Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1066: Mục 1067

TRANG 534# 1

> Chương 1066: Trầm Hương trời cao

>

>

>

>

>

>

> Dương Tiễn nói:

>

> “Theo bác tiến vào!”

>

> Rồi hắn dẫn đầu đi vào bên trong Dao Trì.

>

> Trầm Hương đi theo Dương Tiễn, lòng mang thấp thỏm đi ở mặt sau.

>

> Lúc bọn họ đi ngang qua môn hộ, hai người thị nữ cung kính nói:

>

> “Điện hạ, bệ hạ cùng nương nương đã chờ ở bên trong Dao Trì rất lâu rồi.”

>

> Dương Tiễn gật đầu nói:

>

> “Ta đã biết!”

>

> Dương Tiễn dẫn Trầm Hương đi vào Dao Trì.

>

> Thứ đầu tiên đập vào trong mắt Trầm Hương chính là một cái hồ thật lớn, hai bên bờ có điêu khắc hình chín rồng phun mưa, núi giả cao chót vót, trong hồ, hoa sen nở rộ, còn có long ngư thản nhiên bơi lội.

>

> Dương Tiễn và Trầm Hương đi qua một cây cầu dài bằng bạch ngọc bắc qua hồ sen, đi vào quảng trường.

>

> Lúc này, có hai người đang đứng ở bên hồ nhìn bọn họ, một người nữ tử ung dung hoa quý đang tươi cười, một người trung niên có vẻ mặt nghiêm túc trầm ổn đại khí. Nhìn thấy bọn họ, trong lòng của Trầm Hương không khỏi có chút khẩn trương.

>

> Dương Tiễn ôm quyền khom người nói:

>

> “Cậu, mợ, ta đã mang Trầm Hương về tới.”

>

> Vương Mẫu lập tức tiến lên, đi qua bên người Dương Tiễn giống như không phát hiện hắn vậy, trực tiếp giữ chặt tay của Trầm Hương thương cảm nói:

>

> “Đứa bé ngoan, cháu đã chịu khổ rồi. Tới đây, để bà ngoại nhìn xem! Ừ ! Mới đó mà cháu đã lớn như thế này rồi.”

>

> Trầm Hương nhìn Vương Mẫu tỏ ra thân thiết, trong lúc nhất thời cũng không biết làm sao.

>

> Ngọc Đế đi qua bên người Dương Tiễn, vỗ vỗ bả vai Dương Tiễn.

>

> Ngọc Đế mở miệng nói:

>

> “Chúng ta tiến vào đại điện nói chuyện đi!”

>

> Vương Mẫu lôi tay Trầm Hương, tươi cười nói:

>

> “Tới đây, ngồi cùng bà ngoại đi!”

>

> Mấy người đi vào bên trong một tòa cung điện. Sau đó, Ngọc Đế vung tay lên, cửa lớn của cung điện lập tức đóng lại, phía trên đại điện có một viên minh châu sáng lên giống như vầng mặt trời nhỏ, chiếu sáng cả đại điện.

>

> Vương Mẫu lôi tay Trầm Hương, ngồi ở trên ghế sô pha, thương cảm nói:

>

> “Lần trước, khi ta thấy cháu thì cháu mới chỉ có vài tuổi, quay đi quay lại cháu cũng đã trưởng thành rồi.”

>

> Trầm Hương nhịn không được hỏi:

>

> “Ngài gặp qua ta rồi sao?”

>

> Vương Mẫu gật đầu, cười nói:

>

> “Lúc trước vẫn là ta ôm cháu lên Thiên Đình, vẫn là ở trong đại điện này, chỉ là khi đó cháu đang ngủ say không nhớ mà thôi.”

>

> Trầm Hương nhịn không được nói:

>

> “Ta còn đã từng lên Thiên Đình sao? Vì sao ta lại không nhớ gì cả? Lấy tu vi của ta, cho dù chuyện lúc còn 1,2 tuổi đều còn có thể nhớ lại nhưng ta nghĩ mãi cũng không nhớ nổi mình lên Thiên Đình khi nào? Cũng không nhớ nổi khi nào gặp qua ngài.”

>

> Vương Mẫu nhìn về phía Ngọc Đế.

>

> Ngọc Đế vươn một ngón tay điểm về phía trán Trầm Hương.

>

> Trầm Hương cảnh giác kêu lên:

>

> “Ngươi muốn làm gì?”

>

> Nhưng ngón tay của Ngọc Đế cũng không ngừng lại, nó mang theo thần quang tiếp tục điểm về phía trán Trầm Hương.

>

> Theo bản năng, Trầm Hương muốn tránh đi, lại đột nhiên phát hiện thân thể của mình giống như bị giam cầm vậy, khó có thể nhúc nhích mảy may, chỉ có thể kinh sợ vô lực nhìn ngón tay kia càng ngày càng gần, cuối cùng điểm ở trên trán.

>

> Uỳnh một tiếng ~ sau khi ngón tay kia chạm vào, từ chỗ sâu trong đầu, một phần ký ức đột nhiên hiện ra, bên trong thôn nhỏ bình yên, bản thân đang cùng mẹ ở trong phòng chơi đùa, trên không trung đột nhiên có mười một vầng mặt trời hiện lên, lửa cháy rực trời.

>

> Hắn cùng với mẹ của mình đi ra phòng ốc, ngẩng đầu nhìn lên trời, chỉ thấy một bóng người màu tím chắn ngang ở trên trời, chặn mười một vầng mặt trời kia lại.

>

> Một nữ tử xuất hiện ở bên cạnh hắn cùng với mẹ, mẹ của hắn cung kính gọi nàng là mợ, cuối cùng mẹ của hắn bay người lên, lao đến chỗ mười một vầng mặt trời kia mà bản thân cũng bị đánh hôn mê bất tỉnh.

>

> Trầm Hương lâm vào bên trong hồi ức, lại lần nữa thấy được cảnh tượng mẹ của mình rời đi kia, hốc mắt không khỏi phiếm hồng, hai hàng nước mắt chảy xuống, trong miệng nỉ non thì thầm:

>

> “Không, không cần! Mẹ ~”

>

> Ngọc Đế, Vương Mẫu, Dương Tiễn lẳng lặng chờ Trầm Hương tỉnh lại.

>

> Thật lâu sau, Trầm Hương mới tỉnh lại, biểu tình hoảng hốt nhìn về phía Ngọc Đế nói:

>

> “Là ngươi, lúc ấy là ngươi ở trên không trung chiến đấu với mười một vầng mặt trời kia?!”

>

> Ngọc Đế gật đầu nói:

>

> “Không sai!”

>

> Trầm Hương nghi hoặc cùng mờ mịt hỏi:

>

> “Vì cái gì? Vì cái gì muốn phong ấn ký ức của ta? Vì cái gì không lưu ta lại bên người dạy dỗ, còn muốn đuổi giết ta? Các ngươi không phải đều là người thân của ta hay sao? Vì cái gì ta lại nhớ rõ là bác Dương Tiễn bắt đi mẹ của ta? Tất cả mọi chuyện đều là vì điều gì cơ chứ ?”

>

> Vương Mẫu trìu mến nắm tay Trầm Hương, nói:

>

> “Đứa bé đáng thương, chúng ta cũng không muốn làm như vậy, chúng ta cũng muốn giữ cháu lại bên người dạy dỗ, chỉ là không được!”

>

> “Vì cái gì không được?”

>

> Ngọc Đế nói:

>

> “Bởi vì thời gian còn không nhiều lắm!”

>

> Trầm Hương hỏi:

>

> “Thời gian còn không nhiều lắm ý là sao?”

>

> Ngọc Đế hỏi ngược lại:

>

> “Cháu đã xem qua 《 Thần Đăng Truyện 》ở khu điện ảnh trên Internet hay chưa?”

>

> Trầm Hương theo bản năng liếc mắt nhìn Dương Tiễn một cái, do dự một chút rồi gật gật đầu nói:

>

> “Xem qua, nội dung bộ phim này rất giống chuyện của ta.”

>

> Ngọc Đế nghiêm túc nói:

>

> “Vậy cháu nên biết, Thiên điều là do Thiên Đạo lập, không phải Thiên điều của Thiên Đình. ”

>

> “Năm đó ta phong ấn Dao Cơ, hiện tại ta phong ấn Dương Thiền đều là vì cứu các nàng. Dao Cơ cuối cùng vẫn chết, nhưng mà ta hy vọng Dương Thiền có thể sống sót, mà muốn cứu mẹ của cháu thì nhất định phải sửa đổi Thiên điều.”

>

> Ngọc Đế nói đến đây, sắc mặt của Vương Mẫu biến đổi, nàng lo lắng kêu lên:

>

> “Hạo Thiên!”

>

> Ngọc Đế nói:

>

> “Yên tâm, tuy rằng ta không phải đối thủ của Thiên điều, nhưng mà che giấu nó vẫn là thực nhẹ nhàng.”

>

> Nghe Ngọc Đế nói thế, sắc mặt của Vương Mẫu mới tốt hơn một chút.

>

> Trầm Hương kinh ngạc, sợ hãi kêu lên:

>

> “Sửa đổi Thiên điều ư? Sao có thể ? Đó chính là do Thiên Đạo lập, ai có thể làm được?”

>

> Ngọc Đế nghiêm túc nói:

>

> “Nữ Oa Nương Nương có thể.”

>

> Trầm Hương nỉ non nói:

>

> “Nhân tộc thánh mẫu Nữ Oa Nương Nương ”

>

> Rồi trong mắt đột nhiên có quang mang nóng rực nở rộ, hắn nhìn về phía Ngọc Đế và vội vàng nói:

>

> “Vậy sửa đi! Nhanh sửa đi, thả mẹ của ta ra.”

>

> Ngọc Đế cười nói:

>

> “Thiên điều mới đã đang dựng dục, một năm sau sẽ xuất hiện.”

>

> Trầm Hương kích động nói:

>

> “Nói cách khác một năm sau là ta có thể nhìn thấy mẹ rồi sao?”

>

> Vương Mẫu gật gật đầu, ôn nhu nói:

>

> “Không sai! Chỉ cần Thiên điều mới có thể thuận lợi thay đổi Thiên điều cũ thì Thiền Nhi có thể đi ra ngoài.”

>

> Ngọc Đế nói:

>

> “Đây cũng là lý do để chúng ta hao hết tâm tư bồi dưỡng cháu, cừu hận có thể giúp cháu tiến bộ nhanh hơn, vì thế chúng ta phong ấn sửa đổi trí nhớ của cháu, áp lực có thể giúp cháu không đến mức lười biếng, cho nên Dương Tiễn mới an bài người đuổi giết cháu, quá ỷ lại vào Bảo Liên Đăng sẽ cản trở cháu trưởng thành, vì thế chúng ta lệnh Bạch Tố Tố lấy đi Bảo Liên Đăng.”

>

> Trầm Hương bỗng nhiên bừng tỉnh, sắc mặt tái nhợt kêu lên:

>

> “Tố Tố là do các ngươi an bài? Nàng…… Nàng là các ngươi an bài đến bên người ta sao?”

>

> Vương Mẫu cười nói:

>

> “Không phải, nàng đến với cháu là do duyên phận của các cháu, cũng không phải là do chúng ta an bài.”

>

> Nghe thấy thế, sắc mặt của Trầm Hương lúc này mới tốt hơn một chút.

>

> Ngọc Đế mở miệng nói:

>

> “Hệ thống còn dùng tốt chứ?”

>

> Nghe được câu hỏi này cuả Ngọc Đế, Trầm Hương lập tức ngây người, hắn nói hệ thống sao?

>

> Ngọc Đế vung tay lên, một vầng sáng 7 màu từ trong cơ thể Trầm Hương bay ra, lơ lửng ở trước mặt mấy người.

>

> Ngọc Đế nói:

>

> “Hệ thống chứng đạo này chính là do ta làm cho cháu, nhiệm vụ của hệ thống đều là Dương Tiễn tuyên bố, khen thưởng thì là do ta tìm tới.”

>

> Trầm Hương nhìn vầng sáng 7 màu ở trước mặt, trong lúc nhất thời không biết nên nói sao.

>

> Hệ thống lừa đảo này, ngươi không phải nói mình là do Thiên Đạo sinh thành hay sao? Ô ô ô khiesn cho ta tưởng mình là thiên mệnh chi tử!

>

> Trầm Hương biểu tình phức tạp, có chút ủy khuất không cam lòng nói:

>

> “Vì cái gì? Vì cái gì muốn bồi dưỡng ta như vậy? Để ta vui sướng sinh hoạt không tốt hay sao?”

>

> Ngọc Đế nghiêm túc nói:

>

> “Bởi vì cháu là người được Nữ Oa Nương Nương khâm định sẽ khai sáng Thiên điều mới!”

>

> Trầm Hương khiếp sợ đứng lên, chỉ vào bản thân, khó tin nói:

>

> “Ta .. ta là người khai sáng Thiên điều mới hay sao?”

>

> Ngọc Đế nói:

>

> “Thiên điều mới đang dựng dục ở bên trong Hoa Sơn, thời gian vừa đến, chúng ta sẽ cần cháu phá núi cứu mẹ, khai sáng Thiên điều mới!”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!