TRANG 531# 1
> Chương 1060: Đại chiến bắt đầu
>
>
>
>
>
>
> Na Tra nhìn về phương xa, tấm tắc nói:
>
> “Lần trước, thời điểm Thiên Đình đại chiến diễn ra, Trầm Hương vẫn chỉ là đứa bé con, mới mười mấy năm qua đi, hắn đã thành tựu Đại La Kim Tiên rồi! Kẻ này khó lường, thật sự là rất khó lường!”
>
> Dương Tiễn khẽ mỉm cười, nói:
>
> “Hắn chính là đại năng Chuẩn Thánh chuyển thế. Một đời này tương đương với trùng tu, lại có đại khí vận ra thân, tiến cảnh tự nhiên là tiến triển cực nhanh.”
>
> Lý Thanh Nhã mở miệng nói:
>
> “Thanh Tuyền, muội truyền tin lại cho mọi người trong phường thị, liền nói có yêu ma tới xâm lăng Thiên Môn Sơn, để cho bọn họ ở trong phường thị không cần ra ngoài.”
>
> Lý Thanh Tuyền hưng phấn nói:
>
> “Ta đã biết!”
>
> Rồi nàng nhảy nhót chạy ra ngoài, sau một lát bên trong phường thị vang lên tiếng hô to gọi nhỏ của Lý Thanh Tuyền:
>
> “Này ~ các ngươi đều nghe cho kỹ đây, có yêu ma tới xâm lăng Thiên Môn Sơn, các ngươi đều ở bên trong phường thị không cần chạy loạn, chúng ta sẽ bảo hộ các ngươi.”
>
> Nghe được lời nói của Lý Thanh Tuyền, những yêu ma quỷ quái bên trong phường thị lập tức sôi trào. Có yêu ma dám tới xâm lăng Thiên Môn Sơn sao? Chúng ta không phải đều là yêu ma hay sao? Ngay sau đó, một đám lòng đầy căm phẫn, xoa tay hầm hè, một đám kêu gào đi ra ngoài chém giết kẻ địch đến xâm lăng.
>
> Hùng Đại, Sắc Tà, Vô Chi Kỳ, Lục Nhĩ và nhóm mấy người Tề Linh Vân cũng đều bay người lên, lơ lửng ở phía trên phường thị, tiếp theo lại có mấy vị Yêu Vương bay lên trời, khí tức phát ra cũng không yếu hơn chút nào, tất cả đều có tu vi là Thái Ất Kim Tiên, có thể nói Đại Yêu Vương hùng cứ một phương.
>
> Thấy thế, Hùng Đại buồn bực nói:
>
> “Các ngươi đi lên làm cái gì?”
>
> Một con yêu voi khiêng lang nha bổng cười ha ha nói:
>
> “Trong Tam giới này, khó có được nơi nào cho đám yêu quái chúng ta an toàn cư trú như phường thị dưới Thiên Môn Sơn này, chúng ta không muốn thấy phường thị bị những yêu ma khác phá hủy.”
>
> Một con yêu hổ cầm một thanh đao lớn, hung lệ nói:
>
> “Ai dám xâm phạm phường thị của chúng ta, ta sẽ liều mạng cùng kẻ đó!”
>
> Mấy Yêu Vương còn lại cũng đều kêu lên:
>
> “Không sai, liều mạng cùng bọn chúng!”
>
> “Liều mạng!”
>
> “Liều mạng!”
>
> “Liều mạng!”
>
> Ở phía dưới, từng con yêu quái phát ra tiếng rống giận, bay lên trời, sát khí bốc lên.
>
> Vô số yêu quái đứng thành một hình bán nguyệt ( nửa hình tròn) ở phía trên phường thị, không có một kẻ nào lui về phía sau nửa bước.
>
> Mà cùng lúc này, sau nửa tháng di chuyển, nhóm người của Trầm Hương đã đến bên ngoài Thiên Môn Sơn.
>
> Thật sự đúng lý ra là bọn họ còn cần tốn nhiều thời gian hơn cơ, bởi vì tốc độ cưỡi mây của tiểu yêu phổ thông quá chậm, hơn mười ngày mới bay được mấy chục nghìn dặm, tính ra có khi phải gần 2 tháng mới đến nơi.
>
> Cuối cùng không có biện pháp, Trầm Hương chỉ có thể thu đại quân yêu quái vào rồi phá vỡ không gian lên đường, lúc này mới tới bên ngoài Thiên Môn Sơn trong vòng nửa tháng.
>
> Phía trên một ngọn núi bên ngoài Thiên Môn Sơn, Trầm Hương vung tay lên thả đại quân yêu quái ra, lập tức vô số yêu quái đứng trải rộng khắp không trung, yêu khí bốc lên ngùn ngụt, che kín nửa bầu trời.
>
> Bên trong phường thị cũng đồng dạng là có yêu khí bốc lên, hai bên đối chọi gay gắt, sát khí tràn ngập.
>
> Trên đỉnh núi, Trầm Hương nghi hoặc nói:
>
> “Bọn họ sao lại giống như biết chúng ta muốn tới vậy nhỉ?”
>
> Hồng Hài Nhi cười ha hả nói:
>
> “Đại quân nhiều người nhiều miệng, khó tránh khỏi sẽ để lộ tiếng gió.”
>
> Trầm Hương gật đầu tán thành nói:
>
> “Không sai!”
>
> Bốn Yêu Thần liếc nhìn nhau, ngưng trọng nhìn về phía Thiên Môn Sơn, thành bại của kế hoạch chính là ở trong trận chiến này.
>
> Trên không trung, một đám mây nhiều màu rực rỡ bay tới, phía trên đám mây nhiều màu rực rỡ này có bốn hòa thượng đang đứng.
>
> Trong đó một hòa thượng cởi trần cười ha hả nói:
>
> “Phái trước chính là Trầm Hương thí chủ phải không?”
>
> Trầm Hương ngẩng đầu nhìn về phía bọn họ, cao hứng nói:
>
> “Bốn vị chính là viện binh do A Dật Đa phái tới hay sao?”
>
> Một hòa thượng trông hiền từ cười nói:
>
> “Bần tăng phụng mệnh lệnh của Phật Tổ, tiến đến trợ giúp Trầm Hương thí chủ một tay!”
>
> Trầm Hương cười ha ha nói:
>
> “Tốt Tốt Tốt Có thêm mấy vị tương trợ, ma đầu Trương Minh Hiên kia chết chắc rồi.”
>
> Bốn vị Bồ Tát, Phật Đà nhìn về phía đại quân yêu ma tỏa ra chướng khí mù mịt, theo bản năng nhíu mày.
>
> Kim Cương Đại Sĩ Thánh Bồ Tát không chút khách khí nói:
>
> “Trầm Hương thí chủ, có chúng ta giúp ngài là đủ rồi, ngài hãy giải tán đám yêu ma này đi!”
>
> Kim Cương Đại Sĩ Thánh Bồ Tát vừa nói xong thì lập tức đã có một tiếng hừ lạnh vang vọng trên không trung, một Yêu Thần đi ra không thèm che dấu chút nào phóng xuất ra khí tức của Đại La Kim Tiên, hắn trầm giọng nói:
>
> “Đường đường là Bồ Tát của Phật giáo lại vô tri như thế, yêu là yêu, ma là ma, sao có thể nói nhập làm một? Hơn nữa chúng ta là được Trầm Hương tiểu huynh đệ mời đến giúp đỡ chính nghĩa, các ngươi lại tính thứ gì mà dám khoa tay múa chân với chúng ta?”
>
> Những yêu quái còn lại cũng đều hét lớn:
>
> “Không sai, các ngươi tính thứ gì?”
>
> “Ha ha ha bọn họ chính là mấy con lừa trọc.”
>
> “Lần trước ta ăn mấy hòa thượng, một nửa nướng, một nửa nấu, mùi hương tản ra bốn phía, thơm đến nức mũi.”
>
> “Tiểu hòa thượng, tới ngoan ngoãn kêu vài tiếng gia gia cho ta, ta sẽ thưởng cho mấy cái chân người.”
>
> ……
>
> Vô số câu nói khó nghe vang lên từ trong miệng đám yêu ma kia.
>
> Kim Cương Đại Sĩ Thánh Bồ Tát tức giận nói:
>
> “Tìm chết!”
>
> Ngay sau đó, khí tức mênh mông cuồn cuộn của Đại La Kim Tiên bộc phát ra, ép đến chỗ những yêu ma kia.
>
> Một nữ tử mặc váy đen từ bên trong đại quân yêu ma đi ra, lạnh giọng nói:
>
> “Muốn đánh hay sao?”
>
> Trầm Hương vội vàng ngăn ở giữa hai đám người, nói:
>
> “Các vị Bồ Tát bớt giận, tuy rằng bọn họ là Yêu tộc nhưng mà trọng tình trọng nghĩa, hơn nữa hiểu lý lẽ, hướng tới chính nghĩa. Lúc này mới theo ta tiến đến thảo phạt Trương Minh Hiên.” Rồi hắn quay đầu nhìn về phía Yêu tộc nói:
>
> “Vài vị huynh trưởng cũng xin tạm thời bớt giận, mọi người vẫn nên lấy việc thảo phạt Trương Minh Hiên làm đầu.”
>
> Thiên Tinh Yêu Thần hừ lạnh một tiếng nói:
>
> “Trầm Hương huynh đệ, thảo phạt Thiên Môn Sơn có mấy người chúng ta là đủ rồi, bọn họ cũng không có mang theo binh lính, chỉ bằng mấy lão hòa thượng này cũng không có tác dụng gì lớn cả.”
>
> Kim Cương Đại Sĩ Thánh Bồ Tát nhịn không được nói:
>
> “Ai nói chúng ta không có dẫn người theo?”
>
> Nói xong, hắn vung tay áo lên, vô số điểm sáng rậm rạp từ cổ tay áo bay ra, dừng lại ở trên đám mây hóa thành từng vị La Hán, Kim Cương.
>
> Phật giáo cùng Yêu tộc tạo thành hai đội quân đứng trên không trung nhưng vẫn có ranh giới rõ ràng
>
> Trầm Hương vui sướng cười to nói:
>
> “Nguyên lai vài vị Bồ Tát cũng có mang theo Phật binh tới giúp chúng ta!”
>
> Một Lão hòa thượng râu tóc bạc trắng chắp tay trước ngực, cung kính nói:
>
> “Phật Tổ hạ lệnh, chúng ta sẽ hành sự theo mệnh lệnh của Trầm Hương thí chủ!”
>
> Mọi người trong đều nhìn về phía Trầm Hương.
>
> Trầm Hương nhìn hai đội quân, hào khí dâng lên tận trời, hăng hái kêu lên:
>
> “Mọi người nghe theo mệnh lệnh của ta, tiến công Thiên Môn Sơn tru sát Trương Minh Hiên, mọi người đi theo ta giết!!”
>
> Yêu ma giận dữ hét:
>
> “Giết!!”
>
> “Giết!!”
>
> Rồi một đám phóng tới Thiên Môn Sơn giống như ong vỡ tổ.
>
> Thấy thế, bốn vị La Hán, Phật Đà liếc nhìn nhau rồi đồng thời vung tay lên, Phật binh xếp thành đội ngũ chỉnh tề, lao về phía Thiên Môn Sơn.
>
> Bên trong khe hở không gian, Phi Liêm cùng Bạch Trạch liếc nhìn nhau.
>
> Bạch Trạch cảm thán:
>
> “Phật môn cuối cùng vẫn tới nhúng một tay.”
>
> Phi Liêm tức giận nói:
>
> “Đáng chết Phật giáo, chỉ biết chiếm tiện nghi.”
>
> Bạch Trạch cười nói:
>
> “Phật môn tới cũng tốt.”
>
> Phi Liêm nghi hoặc nói:
>
> “Này, Bạch Trach, huynh không phải nói nhầm đấy chứ?”
>
> Bạch Trạch giải thích:
>
> “Nếu Phật giáo không có tới, chỉ có mình Yêu tộc chúng ta thôi thì ta ngược lại còn không dám để bọn họ tiến công.”
>
> “Hiện tại Phật giáo cũng tới, tuy rằng nhiều thêm một đối thủ cạnh tranh, nhưng mà trong lòng của ta lại cảm thấy an ổn hơn rất nhiều.”
>
> Phi Liêm thầm nói:
>
> “Suy nghĩ trong đầu mấy kẻ chuyên động não các ngươi thật khó lý giải.”
>
> Bạch Trạch cười nói:
>
> “Phi Liêm huynh đi kiềm chế Vô Chi Kỳ đi! Không cần hiện thân, dùng khí tức quấy nhiễu hắn, để hắn không dám tham chiến là đủ rồi.”
>
> Phi Liêm nói:
>
> “Minh bạch!”
>
> Thân hình chợt lóe rồi biến mất.
>
> Yêu binh, Phật binh vừa lao vào bên trong Thiên Môn Sơn thì ở trên không trung đột nhiên xuất hiện dị biến.
>
> Ầm ầm ầm.
>
> Từng tia sét xẹt qua không trung, bên trong sấm sét một cảnh cửa thật lớn xuất hiện, từ bên trong cánh cửa này, vô số Thiên Binh, Thiên Tướng rậm rạp lao ra tới.
>
> Nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt của Bạch Trạch lập tức biến đổi.
>
> Thiên Đình! Nơi này sao lại có đại quân của Thiên Đình mai phục?
>
> Trên đám mây, hai mặt cờ xí bay múa, phía trên viết “Lý” và “Thiên Bồng”
>
> Thiên Bồng Nguyên Soái Trư Bát Giới cùng Thác Thác Thiên Vương Lý Tịnh cũng đứng ở phía trên đám mây.
>
> Lý Tịnh vung tay lên, quát to:
>
> “Giết!”
>
> Vô số Thiên Binh giống như một đám sao băng từ trên trời giáng xuống, ầm ầm ầm tiến vào bên trong nhóm Yêu binh, Phật binh.
>
> Chỉ trong chốc lát, ba đội quân đã hỗn chiến với nhau, tiếng la hét rung trời, thần thuật, yêu pháp, phật hiệu đồng thời nở rộ.
>
>
>
>