TRANG 532# 2
> Chương 1063: Trầm Hương bị thua
>
>
>
>
>
>
> Dương Tiễn cắm Tam Tiêm Lưỡng Nhận lên trên mặt đất, cười ha ha nói:
>
> “Không đánh nữa! Không đánh nữa! Trầm Hương, tốc độ tiến bộ của cháu nhanh hơn ta tưởng tượng rất nhiều. Giờ cháu đã rất xuất sắc rồi.”
>
> Trầm Hương cũng ngừng tay, đứng ở tại chỗ trợn mắt nhìn lại, ở chung quanh chiến trường của bọn họ, ngọn núi sụp đổ, sông dài khô cạn, mặt đất rạn nứt. Liếc mắt nhìn một cái lại toàn là hỗn độn, thi thể yêu quái, La Hán nằm đầy đất, máu tươi chảy thành sông, trên mặt đất yêu khí, phật lực chậm rãi bốc lên, tan rã ở trong trời đất.
>
> Trầm Hương thất hồn lạc phách nói:
>
> “Ta thua, là ta thua ~”
>
> Dương Tiễn cười hỏi:
>
> “Cháu thua ở chỗ nào?”
>
> Trầm Hương đột nhiên ngẩng đầu, phẫn nộ kêu lên:
>
> “Ta thua bởi vì quá coi thường các ngươi, không ngờ Thiên Đình luôn chủ trì chính nghĩa lại liên minh cùng ma quật Thiên Môn Sơn, làm hại nhân gian! Cho hù hôm nay ta có chết thì cũng sẽ có người tới phá Thiên Đình, diệt trừ Trương Minh Hiên. Ta đã chết, nhưng mà sẽ có vô số ta đứng lên.”
>
> “Ha ha ha ~”
>
> Nghe được những lời tuyên bố hiên ngang lẫm liệt của Trầm Hương, người ở chung quanh đều ôm bụng cười to.
>
> “Ha ha ha ~ buồn cười chết ta mất”
>
> “Thiên Môn Sơn là ma quật? Chuyện này quả thực là chuyện cười hay nhất trong tam giới đó, ai mà chẳng biết trong tam giới không có nơi nào an toàn hơn Thiên Môn Sơn được.”
>
> Bạch Tố Tố nâng Bảo Liên Đăng từ bên trong đám người đi ra, cười nói:
>
> “Trầm Hương!”
>
> Trầm Hương lui về phía sau một bước, mắt lạnh nhìn Bạch Tố Tố nói:
>
> “Tố Tố, ngươi còn muốn gạt ta cái gì?”
>
> Bạch Tố Tố quay đầu nhìn về phía Dương Tiễn. Thấy Dương Tiễn gật gật đầu, Bạch Tố Tố duỗi tay đẩy Bảo Liên Đăng chậm rãi bay đến chỗ Trầm Hương.
>
> Nhìn thấy thế, Trầm Hương lập tức trợn tròn mắt, hắn nhìn Bảo Liên Đăng rồi lại nhìn Bạch Tố Tố, nhịn không được hỏi:
>
> “Tố Tố, ngươi rốt cuộc là có ý tứ gì?”
>
> Bạch Tố Tố nghịch ngợm cười nói:
>
> “Trả lại đồ cho huynh thôi!”
>
> Khi Trầm Hương vẫn còn đang nghi hoặc khó hiểu thì một cái cánh tay nhỏ đột nhiên từ bên cạnh vươn ra, ôm lấy Bảo Liên Đăng rồi người này cười ha ha nói:
>
> “Nhặt được một cái bảo bối tốt, về nhà có thể dùng để chiếu sáng.”
>
> Trầm Hương kinh hỉ kêu lên:
>
> “Hồng Hài Nhi, cậu còn chưa có chết hay sao?”
>
> Hồng Hài Nhi tức giận nói:
>
> “Huynh ước gì ta chết đúng không? Để không cần trả tiền nợ hả?”
>
> Trầm Hương cười ha ha nói:
>
> “Không chết là tốt rồi, không chết là tốt rồi.”
>
> “Trầm Hương ”
>
> Bỗng nhiên một giọng nói ôn nhu vang lên, một bóng người mỹ lệ xinh đẹp từ trên không trung bay đến.
>
> Trầm Hương ngẩng đầu nhìn lại, đôi mắt lập tức trừng lớn, khó tin kinh ngạc, sợ hãi kêu lên:
>
> “Di nương ”
>
> Ngao Thốn Tâm bay xuống trước mặt Trầm Hương, xoa xoa đầu Trầm Hương, tươi cười nói:
>
> “Đứa nhỏ này, giờ cũng đã trưởng thành rồi.”
>
> Trầm Hương lắp bắp nói:
>
> “Di nương… Người… Người còn sống.”
>
> Ngao Thốn Tâm liếc mắt nhìn Dương Tiễn một cái, nói:
>
> “Đương nhiên! Hắn cũng không dám giết ta.”
>
> Dương Tiễn rút Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao ra, đi qua, cười nói:
>
> “Trầm Hương, nguyên do trong này nhất thời khó có thể nói rõ ràng với cháu, chờ tới Thiên Đình rồi cậu sẽ nói tỉ mỉ với cháu.”
>
> Dương Tiễn cùng Ngao Thốn Tâm đứng chung một chỗ, trông giống như một đôi trai tài gái sắc.
>
> Trầm Hương gãi gãi đầu, phiền não nói:
>
> “Chuyên này rốt cuộc là như thế nào vậy?!”
>
> Từ trên không trung, Trương Minh Hiên bay xuống, giả vờ tức giận nói:
>
> “Dương Tiễn, các ngươi đánh Thiên Môn Sơn ta thành phế tích như này, chuyện này tính như thế nào đây?”
>
> Dương Tiễn sửng sốt, tức giận nói:
>
> “Yêu tộc cùng Phật môn không đều là tới đánh ngươi hay sao? Chúng ta còn giúp ngươi ngăn địch, hiện tại ngươi đến ăn vạ chúng ta! Hơn nữa đây cũng là ý của Thanh Nhã tiểu thư.”
>
> Trương Minh Hiên lập tức nghĩa chính nghiêm từ kêu lên:
>
> “Nói bậy, bọn họ rõ ràng là viện binh do Trầm Hương thỉnh tới giúp đỡ.”
>
> Ngao Thốn Tâm buồn cười nói:
>
> “Thần Quân cảm thấy Trầm Hương có tư cách gì mà mời được bốn vị Yêu Thần của Yêu tộc, bốn vị Bồ Tát, Phật Đà của Phật giáo ra tay cơ chứ? Thậm chí còn có Chuẩn Thánh âm thầm ra tay kiềm chế Vô Chi Kỳ!”
>
> Trầm Hương nhịn không được nói:
>
> “Di nương, ta hoàn toàn là lấy nhân cách mị lực cảm nhiễm bọn họ.”
>
> Ngao Thốn Tâm vỗ đầu Trầm Hương một cái, giáo huấn:
>
> “Đừng nói chuyện!”
>
> Trầm Hương cúi đầu nói:
>
> “Hả ”
>
> Trương Minh Hiên ho khan một tiếng nói:
>
> “Kỳ thật ta cảm thấy Trầm Hương vẫn rất có nhân cách mị lực.”
>
> Trầm Hương ngẩng đầu liếc mắt nhìn Trương Minh Hiên một cái, xem ra kẻ này cũng không tệ như lời đồn!
>
> Dương Tiễn cười nói:
>
> “Thần Quân đã xuất lực nhiều trong việc bồi dưỡng Trầm Hương rồi, chuyện chữa trị Thiên Môn Sơn cứ giao cho Thiên Đình ta đi! Lát nữa sẽ có một đám Sơn Thần, Thổ Địa, Hà Bá tiến đến chữa trị sơn xuyên địa mạch, chắc chắn sẽ có thể khôi phục Thiên Môn Sơn trở về nguyên dạng.”
>
> Trương Minh Hiên chính là một chút, cười nói:
>
> “Nguyên trạng thì quá phiền toái, ta cho phép các vị có thể đắp nặn càng xinh đẹp hơn.”
>
> Dương Tiễn cười ha hả nói:
>
> “Tất nhiên sẽ không làm Thần Quân thất vọng.”
>
> Trầm Hương cúi đầu, lỗ tai giật giật, một từ “Bồi dưỡng” khiến cho hắn phải suy nghĩ thêm nhiều, bọn họ chẳng lẽ thật sự là đang bồi dưỡng ta hay sao?
>
> Dương Tiễn vung tay lên quát:
>
> “Tam quân nghe lệnh, trở về Thiên Đình.”
>
> Nghe được mệnh lệnh của Dương Tiễn, Thiên Binh trên đám mây nhanh chóng xếp hàng chỉnh tề rồi bay vào bên trong Thiên môn hư ảo.
>
> Thiên Bồng Nguyên Soái kéo tay con gái của mình, cười ha ha nói:
>
> “Chân Quân, các ngươi đi về trước đi! Ta ở chỗ này chơi với vợ con mấy ngày.”
>
> Dương Tiễn nhìn về phía Thiên Bồng Nguyên Soái cười nói:
>
> “Phu nhân của Nguyên Soái cũng đã thành tựu tiên vị, ngài không ngại thì có thể đón nàng vào ở bên trong Thiên Đình.”
>
> Thiên Bồng Nguyên Soái cười ha ha nói:
>
> “Lão Trư ta sẽ suy xét.”
>
> Na Tra nhìn về phía Hồng Hài Nhi, cười hắc hắc nói:
>
> “Nhị ca, các ngươi đi về trước đi!”
>
> Dương Tiễn gật gật đầu, duỗi tay ra nói:
>
> “Bảo Liên Đăng!”
>
> Nghe được mệnh lênh của Dương Tiễn, Bảo Liên Đăng bị Hồng Hài Nhi cầm ở trong tay lập tức tránh thoát và bay ra ngoài, đáp xuống trong tay Dương Tiễn.
>
> Trầm Hương nhỏ giọng nói thầm một tiếng:
>
> “Lại một kẻ có thể khống chế Bảo Liên Đăng.”
>
> Hồng Hài Nhi gãi gãi tay, vẻ mặt đau khổ kêu lên:
>
> “Rõ ràng đó là bảo bối ta nhặt được mà!”
>
> Nhưng dù nói vậy hắn cũng không có can đảm đi tìm Dương Tiễn để đòi.
>
> Dương Tiễn đưa Bảo Liên Đăng cho Trầm Hương rồi xoay người lại ôm quyền nói với Trương Minh Hiên:
>
> “Thần Quân dừng bước! Chúng ta xin cáo từ.”
>
> Trương Minh Hiên cũng chắp tay đáp lễ.
>
> Một đám mây nhiều màu rực rỡ xuất hiện ở dưới chân mấy người Dương Tiễn rồi nâng bọn họ bay lên trời.
>
> Trầm Hương cúi đầu nhìn Bạch Tố Tố đang cười tươi như hoa ở trên mặt đất, theo bản năng kêu lên:
>
> “Tố Tố ”
>
> Bạch Tố Tố phất phất tay cười nói:
>
> “Ta ở chỗ này chờ huynh!”
>
> Trầm Hương nở nụ cười tươi, kiên định gật đầu.
>
> Ở phía dưới, Na Tra đi đến bên người Hồng Hài Nhi, đi chung quanh hắn một vòng. Hồng Hài Nhi cảnh giác nhìn Na Tra, vừa rồi khi đại chiến hắn tránh ở bên cạnh chính là xem rất rõ ràng, tiểu tử này một người độc đấu hai vị Đại La Kim Tiên mà không rơi vào thế hạ phong, chính là một người tàn nhẫn không hơn không kém, bản thân trăm triệu lần không phải là đối thủ.
>
> Na Tra đột nhiên mở miệng nói:
>
> “Tiểu tử, ngươi có sư phó hay sao?”
>
> Nghe thấy câu hỏi này của Na Tra, ánh mắt của Hồng Hài Nhi sáng lên, hắn lập tức quỳ xuống bái một cái và nói:
>
> “Đệ tử bái kiến sư tôn!”
>
> Hồng Hài Nhi sửng sốt, có chút vô lực nhìn Hồng Hài Nhi, ta chỉ là thuận miệng hỏi, còn không có xác thật muốn thu ngươi làm đồ đệ hay không đâu!
>
> Trương Minh Hiên liếc mắt nhìn bọn họ một cái rồi mở miệng nói:
>
> “Hùng Đại, các ngươi giữ gìn trật tự bên trong phường thị cho tốt, đừng để cho người có tâm nhân cơ hội sinh loạn.”
>
> Hùng Đại cung kính nói:
>
> “Dạ vâng!”
>
> “Ba ba ba ba ”
>
> Thân hình nho nhỏ của Nha Nha từ nơi xa bay tới, đâm người vào trong lồng ngực Trương Minh Hiên, thân mật dùng khuôn mặt nhỏ ma sát khuôn mặt lớn của Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên ôm Nha Nha bay lên Thiên Không Đảo, cười ha ha nói:
>
> “Nha Nha ngoan, con có nhớ ba ba hay không?”
>
> Nha Nha liên tục gật đầu nói:
>
> “Có chứ! Có chứ! Con rất nhớ ba ba”
>
> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:
>
> “Nha Nha nhà chúng ta thật ngoan!”
>
>
>
>