TRANG 535# 1
> Chương 1068: Trò chơi Dưỡng Côn được công bố
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên hỏi:
>
> “Tiểu Phàm, trò chơi này cần bao lâu mới có thể chế tác xong và đưa vào thử nghiệm?”
>
> Trương Tiểu Phàm hỏi:
>
> “Cụ thể thì trò chơi này có yêu cầu gì?”
>
> Trương Minh Hiên nói:
>
> “Ta đinh chế tác trò chơi này với bối cảnh là một cái thế giới khổng lồ, trong thế giới này có đủ các loại dị thú, mạnh mẽ như Phi Thiên Ma Điểu, Thái Cổ Thương Long, Viễn Cổ Đại Bằng,... yếu ớt như lợn rừng, thỏ con, cá,.....”
>
> “Người chơi điều khiển Côn của mình đi thăm dò ở bên trong thế giới này, cắn nuốt các loại dị thú sau đó biến lớn biến mạnh mẽm. Mà đồng thời căn cứ việc cắn nuốt dị thú khác nhau mà phương hướng tiến giai khác nhau, tỷ như Thi Côn, Hổ Côn, Nham Côn, Bằng Côn, Cốt Côn, Cự Côn, Hư Côn,... ~
>
> “Ngoài ra, Côn của người chơi cũng có thể tương ngộ ở bên trong thế giới trò chơi và cũng có thể chém giết, cắn nuốt nhau, Côn chiến bại sẽ bị cắn nuốt và giảm một cấp. ”
>
> “À, nếu như Côn bị những dị thú khác giết chết thì cũng sẽ giảm một cấp……”
>
> Trương Minh Hiên nói một thôi một hồi, cuối cùng chưa đã thèm nói:
>
> “Nếu có thể triệu hoán Côn đến hiện thực thì càng tốt, người chơi có thể tiến hành triệu hoán Côn quyết đấu. ”
>
> “Đúng rồi, đừng quên việc tạo ưu đãi để nạp tiền cho người chơi, ví dụ Tiến Giai Đan giúp Con tăng cấp hay Hồi Sinh Đan giúp tránh giảm cấp khi bị giết chết,..., để người chơi có tiền đi mua.”
>
> Trương Tiểu Phàm trầm ngâm một chút nói:
>
> “Ta hiểu được, nửa năm sau là có thể chế tạo xong.”
>
> Trương Minh Hiên gật gật đầu, lấy điện thoại di động ra, post status mới ở trên trang cá nhân của mình:
>
> “Cổ nhân nói: Bắc Minh có cá, tên gọi là Côn, Côn to lớn đến mức một nồi hầm cách thủy đủ cả làng ăn. Hóa thân thành chim, tên gọi là Bằng, Bằng to lớn, sải cánh rộng mấy ngàn dặm, cần hai cái vỉ nướng, một tờ công thức nấu ăn, một lọ tương ớt siêu cay cùng một bình rượu ngon, đủ để khiến cho người ta quên hết sự đời! Trong tháng 10 này, trò chơi mới 《 Dưỡng Côn 》 chấn động thế gian sẽ online, kính thỉnh mọi người chờ mong!”
>
> Trang cá nhân của Trương Minh Hiên có thể nói là trang cá nhân được nhiều người theo dõi nhất trên internet, status vừa được hắn post lên thì đã được mọi người chú ý và lập tức khiến cho mọi người ở trên mạng sôi trào lên, phía dưới một người tiếp một người bình luận không ngừng, không ngừng hiện lên.
>
> Trình Ma Vương:
>
> “Ồ Câu này không phải là nội dung bên trong 《 Tiêu Dao Du 》hay sao?”
>
> Tưởng giảm béo:
>
> “@ Trình Ma Vương, có thể không cần vô tri như vậy hay không, không hiểu thì đừng nói, miễn cho những người khác chê cười quan viên của Đại Đường chúng ta.”
>
> Trình Ma Vương:
>
> “@ Tưởng giảm béo, con mẹ nó! Ai dám cười ta, một rìu bổ chết luôn.”
>
> Bạch Vân đạo trưởng:
>
> “Ha ha ha thú vị, Thần Quân sửa như vậy, về sau còn ai đọc《 Tiêu Dao Du 》nữa.”
>
> Viện trưởng Khổng viện:
>
> “Ai đây là Thần Quân đang xuyên tạc kinh điển!”
>
> Thần bí đạo nhân:
>
> “Ta cũng cảm thấy rất thú vị, Tiêu Dao Thần Quân thật không hổ là người lãnh đạo, không ngờ lại có thể cải biên 《 Tiêu Dao Du 》thành câu nói hay như vậy, đều là tác giả, tại hạ hổ thẹn không bằng!”
>
> Thất Nguyệt quan chủ:
>
> “Nói nhiều như vậy, chẳng lẽ không ai chú ý đến trò chơi này hay sao?”
>
> Vân Quyển Phong Thư:
>
> “Ta có chú ý, thật là chờ mong! Dưỡng Côn cũng không biết sẽ thế nào?”
>
> Điệp Doanh:
>
> “Ta cũng chú ý!”
>
> Ngọc Diện công chúa:
>
> “Ta cũng chú ý!”
>
> Cây nhân sâm quả:
>
> “Ha ha lão phu cũng muốn dưỡng một con Côn để chơi chơi! Bắt nó phun nước cho ta rửa chân.”
>
> ……
>
> Thực mau, tất cả mọi người trong Hồng Hoang đều biết Tiêu Dao Thần Quân lại muốn tạo ra trò chơi mới, trò chơi này gọi là Dưỡng Côn. Nhưng trước khi trò chơi ra đời nó đã cực kỳ nổi tiếng, chính là bởi vì câu nói cải biên từ《 Tiêu Dao Du 》kia.
>
> Đại Xích Thiên, bên trong một tòa cung điện, lúc này, bên trong Lò Bát Quái, Tam Vị Chân Hỏa vẫn đang hừng hực thiêu đốt.
>
> Thái Thượng Thánh Nhân ngồi xếp bằng ở trên chủ vị, bên cạnh Lò Bát Quái, một đạo sĩ trung niên chậm rãi quạt lửa, một cái điện thoại di động đặt ở trước mặt đạo nhân trung niên. Lúc này, trên màn hình di động, tin tức không ngừng xẹt qua, đều là nghị luận chuyện Trương Minh Hiên cải biên Tiêu Dao Du, đạo nhân trung niên không nhịn được lắc đầu cười khổ.
>
> Thái Thượng Thánh Nhân nở nụ cười tươi nói:
>
> “Huyền Đô, sao ta thấy con có vẻ như là không cao hứng vậy.”
>
> Huyền Đô Đại Pháp Sư cười khổ nói:
>
> “Sư tôn! Trương Minh Hiên viết như vậy, ngày sau Tiêu Dao Du cũng không ai nhìn nữa. Hiện tại, ta nghĩ đến Tiêu Dao Du, trong đầu đều quanh quẩn một câu ‘ Bằng to lớn, sải cánh rộng nghìn dặm, cần hai cái vỉ nướng to.”
>
> Thái Thượng cười ha ha nói:
>
> “Năm đó, con hạ giới dùng tên giả Trang Chu, lại cố tình muốn viết về Côn Bằng nữa, hiện tại thì hay chưa!”
>
> Một con bướm hư ảo từ trong cơ thể Huyền Đô bay ra, lượn vòng, bay múa chung quanh Huyền Đô, Huyền Đô vươn bàn tay, con bướm ngừng bay, đáp xuống trên lòng bàn tay của Huyền Đô.
>
> Huyền Đô mở miệng nói:
>
> “Trang Chu mộng điệp, điệp mộng Trang Chu, Điệp gia, Chu gia.”
>
> Rồi hắn giơ tay ném đi, con bướm lập tức hóa thành vô số con bướm bay múa ở bên trong đại điện rồi chậm rãi tiêu tán.
>
> Huyền Đô cười khổ nói:
>
> “Lúc ấy hạ giới vì ngộ đạo, liền tự mình phong ấn, hết thảy một lần nữa bắt đầu, tại hạ giới hiểu được thiên địa đại đạo, liền tiện tay viết xuống Tiêu Dao Du, vẫn luôn truyền bá cho đến nay, hiện tại lại bị Trương Minh Hiên huỷ hoại hết. Hazz ~.”
>
> Thái Thượng cười nói:
>
> “Hủy tác phẩm tâm huyết như đoạn con đường, con có thể thanh toán nhân quả cùng hắn mà.”
>
> Huyền Đô ha hả cười nói:
>
> “Sư phụ, người cứ đùa. Số lượng nhân quả trên người Trương Minh Hiên kia nhiều không kể được, nếu như con thanh toán cùng với hắn thì sợ là còn gặp phải càng nhiều nhân quả nữa cơ! Thôi! Thôi! Cứ để hắn đùa nghịch đi!”
>
> Thái Thượng cười nói:
>
> “Việc này cũng chưa chắc là chuyện xấu, có khả năng nhờ hành động lần này của hắn《 Tiêu Dao Du 》của con sẽ còn vang vọng Hồng Hoang hơn cả trước nữa.”
>
> Huyền Đô cười nói:
>
> “Sư phụ, con không lấy Tiêu Dao Du chứng đạo, thanh danh với con cũng không có ý nghĩa gì cả.”
>
> Ngay sau đó, ánh mắt của Huyền Đô sáng lên, hắn nói:
>
> “Sư phụ, thành!”
>
> Thái Thượng vung tay lên nói:
>
> “Khai lò!”
>
> Uỳnh một tiếng, nắp Lò Bát Quái bay lên, một cây trâm nhỏ tinh xảo từ bên trong Lò Bát Quái bay ra, giống như một con tinh linh bay múa ở trên không trung.
>
> Thái Thượng vừa lòng cười cười, sau đó nói:
>
> “Huyền Đô, lấy ra giao cho Ngọc Đế, để hắn ra lệnh cho Chu Thiên Thần Linh chúc phúc, sau đó lại cầm đi Linh Sơn giao cho Như Lai, để hắn ra lệnh cho Linh Sơn Chúng Phật gia trì.”
>
> Huyền Đô thu hồi cây trâm, cười nói:
>
> “Dạ vâng!”
>
> Rồi hắn xoay người đi ra ngoài, trong lòng thì thầm, đối với sư phụ, chuyện Tiêu Dao Du nào có quan trọng bằng được việc rèn cây trâm cho Nha Nha?!
>
> Bên trong Bắc Câu Lô Châu, Bạch Trạch vội vàng vội đi vào bên trong Yêu Hoàng Cung, nhìn Côn Bằng ngồi ở chủ vị, khẩn trương nói:
>
> “Yêu Sư, Trương Minh Hiên ra tay.”
>
> Côn Bằng gật gật đầu, sắc mặt khó coi nói:
>
> “Ta đã biết, Dưỡng Côn! Thật là to gan, kẻ này lại muốn nuôi ta thành sủng vật hay sao?”
>
> Bạch Trạch nhịn không được hỏi:
>
> “Yêu Sư, hiện tại, chúng ta làm sao bây giờ?”
>
> Côn Bằng suy nghĩ một hồi, cắn răng nói:
>
> “Ngươi đi kháng nghị với Thiên Môn Sơn, liền nói ta rất tức giận.”
>
> Bạch Trạch hỏi:
>
> “Sau đó thì sao?”
>
> Côn Bằng nói:
>
> “Không có sau đó!”
>
> Bạch Trạch thử hỏi:
>
> “Vạn nhất hắn không đồng ý thì làm sao bây giờ?”
>
> Côn Bằng tức giận nói:
>
> “Chúng ta đây cũng khai phá một cái trò chơi, dưỡng Trương Minh Hiên!”
>
> Bạch Trạch nhắc nhở:
>
> “Chúng ta khai phá trò chơi nếu muốn vận hành, nhất định phải trải qua Trương Minh Hiên nghiệm chứng, loại trò chơi này khẳng định là không thông qua.”
>
> Côn Bằng buồn bực nói:
>
> “Nói cách khác, chúng ta không có biện pháp gì cả hay sao?”
>
> Bạch Trạch gật gật đầu.
>
> Bành.
>
> Côn Bằng dùng sức đập tay vịn của ghế ngồi, tức giận nói:
>
> “Đáng giận!”
>
> Tay vịn lập tức hóa thành tro bụi.
>
> Bạch Trạch hỏi:
>
> “Yêu Sư, chúng ta còn đi kháng nghị hay sao?”
>
> Côn Bằng nói:
>
> “Đi! Cần phải làm Trương Minh Hiên biết ta rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng.”
>
> Bạch Trạch cúi đầu nói:
>
> “Dạ vâng!”
>
> Rồi hắn rời khỏi đại sảnh
>
> Linh Sơn, Đại Lôi Âm Tự, Như Lai ngồi xếp bằng phía trên đài sen, A Nan, Già Diệp hầu ở hai bên trái phải.
>
>
>
>