng, vẩy rồng sáng lấp lánh, năm cái trảo chín ngón đung đưa.

>

> Di Lặc Vị Lai Phật khiếp sợ kêu lên:

>

> “Đây là Kim Long kết nối với vận mệnh quốc gia Đại Đường!”

>

> Rồi hắn lập tức quay đầu nhìn về phía hoàng cung, ở nơi đó cũng có một con Kim Long kết nối với vận mệnh quốc gia, tuy rằng con Kim Long kia to lớn hơn của Võ Mị Nương đến mấy chục lần nhưng khí thế lại yếu hơn hẳn.

>

> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả mở miệng nói:

>

> “Đứng lên đi! Vụ hợp tác này ta chấp nhận. Ngày sau, cô có thể tự xưng mình là Di Lặc Vị Lai Phật chuyển thế. Ta có một bộ kinh tên là 《 Đại Vân Kinh 》, có thể trợ giúp cô một tay.”

>

> Nghe được câu nói này của Di Lặc Vị Lai Phật, trong mắt Võ Mị Nương hiện lên một tia kinh hỉ, nàng bái một bái thật sâu và nói:

>

> “Đa tạ Phật Tổ!!”

>

> Kim Long cũng gầm nhẹ một tiếng với Di Lặc Vị Lai Phật rồi nhanh chóng chui vào trong cơ thể Võ Mị Nương.

>

> Sau đó, Võ Mị Nương cũng đứng lên.

>

> Di Lặc Vị Lai Phật mở miệng nói:

>

> “Ngày sau, khi đăng cơ, cô đừng quên lời hứa ngày hôm nay.”

>

> Võ Mị Nương cung kính nói:

>

> “Tiểu nữ vĩnh viễn cũng không dám quên!”

>

> Nghe được câu nói này của Võ Mị Nương, Di Lặc Vị Lai Phật gật đầu hài lòng, cười ha hả rồi biến mất không thấy tung tích nữa. Thành quả thu được ngày hôm nay đã vượt quá dự đoán lúc trước rồi!

>

> Đúng lúc này, tiểu ni cô cầm kiếm cũng đã tỉnh lại, nàng lập tức đâm kiếm về phía trước một cái, nhưng không thấy gì cho nên nàng xoay người, lùi về chắn trước người Võ Mị Nương, che kiếm ở phía trước ngực, cảnh giác nhìn xung quanh rồi hỏi:

>

> “Nương Nương, hòa thượng kia đâu rồi?”

>

> Võ Mị Nương cười nói:

>

> “Hòa thượng gì ở đâu? Tiểu Nghiên, ngươi hoa mắt sao?”

>

> Rồi nàng đi đến trước tượng phật, ngồi xếp bằng phía trên bồ đoàn, cầm dùi gỗ lên chuẩn bị gõ mõ, đột nhiên phát hiện bên cạnh mõ có bày một quyển kinh thư, phía trên có ghi 《 Đại Vân Kinh 》.

>

> Võ Mị Nương bí mật thu hồi kinh thư, sắc mặt không chút thay đổi, dùi gỗ tiếp tục gõ mõ, thanh âm đều đặn có nhịp, giống như không có chuyện gì xảy ra cả.

>

> Tiểu ni cô cầm kiếm vẫn cảnh giác nhìn xung quanh, miệng lẩm bẩm:

>

> “Rõ ràng là nô tỳ có nhìn thấy một hòa thượng vừa ở trong này, nô tỳ còn đâm hắn một kiếm nữa, sao giờ lại không thấy đâu rồi?”

>

> Võ Mị Nương nhíu mày lại nói:

>

> “Tiểu Nghiên, ta nói ngươi nhìn lầm thì ngươi đúng là nhìn lầm rồi.”

>

> Nghe được câu nói này của Võ Mị Nương, tiểu ni cô cầm kiếm sửng sốt một lúc rồi giống như nghĩ đến điều gì, nàng vội vàng thu kiếm vào vỏ, cung kính lùi sang bên cạnh, cúi đầu nói:

>

> “Dạ! Là nô tỳ nhìn lầm rồi.”

>

> Đột nhiên, động tác gõ mõ của Võ Mị Nương ngừng lại, nàng nói:

>

> “Tượng phật này không tốt, ngươi sai người đổi lại thành tượng Di Lặc Vị Lai Phật cho ta.”

>

> Thị nữ sửng sốt rồi cung kính nói:

>

> “Dạ vâng!”

>

> Sau đó, nàng xoay người, nhanh chóng đi ra ngoài.

>

> ……

>

> Bắc Câu Lô Châu, phía trên một ngọn núi cao, Hồng Hài Nhi, Trầm Hương đang ngồi ở đỉnh núi nướng BBQ (thịt nướng ngoài trời).

>

> Hồng Hài Nhi mở miệng nói:

>

> “Trầm Hương, hiện tại huynh đã đạt tới cảnh giới gì rồi?”

>

> Trầm Hương đắc ý cười nói:

>

> “Trước đây mấy hôm, ta đã không cẩn thận đột phá Đại La Kim Tiên rồi.”

>

> Nghe thấy câu trả lời của Trầm Hương, Hồng Hài Nhi lập tức ngây người, thịt nướng trong tay cũng đánh rơi xuống đất, hắn bi phẫn kêu lên:

>

> “Cái gì? Thật là không công bằng, rõ ràng ta tu luyện nỗ lực như vậy, huynh còn chạy loạn khắp nơi, kết quả vì cái gì mà tu vi của huynh vẫn có thể tăng lên nhanh như vậy cơ chứ?”

>

> Trầm Hương cười hắc hắc nhưng không trả lời. Sao ta có thể nói cho cậu biết rằng là ta chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống thì sẽ có Kim Đan, Bàn Đào khen thưởng đây?

>

> Trầm Hương mở miệng nói:

>

> “Hồng Hài Nhi, cậu lại cho ta mượn một ít tiền đi.”

>

> Vốn đang choáng váng vì tu vi của Trầm Hương lại nghe thấy câu nói này của hắn nữa, bi phẫn trong lòng Hồng Hài Nhi lập tức tăng lên tới đỉnh, hắn giận dữ kêu lên:

>

> “Không cho mượn. Huynh cũng không tính xem mình đã nợ ta bao nhiêu tiền rồi đi.”

>

> Trầm Hương cười mỉa nói:

>

> “Chờ ta có tiền thì sẽ lập tức trả cậu, chỉ cần chờ thêm một thời gian mà thôi.”

>

> Hồng Hài Nhi liếc nhìn hắn, bực tức nói:

>

> “Chờ huynh trả xong nợ thì ta sẽ cho huynh mượn tiếp.”

>

> Trầm Hương uy hiếp nói:

>

> “Cậu không cho ta mượn, ta sẽ lập tức quỵt nợ.”

>

> Hồng Hài Nhi tức giận nói:

>

> “Quỵt nợ! Quỵt nợ! Lần nào huynh cũng dùng lý do này để uy hiếp ta. Thôi được rồi! Lần này huynh định mượn bao nhiêu?”

>

> Trầm Hương cười nói:

>

> “Lúc này mới đúng chứ ~ lần này ta mượn không nhiều lắm, chỉ một trăm triệu mà thôi.”

>

> Hồng Hài Nhi không cam lòng hỏi:

>

> “Huynh lại muốn nhiều tiền như vậy làm cái gì?”

>

> Trầm Hương nghiêm túc nói:

>

> “Thiên Tinh Yêu Thần nói, muốn đưa ta đi bái kiến Phi Liêm Yêu Thánh, số tiền này là dùng để mua quà tặng Phi Liêm Yêu Thánh. Chỉ cần có thể khuyên bảo Phi Liêm Yêu Thánh giúp ta thì đám người ở Thiên Môn Sơn có là gì, phất tay là xử lý được.”

>

> Nghe được câu nói này của Trầm Hương, ánh mắt của Hồng Hài Nhi lập loè vài cái rồi hắn cắn răng nói:

>

> “Nói trước là mượn chín trả mười ba, huynh chớ quên.”

>

> Trầm Hương vỗ bộ ngực bảo đảm nói:

>

> “Yên tâm đi! Chờ ta đánh bại Trương Minh Hiên, lập tức sẽ trả tiền cho cậu.”

>

> Hồng Hài Nhi lấy di động ra, cắn răng nhập một chuỗi con số vào, miệng vẫn thì thầm, chục trăm nghìn vạn……

>

> Leng keng.

>

> Một cái bao lì xì phát đến di động của Trầm Hương.

>

> Trầm Hương nhận được bao lì xì liền cao hứng vỗ vỗ bả vai Hồng Hài Nhi nói:

>

> “Anh em tốt! Chờ tin tức tốt của ta đi!”

>

> Rồi hắn bay lên trời và lướt đi về phương xa.

>

> Sau khi Trầm Hương bay đi được một lúc, Hồng Hài Nhi thở dài một tiếng, lấy di động ra, gửi tin nhắn:

>

> “Ông ngoại, ta rất nhớ ngươi!”

>

> “Đinh!”

>

> Một cái bao lì xì đỏ cực lớn xuất hiện.

>

> Hồng Hài Nhi nhấn vào bao lì xì, những số không liên tiếp xuất hiện ở trên màn hình, một trăm triệu!

>

> Hồng Hài Nhi lại lần nữa gửi tin nhắn đi ra ngoài:

>

> “Ông ngoại, ta rất rất rất nhớ người!”

>

> “Đinh!”

>

> Lại một cái bao lì xì đỏ cực lớn xuất hiện.

>

> Hồng Hài Nhi nhấn vào bao lì xì, trong tài khoản lại có thêm một trăm triệu, hắn lập tức lại vui vẻ cười.

>

> Sau đó, tin nhắn thoại của Minh Hà Giáo Chủ vang lên:

>

> “Nghé con, cháu đủ rồi đó! Cháu cũng không tính xem, trong khoảng thời gian này cháu đã xin ta bao nhiêu tiền rồi hả?”

>

> Hồng Hài Nhi cười hì hì nói:

>

> “Cháu có tiêu hoang đâu! Toàn là chi cho nhiệm vụ Thanh Nhã sư cô giao cho đấy chứ! Cháu cũng không có biện pháp gì cả! Ngài cũng không muốn thấy cháu ngoại của ngài bởi vì thiếu tiền mà bị trừng phạt khi nhiệm vụ thất bại đi? Đến lúc đó không chỉ cháu mất mặt mà cả ông ngoại cũng mất mặt nữa.”

>

> Minh Hà Giáo Chủ trả lời:

>

> “Một lần cuối cùng.”

>

> Hồng Hài Nhi trả lời:

>

> “Ông ngoại, cháu yêu người ”

>

> Minh Hà Giáo Chủ:

>

> “Hazz ”

>

> Nửa tháng sau, lúc mới sáng sớm, Trầm Hương, Hồng Hài Nhi đã đứng ở trên đỉnh núi.

>

> Trầm Hương mở miệng nghiêm túc nói:

>

> “Hồng Hài Nhi, ta tính toán tấn công Thiên Môn Sơn.”

>

> Nghe được câu nói này của Trầm Hương, trái tim của Hồng Hài Nhi cũng đập nhanh hơn mấy nhịp, hắn vội vàng nói:

>

> “Huynh đã có đủ binh mã rồi sao?”

>

> Trầm Hương cười ha hả nói:

>

> “Khẳng định đủ rồi. Có mấy người Hồng Tinh Yêu Thần, Hắc Thủy Yêu Thần, Thiên Ti Yêu Thần, Tà Thi Yêu Thần trợ giúp, ta nhất định có thể đánh bại Trương Minh Hiên.”

>

> Hồng Hài Nhi nhắc nhở:

>

> “Thiên Môn Sơn cũng có rất nhiều cao thủ.”

>

> Trầm Hương suy nghĩ một chút rồi nói:

>

> “Cậu nói cũng đúng! Vì bảo hiểm an toàn, ta vẫn nên cầu thêm viện quân đi.”

>

> Nói xong, hắn lấy di động ra, nhấn nút gọi video, sau vài tiếng tích tích tích, video kết nối, một hòa thượng béo xuất hiện ở bên trong màn hình.

>

> Trầm Hương cười ha hả nói:

>

> “A Dật Đa, dạo này huynh thế nào?”

>

> A Dật Đa cười ha hả nói:

>

> “Rất tốt! Trầm Hương thí chủ thì sao?”

>

> Trầm Hương gật đầu nói:

>

> “Cũng không tồi!”

>

> Rồi hắn nghiêm túc nói:

>

> “Lần này, ta tìm huynh là vì có một chuyện tốt muốn chia sẻ với huynh!”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!