Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1067: Mục 1068

TRANG 534# 2

> Chương 1067: Trầm Hương hiểu rõ mọi chuyện

>

>

>

>

>

>

> Trầm Hương lúc này lại do dự, trong đầu theo bản năng hiện ra chuyện Dương Tiễn phá núi cứu mẹ kết quả lại thất bại, có chút bất an nói:

>

> “Cháu cháu có làm được hay không? Vạn nhất thất bại thì làm sao bây giờ?”

>

> Dương Tiễn ở bên cạnh lắc đầu nói:

>

> “Cậu, lúc trước, ta đã nói, ngài không nên kể chuyện này cho Trầm Hương. Dưới tình huống cái gì cũng không biết, tỷ lệ Trầm Hương phá núi cứu mẹ thành công còn muốn lớn hơn một chút, hiện tại có bận tâm lo được lo mất ngược lại là không tốt.”

>

> Ngọc Đế nhíu mày, nghiêm túc nói:

>

> “Trầm Hương, cháu sợ hay sao?”

>

> Trầm Hương nhìn về phía khuôn mặt nghiêm túc của Ngọc Đế, tầm mắt mơ hồ lảng tránh, ngập ngừng nói:

>

> “Ông…… ông ngoại, cháu thật sự không biết nên mở như thế nào! Trước kia cháu cũng chưa từng làm việc này mà!”

>

> Nghe hắn nói như thế, Ngọc Đế tức giận quát:

>

> “Chẳng lẽ cháu muốn để cho mẹ của mình vẫn luôn bị phong ấn như thế hay sao?”

>

> Trầm Hương theo bản năng ngẩng đầu kêu lên:

>

> “Không!”

>

> “Vậy cháu do dự cái gì? Không tin mình có thể cứu mẹ ra hay sao?! Hay là nói cháu không dám đi mạo hiểm vì mẹ của mình?”

>

> Trầm Hương nhắm mắt lại, trầm mặc một hồi, hít sâu một hơi nói:

>

> “Ông ngoại, đưa hệ thống cho cháu đi! Lại bảo nó tuyên bố một cái nhiệm vụ mới.”

>

> Nghe được lời nói của Trầm Hương, Ngọc Đế hơi sửng sốt rồi khóe miệng hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười tươi, hắn vung tay lên vầng sáng 7 màu tượng trưng cho hệ thống lại lần nữa dung nhập vào trong cơ thể Trầm Hương.

>

> Giọng nói quen thuộc lại một lần nữa vang lên ở trong đầu Trầm Hương:

>

> “Đinh! Nhiệm vụ tuyên bố: Phá núi cứu mẹ! Mẹ của ký chủ vì làm trái Thiên điều cho nên bị trấn áp ở dưới Hoa Sơn, thỉnh ký chủ một năm sau đuổi tới Hoa Sơn, phá núi cứu mẹ.

>

> Nhiệm vụ khen thưởng: Mẹ của ký chủ khôi phục tự do.

>

> Nhiệm vụ thất bại: Chết!”

>

> Trầm Hương hít một hơi, thì thầm nói trong lòng:

>

> “Tiếp thu nhiệm vụ.”

>

> Trạng thái của nhiệm vụ lập tức biến thành trạng thái đã tiếp thu.

>

> Trầm Hương mở to mắt, chắp tay thi lễ nói:

>

> “Bác Dương Tiễn, ông ngoại, bà ngoại, đa tạ sự tài bồi trong những năm gần đây của mọi người. Trầm Hương vô cùng cảm kích, bất kể như thế nào cháu đều sẽ không cô phụ sự chờ mong của mọi người, cháu nhất định sẽ cứu mẹ ra, vì chúng sinh khai sáng Thiên điều mới.”

>

> Dương Tiễn cười nói:

>

> “Thế mới tốt chứ ! Cái này cho cháu!”

>

> Rồi Dương Tiễn vung tay lên, một vầng sáng hiện lên và hóa một chiếc rìu lớn ở trên tay hắn. Sau đó, hắn đưa cho chiếc rìu này cho Trầm Hương.

>

> Trầm Hương ngồi dậy, tiếp nhận chiếc rìu lớn kia, nghi hoặc nói:

>

> “Bác Dương Tiễn, chiếc rìu này là gì vậy?”

>

> Dương Tiễn nhìn chiếc rìu lớn kia, cảm khái nói:

>

> “Đây là Khai Sơn Phủ năm đó ta dùng để phá núi cứu mẹ của mình, ta thành công nhưng cũng thất bại. Hiện tại này ta giao Khai Sơn Phủ này cho cháu, hy vọng cháu có thể thành công cứu mẹ của mình ra, không cần giống như ta vậy.”

>

> Trầm Hương nắm chặt Khai Sơn Phủ, nghiêm túc gật gật đầu nói:

>

> “Bác Dương Tiễn, cháu nhất định sẽ cứu được mẹ mình ra.”

>

> Ngọc Đế mở miệng nói:

>

> “Một năm cuối cùng này, cháu cũng không cần đi đâu cả, cứ ở Thiên Đình tu luyện là được, cố gắng quen thuộc Khai Sơn Phủ, tiếp thu Dương Tiễn huấn luyện, chuẩn bị cho công tác phá núi cứu mẹ trong năm sau.”

>

> Trầm Hương nắm chặt Khai Sơn Phủ, kiên định nói:

>

> “Dạ vâng!”

>

> ……

>

> Lúc này, đại chiến ở Thiên Môn Sơn đã qua được mấy ngày, bởi vì Thiên Đình ra lệnh, hơn một ngàn Sơn Thần, Thổ Địa đồng thời ra tay, biến Thiên Môn Sơn vốn đã thành phế tích trở nên xa hoa lộng lẫy, nên thơ trữ tình, cây cối xanh tươi, hoa cỏ nở rộ, chim bay bướm lượn, giống như tiên cảnh ở nhân gian.

>

> Trên Thiên Không Đảo, Trương Minh Hiên kéo tay Nha Nha nhìn cảnh đẹp mới của Thiên Môn Sơn, miệng tấm tắc nói:

>

> “Hiện tại Thiên Môn Sơn quả thực còn đẹp hơn cả tiên cảnh rồi”

>

> Nha Nha ngẩng đầu nhìn về phía Trương Minh Hiên, tò mò hỏi:

>

> “Ba ba, tiên cảnh là cái gì ạ?”

>

> Trương Minh Hiên do dự một chút, nói:

>

> “Tiên cảnh chính là Thiên Đình, là Linh Sơn.”

>

> Nha Nha tò mò hỏi:

>

> “Còn đẹp hơn nhà chúng ta hay sao?”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu nói:

>

> “Đúng vậy!”

>

> Trong đầu Nha Nha tức khắc suy nghĩ xem tiên cảnh đẹp như thế nào, một núi ve sầu nướng, môt rừng cây mọc đầy ve sầu chiên dầu, một con sông đầy ve sầu xào, bên người không ngừng bay múa một mâm nhang vòng đầy ve sầu rán thơm điếc mũi ……

>

> Nha Nha giơ tay xoa xoa nước miếng trên khóe miệng, trong đầu hiện lên một ý niệm, nhất định phải đi tiên cảnh ăn ve sầu.

>

> Trương Minh Hiên lại cùng Nha Nha ngắm cảnh thêm một lúc rồi mở miệng cười nói:

>

> “Chúng ta trở về thôi!”

>

> Nha Nha lắc đầu nói:

>

> “Không cần, con muốn đi Thục Sơn phái tìm mấy người Tiểu Cửu chơi.”

>

> Trương Minh Hiên cười nói:

>

> “Không được quấy rối.”

>

> Nha Nha bĩu môi nói:

>

> “Con rất ngoan mà.”

>

> “Vậy con đi thôi!”

>

> Nha Nha cao hứng kêu lên:

>

> “Đế Thính ”

>

> Nghe được tiếng gọi của Nha Nha, một con yêu thú có thân hình giống như một con chó lớn từ bên trong Thiên Không Đảo bay nhanh tới, chạy quanh Nha Nha một vòng rồi ghé vào dưới chân nàng.

>

> Nha Nha tung người nhảy lên đến trên lưng Đế Thính, phất tay kêu lên:

>

> “Ba ba con đi chơi đây.”

>

> Đế Thính cưỡi mây chở Nha Nha bay xuống dưới núi.

>

> Trương Minh Hiên quay đầu, đi đến chỗ ghế nằm trước hồ, trực tiếp nằm lên, phát ra một tiếng rên rỉ thoải mái, vẫn là nơi này thoải mái nhất.

>

> Trương Minh Hiên híp mắt mở miệng nói:

>

> “Tiểu Phàm, giúp ta chuẩn bị một cái trò chơi mới, bối cảnh thì cải biến từ thế giới của Tần Vũ.”

>

> Tần Vũ kinh ngạc, sợ hãi kêu lên:

>

> “Lão đại không đúng! Căn cứ theo thường lệ thì không phải hẳn là đến lượt Lâm Lôi đại ca sao?”

>

> Lâm Lôi cười ha hả nói:

>

> “Tiểu Vũ Tử, lời này của cậu chính là không đúng rồi, cái gì mà ngươi với ta, không phải đều là phân thân của lão đại hay sao?! Người trẻ tuổi mà một chút giác ngộ cũng không có.”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu nói:

>

> “Lâm Lôi nói không sai, Tần Vũ, cậu cần phải học hỏi nhiều hơn.”

>

> Tần Vũ:

>

> “……”

>

> Trương Tiểu Phàm hỏi:

>

> “Cái trò chơi gì?”

>

> Trong lời nói của Trương Minh Hiên ẩn chứa sự tức giận:

>

> “Yêu tộc, Phật giáo cũng dám thừa dịp ta bế quan tấn công Thiên Môn Sơn, khi dễ Thanh Nhã tỷ của ta, chuyện này ta cùng bọn họ chưa xong đâu. Tuy rằng không đánh lại bọn họ nhưng không xả cơn tức này lòng ta liền cảm thấy không thoải mái.”

>

> Trương Tiểu Phàm nói:

>

> “Bản thể, ngươi vẫn chưa có nói muốn làm cái trò chơi gì.”

>

> Trương Minh Hiên nhếch miệng cười nói:

>

> “Dưỡng Côn!”

>

> Long Thiên Ngạo kỳ quái hỏi:

>

> “Không đúng! Trò chơi trả thù Yêu tộc không phải nên là dưỡng Bạch Trạch hay sao? Côn Bằng thì có liên quan gì chứ?”

>

> Trương Tiểu Phàm giải thích:

>

> “Lúc trước, bản thể đã bảo ta tra xét xem trong Yêu Hoàng Cung ở Bắc Câu Lô Châu có tài khoản của những ai, ta tra được Yêu Sư Côn Bằng.”

>

> Trương Minh Hiên tức giận nói:

>

> “Trước đây, lúc Côn Bằng còn chưa về Yêu tộc thì quan hệ giữa Yêu tộc cùng Thiên Môn Sơn chúng ta cũng khá hữu hảo. Hiện tại hắn vừa tới Yêu tộc không bao lâu, Yêu tộc lập tức liền tới tấn công Thiên Môn Sơn, cho nên ta cho rằng nhất định là do hắn ở bên trong châm ngòi thổi gió, phá hư quan hệ hữu hảo giữa chúng ta cùng Yêu tộc.”

>

> Lăng Thiên nhịn không được nói:

>

> “Quan hệ giữa chúng ta cùng yêu tộc rất hữu hảo hay sao? Thế nào mà ta nghe nói lần trước lão đại đi Bắc Câu Lô Châu đã từng đập Yêu Hoàng Cung nhỉ?”

>

> Trương Minh Hiên giận dữ kêu lên:

>

> “Bôi nhọ, đây là bôi nhọ trắng trợn, ai nói, đứng ra cho ta! Rõ ràng là chính đám người của Xiển Giáo kia đập Yêu Hoàng Cung, liên quan gì tới ta.”

>

> Lăng Thiên cười ha hả một tiếng nói:

>

> “Cho dù tính Yêu Hoàng Cung không phải ngươi đập, nhưng quan hệ giữa hai bên cũng không thể nói là tốt được chứ?”

>

> Trương Minh Hiên

>

> “… ”

>

> Trương Tiểu Phàm mở miệng nói:

>

> “Hiện tại, ta sẽ bắt đầu chế tác.”

>

> Trương Minh Hiên vui mừng nói:

>

> “Vẫn là Tiểu Phàm tốt nhất.”

>

> Long Thiên Ngạo cười ha hả nói:

>

> “Chúng ta không phải không có quyền hạn sao kỳ thật chúng ta cũng đều là thực nguyện ý hỗ trợ, đáng tiếc có tâm mà không có năng lực!”

>

> Trương Minh Hiên giận dữ nói:

>

> “Ngươi, câm miệng!”

>

> Long Thiên Ngạo lập tức không nói nữa.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!