TRANG 533# 2
> Chương 1065: Như Lai hỏi Di Lặc Vị Lai Phật
>
>
>
>
>
>
> Côn Bằng tiếp tục nói:
>
> “Phi Liêm!”
>
> Phi Liêm đứng lên, ôm quyền nói:
>
> “Mời Yêu Sư phân phó!”
>
> “Ngươi thu nạp thế lực trong Bắc Câu Lô Châu, báo cho tất cả Yêu Thần chuyển tới gần Yêu Hoàng Cung, chớ để cho Trương Minh Hiên có cơ hội tiêu diệt từng bộ phận.”
>
> Phi Liêm cung kính đáp:
>
> “Dạ vâng!”
>
> Côn Bằng vẫy vẫy tay nói:
>
> “Các ngươi đều lui ra đi!”
>
> Bạch Trạch, Phi Liêm chắp tay bái một cái, xoay người đi ra đại điện.
>
> Bên trong đại điện trống trải, Côn Bằng thở dài một tiếng, cuộc sống này quá mệt mỏi rồi! Nhớ lại khoảng thời gian khi còn ở biển Bắc Minh mới tiêu dao làm sao! Lúc trước chỉ nghĩ ngồi lên vị trí Yêu Hoàng, tiếp thu khí vận còn dư lại Yêu tộc để tu luyện, lại không nghĩ rằng phải quản lý nhiều việc như vậy, Thật là mệt mỏi quá! Mỗi ngày đều cố gắng ra vẻ bày mưu lập kế thật bất đắc dĩ!
>
> ……
>
> Linh Sơn, Đại Lôi Âm Tự, Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả đi vào, Như Lai chính ngồi ngay ngắn phía trên đài sen.
>
> Di Lặc Vị Lai Phật đi đến trung tâm đại điện thì dừng chân lại, dưới chân một đóa hoa sen vàng dâng lên, nâng hắn lên đến độ cao giống Như Lai, sau đó ngồi xếp bằng trên này.
>
> Lúc này, giọng nói to, rõ của Như Lai vang lên, quanh quẩn ở bên trong Đại Lôi Âm Tự:
>
> “Di Lặc Vị Lai Phật! Ngươi có biết Liên Trì Hải Hội Phật Bồ Tát, Đại Tuệ Lực Vương Phật, Kim Hải Quang Phật, Kim Cương Đại Sĩ Thánh Bồ Tát đều đã ngã xuống hay không?”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật thu hồi nụ cười tươi, ôm ngự tỏ vẻ đau đớn nói:
>
> “Ta cũng vừa mới biết được tin tức này. Đối với việc bọn họ ngã xuống, bần tăng cũng cảm thấy thực đau lòng, không nghĩ lần trước từ biệt lại thành vĩnh biệt.”
>
> Như Lai mở miệng nói:
>
> “Theo như lời người hầu của bọn họ nói, bọn họ đều là nhận được ý chỉ của Vị Lai Phật nên mới hạ giới, ta thật không biết Di Lặc Vị Lai Phật vì sao phải mệnh bọn họ hạ giới đi tấn công Thiên Môn Sơn?”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật lắc đầu nói:
>
> “Chuyện bọn họ tấn công Thiên Môn Sơn, bổn tọa xác thật không biết, cũng không phải là ta bày mưu đặt kế.”
>
> Như Lai nhíu mày lại, thanh âm cũng cao thêm vài phần:
>
> “Di Lặc Vị Lai Phật là nói, những người hầu đó dám can đảm nói dối ta, vu cáo ngươi sao?”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười nói:
>
> “Bọn họ cũng không nói dối, Liên Trì Hải Hội Phật Bồ Tát, Đại Tuệ Lực Vương Phật, Kim Hải Quang Phật, Kim Cương Đại Sĩ Thánh Bồ Tát xác thật là hạ giới bởi vì mệnh lệnh cho ta.”
>
> Như Lai Phật Tổ hỏi:
>
> “Là vì chuyện gì?”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả nói:
>
> “Không biết Phật Tổ còn nhớ rõ tên đệ tử mà Đấu Chiến Thánh Phật mới thu hay không?”
>
> Như Lai gật gật đầu.
>
> Di Lặc Vị Lai Phật nói:
>
> “Ngày đó, Phật Tổ đã ra lệnh cho ta hạ giới đi giao hảo với đệ tử của Đấu Chiến Thánh Phật, tìm cách để người này gia nhập Phật giáo ta. Bần tăng hạ giới, hóa thân thành A Dật Đa, làm bạn với Trầm Hương, giao tình của hai bên cũng cực tốt.
>
> Lúc trước, Trầm Hương đột nhiên gởi tin nhắn cho ta, mở miệng cầu cứu, ta liền lệnh bốn người Liên Trì Hải Hội Phật Bồ Tát, Đại Tuệ Lực Vương Phật, Kim Hải Quang Phật, Kim Cương Đại Sĩ Thánh Bồ Tát mang theo La Hán, Kim Cương hạ giới, trợ giúp Trầm Hương một tay, xác thật không biết bọn họ vì sao phải tấn công Thiên Môn Sơn.”
>
> Như Lai gật đầu nói:
>
> “Thì ra là thế! Trên mạng có đồn đãi, chính là Trương Minh Hiên tính kế Tử Vi Đại Đế, mới khiến cho Dương Thiền bị phong ấn ở Hoa Sơn, nói vậy Trầm Hương nhất định là vì tin cái lời đồn này nên mới quyết định tấn công lên Thiên Môn Sơn.”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cúi đầu nói:
>
> “Phật Tổ, bốn vị Bồ Tát, Phật Đà này ngã xuống chính là do bần tăng sơ sẩy, điều tra không rõ. Bần tăng cam nguyện chịu phạt.”
>
> Như Lai cười nói:
>
> “Thì ra là như thế. Di Lặc Vị Lai Phật không cần tự trách mình, việc này không trách được Phật Tổ.”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật lắc đầu nói:
>
> “Bốn vị Bồ Tát, Phật Đà vì lệnh của bần tăng mới ngã xuống, bần tăng cảm thấy có lỗi, quyết định tự phong mình trong Đâu Suất Thiên Cung, diện bích hối lỗi!”
>
> Như Lai Phật Tổ vội vàng nói:
>
> “Di Lặc Vị Lai Phật không cần như thế!”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cúi đầu thì thầm:
>
> “A Di Đà Phật, bổn tọa tâm ý đã quyết!”
>
> Sau đó, đóa hoa sen vàng cùng Di Lặc Vị Lai Phật hóa thành vô số điểm sáng màu vàng và từ từ tiêu tán.
>
> Bên trong Đại Lôi Âm Tự chỉ còn lại có một mình Như Lai, lúc này trên mặt hắn hiện lên vẻ tươi cười, bản thân vẫn là quá nhạy cảm, sau khi biết Liên Trì Hải Hội Phật Bồ Tát, Đại Tuệ Lực Vương Phật, Kim Hải Quang Phật, Kim Cương Đại Sĩ Thánh Bồ Tát cũng những Bồ Tát, La Hán dưới trướng ngã xuống, theo bản năng nghĩ Di Lặc Vị Lai Phật đang dọn dẹp thân tín của bản thân, những câu lúc trước chưa chắc không có ý chất vấn, hiện tại xem ra mọi chuyện đều là hiểu lầm mà thôi. Cũng đúng! Nếu Di Lặc Vị Lai Phật có ý định tạo phản để thượng vị thì trăm triệu năm qua đã sớm nên hành động, hà tất phải chờ tới ngày hôm nay?
>
> ……
>
> Bên kia, Trầm Hương đi theo Nhị Lang Thần, Ngao Thốn Tâm đi xuyên qua hư ảnh Thiên môn treo ở trên không trung, nháy mắt xuất hiện ở phía trước Tây Thiên Môn chân chính.
>
> Bốn Thiên Vương thủ vệ ở trước Thiên môn đồng thời ôm quyền nói:
>
> “Gặp qua Tư Pháp Thiên Thần! Gặp qua Thốn Tâm công chúa.”
>
> Dương Tiễn gật gật đầu.
>
> Ngao Thốn Tâm chắp tay đáp lễ, cười nói:
>
> “Gặp qua bốn vị Thiên Vương.”
>
> Ma Lễ Thọ ôm Tử Kim Hoa Hồ Điêu, cười ha ha nói:
>
> “Thốn Tâm công chúa khách khí rồi.”
>
> Ma Lễ Hồng ôm tỳ bà, nhìn về phía Trầm Hương cười ha hả nói:
>
> “Tiểu gia hỏa, cháu cũng lên đây đi.”
>
> Trầm Hương hừ một tiếng, kiêu ngạo nói:
>
> “Thủ hạ bại tướng!”
>
> Nụ cười trên mặt Ma Lễ Hồng cứng lại, hắn tức giận nói:
>
> “Đó là ta đang rèn luyện cháu, nếu như ta thật sự muốn bắt cháu, cho dù có Bảo Liên Đăng trong tay, cháu cũng trốn không thoát.”
>
> Trầm Hương quả quyết nói:
>
> “Không có khả năng!”
>
> Rồi hắn giơ Tử Kim Đoản Rìu lên và nói:
>
> “Chúng ta tới đánh một trận đi!”
>
> Ma Lễ Hồng tức khắc không nói được gì, hiện tại đúng là hắn thật sự không đánh lại Trầm Hương.
>
> Ma Lễ Thanh ở bên cạnh cười ha hả nói:
>
> “Chúng ta nói chính là khi cháu còn nhỏ.”
>
> Trầm Hương bĩu môi, nói:
>
> “Khi dễ trẻ con quang vinh lắm hay sao?”
>
> Tứ Đại Thiên Vương tức khắc đều không nói được gì nữa, đứa nhỏ này học với ai vậy? Hiện tại nói câu nào là đâm tâm câu đó.
>
> Dương Tiễn mở miệng nói:
>
> “Lúc trước làm phiền bốn vị Thiên Vương hỗ trợ, về sau ta chắc chắn sẽ có thâm tạ, hiện tại chúng ta còn có chuyện quan trọng, hẹn gặp lại các vị.”
>
> Tứ Đại Thiên Vương đồng thời chắp tay nói:
>
> “Chân Quân đi thong thả!”
>
> Dương Tiễn mang theo Trầm Hương đi vào bên trong Thiên Đình, nơi đi qua bạch ngọc làm đường, quỳnh lâu ngọc vũ, sương mù lượn lờ, tiên thụ thần thảo đầy ở hai bên đường.
>
> Trầm Hương đưa mắt nhìn khắp xung quanh, đây là Thiên Đình hay sao? Quả nhiên là rất đẹp.
>
> Đi đến một cái giao lộ, Ngao Thốn Tâm dừng chân lại, nói:
>
> “Nhị Lang, hai người đi gặp bệ hạ đi! Ta không đi đâu.”
>
> Dương Tiễn suy nghĩ một chút, gật gật đầu, chuyện của Trầm Hương tạm thời vẫn nên bảo mật cho thỏa đáng.
>
> Trầm Hương vội vàng hỏi:
>
> “Di nương, ngài đi nơi nào?”
>
> Ngao Thốn Tâm cười nói:
>
> “Ta đi Tư Pháp Thần Điện! Chờ các ngươi nói chuyện xong rồi thì tới Thần Điện tìm ta.”
>
> Trầm Hương liên tục gật đầu.
>
> Ngao Thốn Tâm xoay người, bay đi xa.
>
> Trầm Hương đi theo Dương Tiễn tiếp tục đi về phía trước, được một lúc Trầm Hương nhịn không được hỏi:
>
> “Này ~ ngươi cùng di nương của ta rốt cuộc là quan hệ gì?”
>
> Dương Tiễn nhăn lại nói:
>
> “Gọi ta là bác ~”
>
> Trầm Hương bĩu môi nói:
>
> “Không gọi, tình huống hiện tại là như thế nào, ta còn không có biết rõ ràng đâu! Mau nói đi ~”
>
> Dương Tiễn do dự một chút nói:
>
> “Quan hệ bạn bè thôi.”
>
> Trầm Hương hừ hừ một tiếng nói:
>
> “Đừng cho rằng ta vẫn là trẻ con, ánh mắt các ngươi nhìn nhau đầy đắm đuối, thằng ngốc cũng biết là có quan hệ kia.”
>
> Dương Tiễn lạnh nhạt nói:
>
> “Nếu đã biết, cháu còn hỏi làm gì?”
>
> Trầm Hương tức khắc bất mãn kêu lên:
>
> “Ta cảnh cáo ngươi! Di nương của ta là người tốt, nếu như ngươi dám thương tổn nàng, ta tuyệt không sẽ bỏ qua cho ngươi.”
>
> Lại đi một lúc nữa, Dương Tiễn đột nhiên mở miệng nói:
>
> “Tới rồi!”
>
> Trầm Hương ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy phía trước có một cánh cửa lớn, trên bảng hiệu viết hai chữ to “Dao Trì”, nội tâm không khỏi chấn động, nơi này chính là Dao Trì sao? Hôm nay, tất cả mọi chuyện đều sẽ được vạch trần hay sao?
>
>
>
>