Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1064: Mục 1065

TRANG 533# 1

> Chương 1064: Nha Nha cáo trạng

>

>

>

>

>

>

> Nha Nha đưa đầu vào sát bên tai Trương Minh Hiên, nhỏ giọng nói:

>

> “Ba ba, trong khoảng thời gian, người không ở đây, mẫu thân đánh con.”

>

> “Hả ”

>

> Trương Minh Hiên nhướng mày hỏi:

>

> “Vì cái gì mà Thanh Nhã tỷ lại muốn đánh con? Có phải con lại bướng bỉnh, quậy phá hay không?”

>

> Nha Nha ủy khuất nói:

>

> “Không có đâu! Con chỉ nói ba ba đã chết, chôn dưới đất, chỉ như vậy mà mẫu thân liền đánh mông con.”

>

> Trương Minh Hiên không biết nên nói cái gì, sau đó trong lòng sinh ra một dòng nước ấm Thanh Nhã tỷ vẫn là rất quan tâm ta, cười ha hả nói:

>

> “Thanh Nhã tỷ cũng thật là, trẻ con nói chuyện không biết kiêng kỵ mà thôi, có cái gì cùng lắm thì mắng vài câu, không ngờ còn đánh bảo bối Nha Nha của nhà ta.”

>

> Nha Nha liên tục gật đầu tán thành, mẫu thân đánh nhưng đau.

>

> Bay lên đến Thiên Không Đảo, Trương Minh Hiên đã thấy Lý Thanh Nhã đang mỉm cười đứng ở trước cửa.

>

> Trương Minh Hiên đi ra phía trước, cười nói:

>

> “Thanh Nhã tỷ, Nha Nha vừa cáo trạng với ta, nói tỷ đánh nàng.”

>

> Lý Thanh Nhã tức giận trừng mắt nhìn Nha Nha một cái, Nha Nha vội vàng chôn đầu ở trong ngực Trương Minh Hiên.

>

> Hai người đi vào bên trong Thiên Không Đảo, vừa đi vừa nói chuyện.

>

> Trương Minh Hiên khuyên:

>

> “Thanh Nhã tỷ, đứa trẻ nào có không phạm sai lầm? Giải thích rõ ràng cho nàng không phải là được rồi hay sao? Tại sao lại phải dùng hình phạt vậy?”

>

> Lý Thanh Nhã nói:

>

> “Cậu biết Nha Nha đã làm cái gì hay không?”

>

> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:

>

> “Còn không phải là nói ta đã chết hay sao? Trẻ con nói chuyện không biết kiêng kỵ! Trẻ con nói chuyện không biết kiêng kỵ mà thôi!”

>

> Lý Thanh Nhã bất đắc dĩ nói:

>

> “Đúng vậy! Nàng còn đắp mồ, lập mộ bia, thắp hương và làm đồ cúng cho cậu nữa.”

>

> Nha Nha ngẩng đầu nói:

>

> “Đều là con tự tay làm, trái cây đều là những thứ con thích ăn nhất.”

>

> Trương Minh Hiên cười nói:

>

> “Tỷ xem, Nha Nha đối xử với ta thật tốt.”

>

> Lý Thanh Nhã bất lực nói:

>

> “Sau đó nàng nói với Tôn Ngộ Không là cậu đã chết, Tôn Ngộ Không kia cũng không có cẩn thận nghiệm chứng đã chạy về Hoa Quả Sơn nói với Bạch Tinh Tinh là cậu đã chết. Sau đó, Bạch Tinh Tinh đã viết một status về chuyện này ở trên mạng, còn tuyên bố phải báo thù cho cậu.”

>

> “Vì thế toàn bộ người dùng internet đều nghĩ cậu đã chết, Khổng phu tử, Trấn Nguyên Đại Tiên, Ngọc Đế, mẹ của ta, Vũ Thần, … đều gọi điện hỏi ta.”

>

> Trương Minh Hiên sửng sốt một chút, nói:

>

> “Các ngươi có thể giải thích mà! Giải thích rõ ràng không phải là được rồi hay sao?”

>

> Lý Thanh Nhã bất đắc dĩ nói:

>

> “Trên mạng, ba người thành hổ (Nghĩa đen: Ba người nói có cọp, thiên hạ cũng tin có cọp thật; Nghĩa bóng: Một việc, dù cho sai lầm, nếu nhiều người cùng tin là như vậy thì cũng dễ khiến người ta đem bụng tin mà cho là phải. Một chân lý có chứng minh rõ ràng, mười phần chắc chắn, thì mới nên công nhận.), càng đừng nói toàn bộ người trên internet đều nói cậu đã chết, dưới tình huống cậu không ra mặt bác bỏ tin đồn, bất kể chúng ta giải thích như thế nào bọn họ đều không tin. Hơn nữa, bởi vì các chức năng của điện thoại di động trở nên hỗn loạn, mọi người lại càng thêm xác định là cậu đã chết. Bằng không Yêu tộc, Phật giáo cũng sẽ không tiến đến tấn công Thiên Môn Sơn.”

>

> Trương Minh Hiên tức giận nói:

>

> “Chuyện này không để yên! Ta nhất định không để yên cho bọn họ, ta nhất định phải trả thù.”

>

> Lý Thanh Nhã nói:

>

> “Như thế nào? Ngươi còn muốn đánh đến đại bản doanh của Yêu tộc, Phật giáo hay sao?”

>

> “Ta…… Ta…… Ta cắt người giấy nguyền rủa bọn họ.”

>

> Nghe hắn nói như thế, Lý Thanh Nhã cũng phải phì cười.

>

> ……

>

> Hoa Quả Sơn, Tôn Ngộ Không u buồn ngồi ở bên trong Thủy Liêm Động, tay cầm bình rượu tự rót tự uống, uống một chén lại rải xuống mặt đất một chén, miệng lẩm bẩm:

>

> “Một ly này kính Đường Tam Tạng, một ly này kính Trương Minh Hiên!”

>

> Một bóng trắng từ bên ngoài nhảy vào bên trong Thủy Liêm Động, rơi trên mặt đất hóa thành bộ dáng Bạch Tinh Tinh.

>

> Bạch Tinh Tinh chạy tới chỗ Tôn Ngộ Không kinh hỉ kêu lên:

>

> “Không Không, Tiêu Dao Thần Quân lại sống, hắn không có chết.”

>

> Tôn Ngộ Không đột nhiên ngẩng đầu, ngây ngốc nhìn Bạch Tinh Tinh. Lại sống là sao? Ai lại sống?

>

> Bạch Tinh Tinh nhún chân, bay người lên, dừng ở bên người Tôn Ngộ Không, vui mừng cười nói:

>

> “Huynh xem!”

>

> Rồi nàng lấy điện thoại di động ra, mở lên, trên màn hình đúng là một đám tiêu đề hấp dẫn người xem.

>

> “Khiếp sợ! Tiêu Dao Thần Quân chết mà sống lại!”

>

> “Ngũ khí hội tụ, thiên địa tấu nhạc, rốt cuộc là vì sao?”

>

> “Vạn dân cầu nguyện, thiên địa hưởng ứng, Tiêu Dao Thần Quân chết mà sống lại!”

>

> “Phật! Yêu hợp sức tấn công Thiên Môn Sơn!”

>

> “Thiên Binh Thiên Tướng từ trên trời giáng xuống, trảm yêu trừ ma!”

>

> “Ta không muốn chết, thiên địa khó táng!!”

>

> ……

>

> Bạch Tinh Tinh click mở một cái video, trong bối cảnh âm nhạc sôi động, ngũ khí thiên địa giống như năm dòng thiên hà vờn quanh Thiên Không Đảo, Trương Minh Hiên từng bước một chậm rãi đi ra từ bên trong cột sáng màu vàng, trông giống như thần minh.

>

> Rồi nàng click mở một cái video khác, Phật, Yêu, Thần đại chiến ở Thiên Môn Sơn, hình ảnh Dương Tiễn, Na Tra, Trầm Hương còn có mấy vị Phật Đà Yêu Thần chợt lóe lên bên trong màn hình.

>

> Sau đó, Bạch Tinh Tinh lại click mở một cái hình ảnh, mấy người Trương Tiểu Phàm, Long Thiên Ngạo, Phong Vân Vô Kỵ, Tiêu Viêm, Tần Vũ, Lâm Lôi, Lăng Thiên đứng hiên ngang, trấn áp toàn bộ chiến trường.

>

> Tôn Ngộ Không bỗng nhiên đứng lên, tức giận nói:

>

> “Trương Minh Hiên, ngươi lại chơi ta! BẤy lâu này, lão Tôn ta nơi nơi hỏi thăm hung thủ giết hại ngươi, kết quả ngươi lại chơi ta! Lão Tôn ta cùng ngươi thề không đội trời chung!!”

>

> Bạch Tinh Tinh ngồi ở bên cạnh, nhìn Tôn Ngộ Không đang tỏ vẻ giận dữ mà không biết nên nói cái gì. Thề không đội trời chung ư? Lúc trước cũng không biết là ai, biết Tiêu Dao Thần Quân đã chết lúc sau, cả ngày u buồn nan giải.

>

> Bành một tiếng, Tôn Ngộ Không đặt mạnh vò rượu lên trên bàn, lớn tiếng nói:

>

> “Tinh Tinh, đi! Cùng ta đi vào Hư Hoang Giới tìm mấy mãnh thú chơi chơi, hiện tại lão Tôn ta muốn đánh người.”

>

> Bạch Tinh Tinh cười nói:

>

> “Tốt! Muội nghe huynh”

>

> ……

>

> Bắc Câu Lô Châu, bên trong đại điện của Yêu Hoàng cung, Côn Bằng ngồi ở chủ vị, Bạch Trạch Phi Liêm ngồi ở hai bên trái phải, không khí có vẻ rất là áp lực.

>

> Bạch Trạch đánh vỡ trầm mặc, mở miệng nói:

>

> “Yêu Sư, lần này là ta phán đoán sai lầm, nguyện ý lãnh phạt.”

>

> Côn Bằng mở miệng lạnh nhạt nói:

>

> “Không trách được ngươi! Muốn trách cũng chỉ có thể trách Tên tiểu nhân Trương Minh Hiên kia quá mức đê tiện.”

>

> Phi Liêm bất mãn nói:

>

> “Lúc trước ta đã cảm giác trong chuyện này có chút kỳ lạ rồi, tiểu tử Trương Minh Hiên kia làm sao lại có thể chết đi một cách bí ẩn như vậy được?”

>

> Bạch Trạch hối hận nói:

>

> “Đều do ta đã quá coi trọng điện thoại di động, lúc này mới trúng bẫy rập do Trương Minh Hiên bày ra.”

>

> Lần này Trương Minh Hiên giả chết hẳn là tính toán đối phó với Phật giáo, không ngờ chúng ta lại tự mình đâm vào, tổn thất năm vị Yêu Thần Đại La Kim Tiên, còn có vô số Yêu Vương, Yêu binh. Hiện tại nghĩ lại, kế hoạch này của Trương Minh Hiên cũng không hề quá cao minh, chỉ có điều lúc ấy ta bị ích lợi của điện thoại di động che mắt. Còn có Phật giáo vài lần ra tay thử nghiệm, làm cho ta sinh ra cảm giác gấp gáp, lúc này mới không có cẩn thận tra xét, bước vào bên trong bố cục của Trương Minh Hiên.”

>

> Côn Bằng ‘ ừ ’ một tiếng, ngẩng đầu nhìn về phía Thiên Môn Sơn, nói:

>

> “Hiện tại, chúng ta chỉ có thể chờ Trương Minh Hiên trả thù đi! Hắn tuyệt sẽ không bỏ qua.”

>

> Phi Liêm tùy tiện nói:

>

> “Yêu Sư, ngài lo lắng quá rồi? Chúng ta cũng không có ra mặt, hắn làm sao biết được là chúng ta làm?”

>

> Bạch Trạch trầm mặc một lúc rồi ngưng trọng nói:

>

> “Thế lực có thể một lần phái ra năm Yêu Thần cũng chỉ có Yêu tộc Bắc Câu Lô Châu chúng ta.”

>

> Phi Liêm nói với vẻ mặt không thèm để ý chút nào:

>

> “Hắn lại không có chứng cứ!”

>

> Bạch Trạch hỏi ngược lại:

>

> “Ngươi cảm thấy Trương Minh Hiên là người để ý chứng cứ hay sao?”

>

> Nghe được câu hỏi của Bạch Trạch, Phi Liêm lập tức trầm mặc, không khí trong đại điện cũng yên tĩnh lại.

>

> Một lát sau, Côn Bằng mở miệng nói:

>

> “Trương Minh Hiên này âm hiểm xảo trá, có thù tất báo, sau chuyện lần này hắn tuyệt đối sẽ có động tác. Bạch Trạch ~”

>

> Bạch Trạch đứng lên, ôm quyền nói với Côn Bằng:

>

> “Mời Yêu Sư phân phó!”

>

> Côn Bằng mở miệng nói:

>

> “Ngươi chặt chẽ chú ý động tĩnh trên mạng, một khi Trương Minh Hiên có động tác thì hãy lập tức tới báo cho ta!”

>

> Bạch Trạch cung kính đáp:

>

> “Dạ vâng!”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!