Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1061: Mục 1062

TRANG 531# 2

> Chương 1061: Tấn công Thiên Môn Sơn

>

>

>

>

>

>

> Một nam tử mặc áo hoa nhiều màu bay lên trời, giận dữ hét:

>

> “Thiên Ti Vạn Độc Thủ!”

>

> Một cái bàn tay màu đen kịt thật lớn hiện lên ở trên không trung, đánh về phía nhóm Thiên Binh, ở những nơi bàn tay này đi qua sương đen nhè nhẹ bốc lên.

>

> Uỳnh một tiếng nổ lớn vang lên, một thanh đinh ba chín răng lập loè thần quang ngang trời xuất hiện, nhanh chóng đánh nát bàn tay màu đen kịt kia. Sau đó, đinh ba chín răng xoay chuyển rơi vào trong tay một vị Thần Tướng uy vũ, người này không ai khác mà chính là Thiên Bồng Nguyên Soái, Trư Bát Giới.

>

> Thiên Bồng Nguyên Soái cười ha ha nói:

>

> “Đường đường là một vị Yêu Thần mà lại ra tay với Thiên Binh phổ thông, thật sự là không sợ mất mặt, để bổn Nguyên Soái tới chơi với ngươi vài chiêu đi.”

>

> Thiên Ti Yêu Thần ngưng trọng nói:

>

> “Thiên Bồng Nguyên Soái!”

>

> Ở bên trong phường thị, Cao Thúy Lan kéo tay một đứa bé gái, kích động chỉ lên trời, nói:

>

> “Nữ nhi, con mau nhìn đi, đó là cha của con!”

>

> Bé gái kia hưng phấn kêu lên:

>

> “Cha cố lên, đả đảo người xấu!”

>

> Lúc này, ở trên không trung, lỗ tai của Thiên Bồng Nguyên Soái khẽ động. Rồi giống như là được uống thêm thuốc bổ, trong lòng lập tức xuất hiện hào khí, hắn cười ha ha một tiếng rồi thân hình nhanh chóng ép tới Thiên Ti Yêu Thần, đinh ba chín răng đột nhiên vung lên, chín luồng ánh sáng lạnh hiện lên, vèo một tiếng mang theo mấy tia máu.

>

> Thiên Ti Yêu Thần kêu thảm thiết một tiếng, cuống quít bay ngược đi ra ngoài, bên hông máu tươi chảy đầm đìa, rống to kêu lên:

>

> “Tà Thi mau tới trợ giúp ta!”

>

> Mà lúc này, ở một chỗ khác trên chiến trường, Lục Nhĩ duỗi tay ra, Tùy Tâm Thiết Can Binh xuất hiện ở trong tay.

>

> Tay nắm chặt Tùy Tâm Thiết Can Binh, Lục Nhĩ hét lên một tiếng rồi lập tức lao ra ngoài.

>

> Ầm.

>

> Một tiếng nổ lớn vang lên.

>

> Tùy Tâm Thiết Can Binh đánh vào trên người Kim Cương Đại Sĩ, lập tức đánh bay người sau vào bên trong nhóm Phật binh.

>

> Một tia lửa xẹt qua không trung, Na Tra hưng phấn hét lớn:

>

> “Ta muốn lấy 1 chấp hai!”

>

> Lý Thanh Tuyền hưng phấn kêu lên:

>

> “Còn có ta, còn có ta nữa!”

>

> Chân đứng trên Thủy Hỏa Bồ Đoàn, tay cầm Thất Tinh Kiếm, Lý Thanh Tuyền vọt vào bên trong chiến trường, đại chiến cùng Liên Trì Hải Hội Phật Bồ Tát, đánh cho Liên Trì Hải Hội Phật Bồ Tát phải chật vật chạy quanh.

>

> Sắc Tà cũng phi thân bay vào bên trong chiến trường, tiếng tỳ bà ẩn chứa pháp lực hòa với sát khí vang lên, lập tức bức cho Kim Hải Quang Phật phải luống cuống tay chân.

>

> Ngay trong lúc đại chiến hỗn loạn nhất, hai luồng sáng một hồng một đen đột nhiên từ trong chiến trường lao ra, phóng về phía phường thị.

>

> Thấy thế, thân hình Vô Chi Kỳ khẽ động, muốn đuổi theo thì đột nhiên hắn nhíu mày, cảnh giác nhìn khắp nơi.

>

> Nữ Oa (Tinh Vệ) đứng ở trên đám mây, do dự duỗi hai tay ra, mở miệng thanh thúy kêu lên:

>

> “Tinh Vệ!”

>

> Ngay sau đó, hai tay của nàng hóa thành đôi cánh, hai chân hóa thành móng vuốt màu đỏ tươi, thân thể hóa thành thân chim màu đen, đầu người hóa đầu chim mắt đỏ mỏ trắng. Trong chốc lát, nàng đã khôi phục nguyên hình Tinh Vệ Điểu của mình

>

> Tinh Vệ Điểu giang đôi cánh, kích động kêu to, ngay lập tức mây đen cuồn cuộn kéo đến, che kín bầu trời, ma khí khổng lồ từ trên người nàng bốc lên ngùn ngụt, Tinh Vệ há mồm hét lên một tiếng:

>

> “Tinh Vệ!”

>

> Hai cánh chấn động, Tinh Vệ hóa thành một cái bóng màu đen lao ra, chỉ trong nháy mắt đã bay đến trên đỉnh đầu Hồng Tinh Yêu Thần, Hắc Thủy Yêu Thần, cặp móng vuốt màu đỏ tươi lóe hàn quang, hung hăng trảo xuống.

>

> Cảm nhận được uy lực của đòn đánh này, sắc mặt của Hồng Tinh Yêu Thần, Hắc Thủy Yêu Thần nhanh chóng biến đổi, cả hai đồng thời đánh ra một quyền.

>

> Bùm.

>

> Một tiếng nổ inh tai vang lên.

>

> Tinh Vệ Điểu bị đánh bay lên trời nhưng Hồng Tinh Yêu Thần, Hắc Thủy Yêu Thần cũng bị áp lực ép xuống mặt đất.

>

> Trên không trung, ở bên trong tầng mây, Tinh Vệ Điểu xoay tròn một vòng rồi kêu lên:

>

> “Tinh Vệ!”

>

> Ngay sau đó, nó lại lao xuống dưới, hai chân trảo ở trên mặt đất một cái, mặt đất giống như đậu phụ, bị hai trảo tại thành hai cái rãnh thật sâu, hai cánh chấn động bay lên trời, hai móng kéo theo một khối đất lớn như một ngọn núi nhỏ. Khi bay lên được khoảng 1000 dặm, Tinh Vệ thả lỏng móng vuốt, khối đất lớn như một ngọn núi nhỏ rơi xuống, nện ở trên chiến trường.

>

> Bùm

>

> Mặt đất chấn động, đám người đang bay trên không trung cũng rung rinh theo.

>

> Sau khi chật vật tránh thoát đòn công kích này, hai Yêu Thần liếc nhìn nhau rồi đồng thời đánh về phía Tinh Vệ.

>

> Hùng Đại quát to một tiếng, thi triển thần thông Pháp Thiên Tượng Địa, biến thành một con gấu khổng lồ như một ngọn núi rồi lao tới chiến trường.

>

> Những yêu quái còn lại cũng đều nổi giận gầm lên một tiếng:

>

> “Giết!!”

>

> Đồng thời, chúng theo Hùng Đại chạy ra ngoài, xông vào trong chiến trường.

>

> Lý Thanh Nhã nhíu mày, duỗi tay ra.

>

> Ở bên ngoài phường thị dưới Thiên Môn Sơn lập tức có một bức tường băng mỏng dựng lên, ngăn cản đường đi của chúng yêu bên trong phường thị.

>

> Đám yêu ma lập tức dừng chân lại, tuy rằng bức tường băng kia mỏng đến mức thoạt nhìn giống như không có tác dụng gì, nhẹ nhàng đập một cái là có thể phá vỡ, nhưng lại không ai dám vượt qua nửa bước.

>

> Sau đó, giọng nói của Lý Thanh Nhã vang lên, quanh quẩn ở trên không trung:

>

> “Các Thần của Thiên Đình đang trừ yêu, các ngươi tiến vào chiến trường, chỉ biết làm cho địch ta khó phân biệt, gia tăng thương vong vô ích, các ngươi chờ tại đây là được.”

>

> Một con yêu hổ có tu vi Thái Ất Kim Tiên khó nén chiến ý đang sôi trào ở trong lòng, rống lớn lên:

>

> “Đại tiểu thư, bọn họ không thể đi vào, chúng ta chắc vẫn có thể chứ!”

>

> Giọng nói của Lý Thanh Nhã tiếp tục vang lên:

>

> “Thái Ất Kim Tiên trở lên có thể gia nhập chiến trường.”

>

> Yêu hổ cười ha ha kêu lên:

>

> “Chúng ta đi!”

>

> Rồi hắn hóa thành một cơn cuồng phong, lướt qua vách tường huyền băng, phóng vào bên trong chiến trường.

>

> Ngao ~ một tiếng hổ gầm vang lên, vừa xông vào, hổ yêu đã gặm một vị La Hán.

>

> Ngay sau đó lại có mấy bóng người lướt qua vách tường, gia nhập vào bên trong chiến trường, vô số tiếng gầm, tiếng kêu, tiếng hống,.. hỗn loạn vang lên.

>

> Còn các yêu quái không được phép gia nhập chiến trường đứng ở phía sau vách tường huyền băng sốt ruột xoa tay hầm hè, lại không một con nào dám đột phá đi qua.

>

> Ngưu Ma Vương đứng ở bên cạnh, xoa tay hầm hè nói:

>

> “Phu nhân, chúng ta có lên hay không đây?”

>

> Thiết Phiến công chúa nói:

>

> “Không đi!”

>

> Ngưu Ma Vương nghi hoặc nói:

>

> “Vì cái gì?”

>

> Thiết Phiến công chúa nghiêm túc nói:

>

> “Lần này, Yêu tộc, Phật giáo tấn công có chút kỳ quặc, không biết bọn họ có âm mưu gì. Mấy người Lục Nhĩ đã gia nhập chiến đấu, nhưng bên trong phường thị chỉ sợ sẽ có người sinh loạn, chúng ta giám thị tốt phường thị chính là giúp bọn hắn rất nhiều rồi.”

>

> Nghe Thiết Phiến công chúa giải thích, Ngưu Ma Vương nghiêm túc gật gật đầu, thu hồi chiến ý, trừng mắt nhìn quanh bầy yêu trong phường thị.

>

> ……

>

> Ở trung tâm chiến trường, Trầm Hương tay cầm Tử Kim Đoản Phủ (rìu ngắn màu vàng đậm), Dương Tiễn tay cầm Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao đứng đối diện ở xa xa, trong ánh mắt chỉ có hình ảnh của đối phương, còn đám người chém giết chung quanh giống như không có quan hệ với bọn họ vậy.

>

> Trầm Hương nổi giận gầm lên một tiếng:

>

> “Giết!”

>

> Thân hình nháy mắt xuất hiện ở trước mặt Dương Tiễn, một rìu đánh xuống.

>

> Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao trong tay Dương Tiễn bỗng nhiên nâng lên.

>

> Đinh đang.

>

> Một tiếng nổ inh tai vang lên, tia lửa văng khắp nơi, thân đao vừa chuyển xẹt qua một đường cong trên không trung, chém tới Trầm Hương.

>

> Trầm Hương ngẩng mặt, thân hình cong về phía sau tao thành thế Thiết Bàn Kiều, rồi một chân nhấc lên, đá tới Dương Tiễn, Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao lạnh lẽo xẹt qua trước mặt.

>

> Bùm.

>

> Một tiếng nổ trầm vang lên, Dương Tiễn nhấc chân đá vào chân của Trầm Hương, hai bàn chân chạm nhau, Trầm Hương lập tức bay ngược đi ra ngoài, hai chân cày trên mặt đất tạo thành hai khe rãnh thật dài, bùn đất tung bay.

>

> Dương Tiễn tươi cười nói:

>

> “Võ nghệ khá hơn trước rất nhiều!”

>

> Trầm Hương quát:

>

> “Mạnh hơn ngươi là được!”

>

> Bàn chân đột nhiên giẫm mạnh xuống đất một cái.

>

> Uỳnnh, một tiếng nổ inh tai vang lên, thân thể nhanh chóng bay lên trời.

>

> Đứng ở trên không trung, Trầm Hương dùng sức múa rìu, chỉ trong chốc lát ở trên không trung đã lưu lại chín đạo rìu khí, rìu khí đồng thời lay động rồi cùng bắn về phía Dương Tiễn.

>

> Dương Tiễn vung Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao lên, dễ dàng đánh nát một đạo rìu khí, thân thể uyển chuyển nhẹ nhàng bay lên, lui về phía sau, Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao không ngừng vung lên, ầm ầm ầm, những tiếng nổ mạnh liên tiếp vang lên.

>

> Uỳnh khi một đạo rìu khí cuối cùng bị Dương Tiễn đánh nát thì ngay lập tức Trầm Hương lao ra từ bên trong sóng khí do vụ nổ tạo thành, Tử Kim Đoản Phủ nhắm thẳng vào đầu Dương Tiễn mà bổ tới.

>

> Đinh một tiếng nổ lớn vang lên, Tử Kim Đoản Phủ bổ vào phía trên Tam Tiêm Lưỡng Nhận.

>

> Bùm.

>

> Thân hình Dương Tiễn rơi trên mặt đất, dưới chân lảo đảo liên tiếp lui về phía sau rồi hắn đột nhiên dùng sức dẫm mạnh xuống đất, cố gắng dừng thân hình lại, ngẩng đầu nghiêm túc nhìn Trầm Hương.

>

> Trầm Hương phẫn nộ quát:

>

> “Chết đi!”

>

> Thân hình tiếp tục lao xuống giống như sao băng rơi xuống đất, đánh tới Dương Tiễn.

>

> Dương Tiễn quát một tiếng:

>

> “Tới Tốt!”

>

> Hắn cũng nhanh chóng bay lên trời, Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao đâm thẳng ra, hàn mang xẹt qua không trung, đánh tới Tử Kim Đoản Phủ.

>

> Uỳnh ~ dư ba mênh mông cuồn cuộn khuếch tán ra bốn phương tám hướng, Yêu, Thần, Phật ở phụ cận kêu thảm thiết một tiếng rồi giống như một bao tải rách bị dư ba đánh bay, hai luồng thần quang gắt gao đứng vững ở trung tâm của vụ nổ.

>

> Bên kia, Bạch Tố Tố cầm Bảo Liên Đăng, từ trên trời chậm rãi bay xuống, dựa vào uy lực của Bảo Liên Đăng mà tung hoành chiến trường, từng luồng sáng màu xanh lá cây phóng ra, nhẹ nhàng đánh bại một đám Yêu binh, La Hán.

>

> Chiến tranh bắt đầu không bao lâu, yêu quái, La Hán cũng đã bị ép ở thế hạ phong, liên tiếp bị tàn sát, máu nhuộm trời cao.

>

> ……

>

> Bên trong khe hở không gian, trên khuôn mặt của Bạch Trạch là cảm xúc kinh ngạc với giận dữ đan xen, hắn kêu lên:

>

> “Đại quân của Thiên Đình sao lại ở chỗ này? Đây là âm mưu!!”

>

> “Thoạt nhìn, ngươi còn không ngốc!”

>

> Một giọng nói trầm thấp đột nhiên vang lên ở cách đó không xa.

>

> Bạch Trạch lập tức xoay đầu nhìn lại, kinh ngạc, sợ hãi kêu lên:

>

> “Lục Áp!”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!