TRANG 530# 2
> Chương 1059: Viện binh từ Phật giáo
>
>
>
>
>
>
> A Dật Đa sửng sốt, cười nói:
>
> “Mời nói!”
>
> Trầm Hương đứng ở đỉnh núi, hào khí tận trời, hăng hái nói:
>
> “Trong khoảng thời gian này, nhờ bản thân nỗ lực, ta đã tìm được một nhóm đồng đạo cùng chung chí hướng, bọn họ cũng không vừa mắt với sự tàn nhẫn bạo ngược của ma đầu Trương Minh Hiên, tính toán cùng ta cùng nhau tiến đến trừ ma, trả lại thiên địa một bầu trời tươi sáng.”
>
> Nghe Trầm Hương nói hào khí như vậy, mí mắt của A Dật Đa nhảy lên vài cái, hắn chần chờ một lúc rồi nói:
>
> “Trầm Hương thí chủ, trên mạng không phải có đồn đãi Tiêu Dao Thần Quân đã chết hay sao?”
>
> Trầm Hương lắc đầu quả quyết nói:
>
> “Không có khả năng! Tin đồn này nhất định là quỷ kế của Trương Minh Hiên.”
>
> Nghe hắn nói như vậy, khóe mắt của A Dật Đa không tự giác nhảy lên vài cái, hắn trầm giọng hỏi:
>
> “Không biết hôm nay Trầm Hương thí chủ tìm tiểu tăng có chuyện gì?”
>
> Trầm Hương vui mừng nói:
>
> “Phật môn chính là đại giáo lớn nhất trong thiên hạ. Từ trước đến nay, các vị đều lấy việc hàng yêu trừ ma làm nhiệm vụ của mình, giúp đỡ thiên địa chính khí, thế nhân đều kính ngưỡng. Cho nên khi nghĩ đến việc diệt trừ Ma Vương Trương Minh Hiên, ta liền nghĩ tới huynh.”
>
> A Dật Đa nhướn mày, nói:
>
> “Huynh muốn ta phái La Hán giúp huynh hay sao?”
>
> Trầm Hương gật đầu khen:
>
> “A Dật Đa huynh quả nhiên là thông thái, không hổ là đệ tử của Di Lặc Vị Lai Phật, ta chỉ nói một câu đã hiểu thấu. Chỉ cần huynh tới, ta phong huynh làm Tả…… Hữu Nguyên Soái.”
>
> Rồi hắn nói xin lỗi:
>
> “Vị trí Tả Nguyên Soái ta đã phong cho Hồng Hài Nhi rồi.”
>
> A Dật Đa theo bản năng lắc đầu nói:
>
> “Không thể!”
>
> Trầm Hương vội vàng khuyên:
>
> “A Dật Đa, hiện tại, ở chỗ ta có tới năm vị Đại La Kim Tiên, đánh bại Trương Minh Hiên chính là chuyện nước chảy thành sông, huynh chỉ cần phái mấy người đến hô khẩu hiệu là được.”
>
> “Huynh cũng có thể tuyên bố với bên ngoài rằng Di Lặc Vị Lai Phật vì thiên hạ thương sinh, xuất binh diệt trừ Ma Vương Trương Minh Hiên, loại chuyện tốt này người khác cầu còn không được, ta vì coi huynh là anh em tốt nên mới cho huynh cơ hội này.”
>
> Trầm Hương hùng hồn nói, dáng vẻ như lần này huynh kiếm lời lớn rồi.
>
> A Dật Đa ngoài cười nhưng trong không cười nói:
>
> “Nói như vậy, bần tăng còn phải cảm ơn Trầm huynh rồi.”
>
> Trầm Hương cười ha ha nói:
>
> “Không cần khách khí, anh em chúng ta đã từng sống chết có nhau, có chuyện tốt tự nhiên sẽ nghĩ đến huynh trước.”
>
> A Dật nghĩ một lúc, trong đầu hiện lên bốn bóng người đáng giận, đột nhiên cười nói:
>
> “Cũng tốt, ta đây sẽ bẩm báo Phật Tổ, nhờ Phật Tổ phái một đội La Hán tiến đến giúp Trầm huynh.”
>
> Trầm Hương vui mừng nói:
>
> “Tốt ~ A Dật Đa huynh quả nhiên là người có nghĩa khí, huynh cứ bảo bọn họ đến Bên ngoài Thiên Môn Sơn chờ tập hợp cùng chúng ta.”
>
> Đóng màn hình lại, Trầm Hương thu hồi di động, hăng hái hô lên, hào khí tận trời:
>
> “Mọi người nghe lệnh!”
>
> Từng luồng gió đen từ bên trong núi rừng bay ra, một đám yêu quái ô oa gọi bậy, cưỡi mây gió bay đi.
>
> Còn có một nam tử mặc áo hồng, một nữ tử mặc váy đen, một nam tử mặc áo nhiều màu sặc sỡ, một nam tử gầy gò, âm trầm như thây khô đột nhiên xuất hiện ở bên người Trầm Hương, những người này lập tức dọa Hồng Hài Nhi nhảy dựng lên.
>
> Trầm Hương lớn tiếng kêu lên:
>
> “Từ khi Ma Vương Trương Minh Hiên xưng loạn tới nay đã mấy chục năm rồi, độc hại đã hơn mấy chục triệu sinh linh, chà đạp mười vạn dặm núi sông, tất cả thành trì bất kể lớn nhỏ, vô số bá tánh bất kể giàu nghèo, một mực đánh cướp hết sạch, không còn ngọn cỏ. Kẻ này xây dựng ma quật Thiên Môn Sơn, bắt người gia nhập phải làm việc cho hắn, nam tử thành nô lệ, nữ tử thành kỹ nữ, nếu có người phản kháng thì toàn cắt tứ chi để thị chúng. Kẻ này tàn nhẫn, mất hết tính người, làm thương thiên hòa, phàm là người có huyết khí thì không thể bỏ qua.……… Nay ta được các huynh đệ tín nhiệm, gương cờ khởi nghĩa, lấy trung tín làm tên, bẩm lên nhật nguyệt, nói với chúng sinh, thề phải vì thiên hạ trừ tên ma đầu này!”
>
> Ở phía dưới, đám yêu quái đồng thời múa may vũ khí hét lớn:
>
> “Trừ ma! Trừ ma!”
>
> “Ô ô ~ giết!”
>
> “Giết!”
>
> ……
>
> Còn ở phía trên, Hồng Hài Nhi nhỏ giọng nói với Trầm Hương:
>
> “Bài diễn văn này huynh kiếm được ở nơi nào vậy?”
>
> Trầm Hương ho khan một tiếng, nhỏ giọng nói:
>
> “Trên mạng tìm người viết, một ngàn TT tệ 1 bài!”
>
> Nghe được câu trả lời của Trầm Hương, Hồng Hài Nhi lập tức tỏ vẻ buồn bực, đều là tiền của ta.
>
> Trầm Hương lớn tiếng kêu lên:
>
> “Các tướng sĩ nghe lệnh, toàn quân xuất phát, giết lên Thiên Môn Sơn.”
>
> “Giết! ~”
>
> “Giết! ~”
>
> “Giết! ~”
>
> Một đám yêu quái rít gào, cưỡi mây vượt gió như ong vỡ tổ xông ra ngoài.
>
> Trầm Hương hăng hái nói:
>
> “Chúng ta đi!”
>
> Sau đó, mấy người cũng cưỡi mây đuổi theo bầy yêu.
>
> Hồng Hài Nhi đi ở sau cùng, lấy di động ra, bí mật nhắn tin:
>
> “Sư cô, Trầm Hương đã phát binh tiến đánh Thiên Môn Sơn rồi.”
>
> Lý Thanh Nhã trả lời:
>
> “Đã biết!”
>
> Ở phía trước, Trầm Hương bỗng nhiên quay đầu lại và kêu lên:
>
> “Hồng Hài Nhi, huynh còn làm cái gì vậy? Nhanh lên đi.”
>
> Hồng Hài Nhi cũng nhanh chóng thu hồi điện thoại, cười ha hả nói:
>
> “Tới! Tới!”
>
> ……
>
> Trên Linh Sơn, bên trong một tòa cung điện, Di Lặc Vị Lai Phật mở miệng nói:
>
> “Liên Trì Hải Hội Bồ Tát, Đại Tuệ Lực Vương Phật, Kim Hải Quang Phật, Kim Cương Đại Sĩ Thánh Bồ Tát nhanh chóng đi tới Di Lặc Tịnh Thổ nghe lệnh.”
>
> Sau một lát, bốn vệt sáng từ trên không trung lao xuống, dừng lại ở phía trước cung điện, hóa thành hai vị Bồ Tát, hai vị Phật Đà đi vào.
>
> Bốn vị Phật Đà, Bồ Tát đi vào đại điện, chắp tay trước ngực cung kính bái Di Lặc Vị Lai Phật một cái, nói:
>
> “Bái kiến Di Lặc Vị Lai Phật Tôn Giả Phật!”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả nói:
>
> “Ngày xưa Phật Tổ mệnh ta hạ giới khảo sát Trầm Hương, đệ tử của Đấu Chiến Thánh Phật. sau một thời gian quan sát, bổn tọa thấy người này rất có Phật duyên.”
>
> “Phật Tổ khâm định, trong tương lai, người này có khả năng sẽ ngồi Phật vị, làm đệ tử của Phật giáo ta, khi người này gặp phiền toái thì chúng ta nên trợ giúp.”
>
> “Vừa rồi Trầm Hương gởi tin nhắn, nói rằng đã gặp cường địch, cầu viện Phật giáo ta, bốn người hãy dẫn bộ hạ tiến đến trợ giúp hắn đi!”
>
> Bốn vị Bồ Tát, Phật Đà mịt mờ liếc nhìn nhau.
>
> Lúc sau, người cởi trần, lộ ra làn da màu đồng là Kim Cương Đại Sĩ Thánh Bồ Tát đi lên, cung kính nói:
>
> “Di Lặc Vị Lai Phật Tôn Giả Phật, chúng ta cần có pháp chỉ của Phật Tổ mới có thể hạ giới.”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả nói:
>
> “Phật Tổ đã phân phó bổn tọa, việc liên quan đến Trầm Hương do bổn tọa toàn quyền phụ trách, các vị cứ xuống trợ giúp hắn đi!”
>
> “Chuyện này……”
>
> Bốn vị Bồ Tát, Phật Đà liếc nhìn nhau, sắc mặt chần chờ, tỏ vẻ khó xử.
>
> Thấy thế, nụ cười trên mặt Di Lặc Vị Lai Phật dần dần biến mất, hắn trầm giọng nói:
>
> “Thôi! Nếu các vị không muốn đi, bổn tọa lại phái người khác đi là được.”
>
> Thấy sắc mặt của Di Lặc Vi Phật biến đổi, người mặc tăng bào màu trắng là Đại Tuệ Lực Vương Phật vội vàng chắp tay thi lễ nói:
>
> “Đại Tuệ Lực lãnh pháp chỉ!”
>
> Thấy thế, ba người còn lại liếc nhìn nhau rồi cũng bái một cái và đồng thanh nói:
>
> “Liên Trì Hải Hội (Kim Hải Quang, Kim Cương Đại Sĩ Thánh) lãnh pháp chỉ!”
>
> Thấy vậy, Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả nói:
>
> “Sau khi các vị hạ giới, gặp được Trầm Hương hãy lấy hắn làm chủ. Trầm Hương này Phật duyên thâm hậu, quan hệ đến bước tiếp theo trong bố cục của Phật giáo, không nên để xảy ra sơ xuất gì.”
>
> Bốn vị Bồ Tát, Phật Đà cung kính nói:
>
> “Dạ vâng!”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật mở miệng nói:
>
> “Các ngươi đi thôi! Trầm Hương ở bên ngoài Thiên Môn Sơn chờ các ngươi.”
>
> Nghe đến mấy chữ Thiên Môn Sơn, trái tim bốn vị Bồ Tát, Phật Đà không khỏi đập nhanh thêm vài nhịp, nhưng bọn họ vẫn cung kính nói:
>
> “Chúng ta xin cáo lui!”
>
> Sau đó, bốn vị Bồ Tát, Phật Đà rời khỏi đại điện, hóa thành bốn vệt sáng bay đi xa.
>
> Di Lặc Vị Lai Phật tiếp tục mở miệng nói:
>
> “Đại Nhật Như Lai Phật!”
>
> Một đóa hoa sen ở phía đối diện Di Lặc Vị Lai Phật mở ra. Từ trong hoa sen, một vầng mặt trời dâng lên, sau đó vầng mặt trời hóa thành một người tăng nhân trẻ tuổi ngồi ở trong đó.
>
> Đại Nhật Như Lai mở miệng nói:
>
> “Di Lặc Vị Lai Phật có gì phân phó?”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười nói:
>
> “Đại Nhật Như Lai có biết Yêu tộc đang định tấn công lên Thiên Môn Sơn hay không?”
>
> Nghe được câu nói này của Di Lặc Vị Lai Phật, trái tim của Đại Nhật Như Lai không khỏi thắt lại, hắn lắc đầu nói:
>
> “Không biết!”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả nói:
>
> “Hành động này của Yêu tộc không biết có âm mưu gì, làm phiền Đại Nhật Như Lai Phật tiến đến xem xét một phen.”
>
> Nghe thấy thế, trong lòng Đại Nhật Như Lai khẽ động, hắn mở miệng nói:
>
> “Lãnh pháp chỉ!”
>
> Sau đó, Đại Nhật Như Lai lại hóa thành mặt trời chui vào trong đóa sen vàng, cánh hoa sen khép lại, chui vào hư không.
>
> ……
>
> Thiên Môn Sơn, trên Thiên Không Đảo, Lý Thanh Nhã trên đỉnh núi, bên người là Dương Tiễn cùng Na Tra.
>
> Dương Tiễn nhịn không được nói:
>
> “Thanh Nhã tiểu thư, hãy để ta nói rõ chân tướng với Trầm Hương, mệnh hắn lui binh là được, hà tất phải làm cho to chuyện như thế?”
>
> Lý Thanh Nhã lắc đầu cười khẽ nói:
>
> “Minh Hiên mới bế quan mà đã có mấy người không ngồi yên được rồi. Dám can đảm duỗi tay vào Thiên Môn Sơn. Lần này, ta cũng nên cho bọn hắn một cái giáo huấn.”
>
> Na Tra ở bên cạnh cười ha hả nói:
>
> “Không sai! Đánh là được, sợ cái gì cơ chứ?”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói:
>
> “Đến lúc đó phải làm phiền hai vị thần quân rồi.”
>
> Dương Tiễn gật gật đầu.
>
> Na Tra cười hì hì nói:
>
> “Dễ nói! Dễ nói!”
>
>
>
>