TRANG 532# 1
> Chương 1062: Trương Minh Hiên xuất quan
>
>
>
>
>
>
> Đại Nhật Như Lai đang đứng ở phía sau Bạch Trạch, bàn tay phải dựng thẳng, tay trái bấm lần tràng hạt, cả người tản ra phật quang màu vàng.
>
> Đại Nhật Như Lai cười ha hả nói:
>
> “Đây là kế hoạch đầu tiên của Yêu Sư Côn Bằng sau khi trở về Yêu tộc hay sao? Tựa hồ người này cũng không phải thực anh minh như lời đồn!”
>
> Bạch Trạch nhíu mày nói:
>
> “Nếu không có Chí Thánh, Yêu tộc sẽ luôn là đối tượng bị ăn hiếp, cho nên đối với Yêu tộc ta, việc Yêu Sư trở về là cực kỳ có lợi.”
>
> Nghe được câu nói này của Bạch Trạch, nụ cười trên mặt Đại Nhật Như Lai lập tức biến mất, sắc mặt cũng biến thành cực kỳ khó coi.
>
> Răng rắc một tiếng, lần tràng hạt trong tay hắn bị bóp dập nát
>
> Đại Nhật Như Lai tức giận nói:
>
> “Lúc trước nếu như không phải Côn Bằng đánh cắp Hà Đồ Lạc Thư, phụ hoàng còn có thúc phụ ta làm sao sẽ chết? Yêu tộc chúng ta đại bại đều là do hắn, các ngươi đã quên hay sao?!”
>
> Bạch Trạch khuyên:
>
> “Thái Tử, Yêu tộc chúng ta đã không còn như xưa, nếu muốn quật khởi thì không thể trầm mê với quá khứ, chúng ta cần nỗ lực đoàn kết hết thảy sức mạnh, vì Yêu tộc quật khởi mà nỗ lực.”
>
> Lục Áp quay đầu nhìn về phía bên ngoài, trào phúng nói:
>
> “Đây là kết quả của việc các ngươi đoàn kết hay sao?”
>
> Bạch Trạch sửng sốt, cũng nhìn về phía bên ngoài nói:
>
> “Lần này là ngoài ý muốn, nhưng mà Phật môn không phải cũng tổn thất thảm trọng hay sao?”
>
> Lục Áp cũng không biết nên nói cái gì, bởi vì thật sự thì chính bản thân hắn cũng không biết Di Lặc Vị Lai Phật rốt cuộc là nghĩ như thế nào? Đầu rút gân hay sao?
>
> Bạch Trạch mở miệng nói:
>
> “Phi Liêm, chúng ta đi thôi!”
>
> Thân hình của Phi Liêm đột nhiên xuất hiện ở bên người Bạch Trạch, hắn kinh hãi và nghi hoặc liếc mắt nhìn Lục Áp một cái, sau đó nói:
>
> “Bọn họ thì sao? Cùng mang đi luôn hay sao?”
>
> Bạch Trạch nói:
>
> “Không cần, vốn dĩ bọn họ chính là con tốt thí mà thôi, có thể tránh được thì tính bọn họ phúc trạch thâm hậu, trốn không được thì cũng không liên lụy đến Yêu tộc chúng ta.”
>
> Phi Liêm gật gật đầu ‘ừ ’ một tiếng.
>
> Thân hình của hai người dần dần đi xa.
>
> Lục Áp đứng ở tại chỗ, nhìn bên ngoài tự nói:
>
> “Vốn đang tưởng phá hư hành động cảu bọn họ, hiện tại xem ra lại là không cần.”
>
> Vào lúc này, trong trận chiến bên dưới, những tiểu yêu, La Hán có tu vi dưới Kim Tiên dần dần đều bị tàn sát hầu như không còn, chỉ có mấy chỗ chiến trường linh khí cuồn cuộn, không gian vặn vẹo, đại chiến vẫn còn không ngừng lại.
>
> Nhưng vào lúc này, trên không trung đột nhiên xuất hiện dị biến, xanh đỏ vàng trắng đen, năm luồng khí năm màu hội tụ đến, giống như năm dòng thiên hà vờn quanh Thiên Không Đảo, trong trời đất có tiếng tiên nhạc tấu lên. Từ phía trên không trung, một cột sáng màu vàng đáp xuống bao phủ cả Thiên Không Đảo.
>
> Lý Thanh Nhã kinh hỉ xoay đầu lại, nhìn về phía bên trong Thiên Không Đảo, Minh Hiên thành công rồi sao?
>
> Trên chiến trường, tất cả mọi người theo bản năng ngẩng đầu, nhìn lại về phía Thiên Không Đảo. Dị tượng này là Ngũ Khí Triều Nguyên, chỉ xảy ra khi có người đột phá Đại La Kim Tiên. Nhưng thanh thế cũng quá lớn rồi! Người bình thường đột phá Đại La Kim Tiên thì chỉ có thể ngưng tụ năm luồng khí to cỡ dải lụa, có thể to đến cỡ một dòng suối nhỏ đã xem như là thiên tài ngàn năm khó gặp rồi, nhưng lần này năm luồng khí còn to như năm dòng thiên hà.
>
> Hồng Tinh Yêu Thần nổi giận gầm lên một tiếng:
>
> “Đi!”
>
> Liên Trì Hải Hội Phật Bồ Tát cũng nhân cơ hội la lên một tiếng:
>
> “Đi!”
>
> Tám thân hình nháy mắt bay lên trời, phân biệt bỏ chạy về bốn phương tám hướng.
>
> Uỳnh ~ uỳnh ~ uỳnh ~ tám tiếng nổ lớn vang lên, tám thân hình trong nháy mắt đã bay ngược trở về, rơi trên mặt đất.
>
> Trên không trung, phân biệt có bảy bóng người xuất hiện, Trương Tiểu Phàm mặc áo đen tay cầm Phệ Hồn Bổng, Long Thiên Ngạo chân dẫm Bát Quái Đồ, quanh người có tám thanh kiếm khổng lồ lưu chuyển, Phong Vân Vô Kỵ mặc áo trắng phiêu phiêu, quanh thân có kiếm khí dày đặc bao phủ, Tiêu Viêm trong tay nâng một đóa hoa sen lửa bảy màu, vai vác Huyền Trọng Xích, miệng cười ha hả, Lâm Lôi hóa thân nửa người nửa rồng, phía sau Tần Vũ là một mảnh sao trời, Đạo Tôn Lăng Thiên mặc đạo bào chân dẫm phi kiếm, mỗi một người đều tỏa ra khí thế ngập trời, hung uy hiển hách.
>
> Trên Thiên Không Đảo, dưới năm khí phụ trợ, Trương Minh Hiên từ bên trong cột sáng màu vàng chậm rãi đi từng bước một ra, giống như thiên địa thần linh, thần thánh không thể nhìn gần, uy thế chấn áp toàn trường.
>
> Nhưng mà hành động tiếp theo của hắn lại lập tức phá hủy khí thế vừa xây dựng đến hầu như không còn, chỉ thấy Trương Minh Hiên gãi gãi đầu bất mãn nói:
>
> “Các ngươi làm gì đấy? Làm gì đấy? Định biến Thiên Môn Sơn ta thành cái gì? Quyết chiến tràng hay sao?”
>
> Rồi hắn nhanh chóng chạy đến bên người Lý Thanh Nhã, cười nói:
>
> “Thanh Nhã tỷ, tỷ không sao chứ? Bọn họ không có thương tổn đến tỷ đi?”
>
> Lý Thanh Nhã lắc đầu cười nói:
>
> “Ta không có việc gì! Cậu đã đột phá Đại La Kim Tiên rồi hay sao?”
>
> Trương Minh Hiên tự hào cười nói:
>
> “Đột phá Đại La Kim Tiên với ta mà nói cũng chẳng tính là gì? Ta về sau chính là muốn thành Thánh nữa cơ.”
>
> Ở phía dưới, Hồng Tinh Yêu Thần, Hắc Thủy Yêu Thần, Thiên Ti Yêu Thần, Tà Thi Yêu Thần liếc nhìn nhau, sắc mặt cũng trở nên khó coi, Trương Minh Hiên quả nhiên là không chết, đây là âm mưu, Yêu tộc ta lại bị tính kế!
>
> Hồng Tinh Yêu Thần nghẹn khuất, tức giận nói:
>
> “Tiểu nhân đê tiện Trương Minh Hiên! Ta muốn giết ngươi!”
>
> Rồi nàng hóa thành một vệt sáng đột nhiên phóng tới Trương Minh Hiên.
>
> Một tia lửa xẹt qua không trung, Tiêu Viêm lập tức ngăn cản trước đường đi của Hồng Tinh Yêu Thần, Phật Hỏa Nộ Liên trong tay bay ra.
>
> Ầm.
>
> Một tiếng nổ lớn vang lên, một đám mây hình nấm dâng lên, biển lửa ngập trời bùng nổ, khuếch tán ra bốn phía xung quanh, Hồng Tinh Yêu Thần kêu thảm thiết một tiếng rồi thân hình bắn ra từ bên trong biển lửa, hung hăng nện ở bên trong phế tích nơi xa, ở trên mặt đất vẽ ra một khe rãnh thật sâu.
>
> Phong Vân Vô Kỵ lạnh lùng, mở miệng nói:
>
> “Giết!”
>
> Kiếm khí quanh người nhanh chóng bắn xuống, đánh tới hai Phật Đà ở phía dưới.
>
> Long Thiên Ngạo cười ha hả nói:
>
> “Âm dương thuận nghịch diệu nan cùng, nhị chí hoàn quy nhất cửu cung, âm dương lý, chưởng trung thiên địa! Bát môn độn giáp, sinh tử tự biết!”
>
> Một đạo bát quái hư ảo đột nhiên xuất hiện ở dưới chân Hắc Thủy Yêu Thần.
>
> Thấy thế, sắc mặt của Hắc Thủy Yêu Thần biến đổi, thân hình chợt lóe lên và đã xuất hiện ở phương xa, nhưng Bát Quái Trận vẫn như bóng với hình bám theo, tiếp tục xuất hiện ở dưới chân nàng, Bát môn cự kiếm ầm ầm rơi xuống, một luồng khói trắng bao phủ Hắc Thủy Yêu Thần trong đó, kiếm khí tung hoành.
>
> Trương Tiểu Phàm mở miệng nói:
>
> “Phệ Hồn ~” Phệ Hồn Bổng trong tay tỏa ra ánh sáng màu xanh da trời, chiếu khắp bầu trời.
>
> Ngay sau đó, ở phía dưới, Kim Cương Đại Sĩ Thánh Bồ Tát kêu thảm thiết một tiếng, bỗng nhiên ôm đầu, môi run run rẩy rẩy niệm tụng kinh Phật.
>
> Trương Tiểu Phàm nhanh chóng vọt đi xuống.
>
> Uỳnh một tiếng, ánh sáng màu xanh da trời nở rộ ở trước ngực Kim Cương Đại Sĩ Thánh Bồ Tát.
>
> Bùm.
>
> Kim Cương Đại Sĩ Thánh Bồ Tát bị đánh bay ra ngoài, một ngọn núi lớn chắn ngang đường bay sụp xuống, thân hình của Kim Cương Đại Sĩ Thánh Bồ Tát cũng bị chôn trong đống đá vụn.
>
> Lâm Lôi, Tần Vũ, Lăng Thiên cũng đều tìm đối thủ, chiến đấu lại lần nữa khai hỏa.
>
> Trên không trung, ánh sáng trên người Tinh Vệ Điểu chợt lóe lên, nàng lại lần nữa biến thành bộ dáng Nữ Oa (Tinh Vệ), dừng ở bên người Lý Thanh Nhã, nháy nháy đôi mắt ngây thơ nhìn Trương Minh Hiên, cũng không có bộ dáng hung uy hiển hách như lúc trước.
>
> Trương Minh Hiên nghiêng đầu, tò mò nhìn Nữ Oa (Tinh Vệ), nói:
>
> “Nữ Oa, cô có cảm thấy nếu để hai cái cánh sinh trưởng từ sau lưng thì sẽ càng đẹp mắt hơn hay không? Tựa như Thiên Thần sa đọa vậy.”
>
> Nữ Oa (Tinh Vệ) nhìn Trương Minh Hiên, nói:
>
> “Không có! Thật xấu ~”
>
> Trên chiến trường, Lý Thanh Tuyền la lên một tiếng:
>
> “Này ~ đừng đoạt đối thủ của ta.”
>
> Rồi nàng dẫn theo Thất Tinh Bảo Kiếm vọt đi lên, kiếm quang vung lên, hóa thành sao trời lóng lánh.
>
> Na Tra cũng cười ha ha nói:
>
> “Ta cũng chỉ muốn hỗ trợ mà thôi!”
>
> Sắc Tà, Lục Nhĩ cũng lại lần nữa gia nhập chiến trường, trên chiến trường lập tức xuất hiện cảnh tượng hai đánh một, thậm chí ba đánh một, đánh cho những Bồ Tát, Yêu Thần kia đến mức hoài nghi nhân sinh.
>
> Cùng lúc đó, yêu ma quỷ quái trong phường thị thì hưng phấn trầm trồ khen ngợi.
>
> Bốn vị Bồ Tát, Phật Đà, bốn vị Yêu Thần nhanh chóng bị đánh bại, bị chém giết hầu như không còn.
>
> Mấy người Trương Tiểu Phàm, Phong Vân Vô Kỵ hóa thành vài đạo thần quang, bắn vào trong cơ thể Trương Minh Hiên, tiếp tục củng cố căn cơ.
>
> Giờ phút này trên chiến trường, chỉ còn dư lại Dương Tiễn cùng Trầm Hương còn đang đại chiến, còn thừa Thiên Binh Thiên Tướng trở về trên đám mây, Thiên Bồng Nguyên Soái sớm đã chạy đến bên người Cao Thúy Lan, ôm nữ nhi thân mật âu yếm.
>
> Uỳnh ~ Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao và Tử Kim Đoản Phủ lại một lần nữa va chạm, Dương Tiễn cùng Trầm Hương đồng thời bay ngược đi ra ngoài, ở trên phế tích vẽ ra hai khe rãnh thật sâu.
>
>
>
>