TRANG 535# 2
> Chương 1069: Tôn Ngộ Không đến Thiên Môn Sơn
>
>
>
>
>
>
> A Nan cung kính nói:
>
> “Phật Tổ, Trương Minh Hiên đã bắt đầu trả thù Yêu tộc, trò chơi mới lại gọi là Dưỡng Côn, mục đích không cần nói cũng biết.”
>
> Sau đó, giọng nói to, rõ của Như Lai quanh quẩn bên trong Đại Lôi Âm Tự, nói:
>
> “Kệ hắn đi thôi!”
>
> A Nan tôn kính nói:
>
> “Đệ tử lo lắng hắn cũng sẽ trả thù Phật giáo chúng ta.”
>
> Như Lai tiếp tục nói:
>
> “Thiên Đạo đại thế, Phật môn hưng thịnh, một kẻ như hắn sao có thể bôi đen?! Ngồi ngay ngắn trên đài sen, không tranh không đoạt, không buồn không lo, không sầu không giận, ngồi xem thế gian biến ảo, nên hưng thịnh bại không được, nên hạ màn mạnh đến đâu cũng không nâng dậy được.”
>
> A Nan, Già Diệp đồng thanh nói:
>
> “A Di Đà Phật ~ đa tạ Phật Tổ dạy bảo!”
>
> Phật Tổ gật gật đầu, trong lòng âm thầm thở dài, ma kiếp sắp tới trong lòng bổn tọa cũng rất lo lắng! Nào còn có tâm tình làm ầm ĩ với Trương Minh Hiên.
>
> ……
>
> Thời gian chậm rãi qua đi, lúc chạng vạng, mấy người Lý Thanh Nhã, Lý Thanh Tuyền, Trương Minh Hiên ngồi ở trong viện, ăn cơm chiều.
>
> Trương Minh Hiên nhanh chóng gắp đồ ăn vào trong chén của mình.
>
> Lý Thanh Nhã nhìn về phía Trương Minh Hiên, cười nói:
>
> “Cứ ăn từ từ, đồ ăn còn nhiều mà, cũng sẽ không để cậu bị đói đâu.”
>
> Trương Minh Hiên quay đầu ủy khuất nói:
>
> “Thanh Nhã tỷ, mấy năm thời gian bế quan không được ăn đồ ăn tỷ làm, tỷ biết ta là chán nản như thế nào hay không? Mỗi phút mỗi giây với ta mà nói đều là sống một ngày bằng một năm, chỉ có trong giấc mộng mới có thể hưởng thụ mỹ vị của đồ ăn tỷ làm. Hiện tại xuất quan khẳng định muốn ăn nhiều một chút, bù lại những ngày tháng không được ăn kia.”
>
> Lý Thanh Tuyền ngẩng đầu nhìn về phía Trương Minh Hiên, khinh thường nói:
>
> “Đường Đường là Đại La Kim Tiên còn ham ăn uống như vậy, mất mặt!”
>
> Trương Minh Hiên tức giận nói:
>
> “Có bản lĩnh thì cô đừng ăn xem!”
>
> Lý Thanh Nhã oán trách nói:
>
> “Thật là, vừa thấy mặt đã xãi nhau! Cũng không thể an ổn một chút hay sao?”
>
> Trương Minh Hiên cáo trạng nói:
>
> “Thanh Nhã tỷ, tỷ cũng thấy rồi đấy, rõ ràng là nàng khiêu khích ta trước.”
>
> Lý Thanh Tuyền trừng mắt nói:
>
> “Ta nói chính là lời nói thật.”
>
> Lý Thanh Nhã nói:
>
> “Tốt rồi, ăn cơm đi!”
>
> Lý Thanh Tuyền hừ một tiếng, cúi đầu ăn.
>
> Lý Thanh Nhã nhìn về phía Trương Minh Hiên nói:
>
> “Cậu lại định làm trò chơi mới hay sao?”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu cười nói:
>
> “Đúng vậy! Dưỡng Côn, một loại trò chơi rất thú vị.”
>
> Lý Thanh Nhã khẽ cười nói:
>
> “Cái chính là để trả thù Yêu tộc đi!”
>
> Trương Minh Hiên cười hắc hắc nói:
>
> “Rõ ràng như vậy hay sao?!”
>
> Sau đó hắn ủy khuất nói:
>
> “Yêu tộc lợi hại như vậy, ta muốn trả thù cũng không đánh lại! Nên chỉ có thể dùng chút thủ đoạn nhỏ để xả giận mà thôi.”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói:
>
> “Cậu cũng nên cẩn thận, đừng thật sự chọc giận Côn Bằng, nếu như hắn thật sự nổi giận, trong Hồng Hoang thật đúng là không mấy người có thể ngăn được.”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu cười nói:
>
> “Thanh Nhã tỷ, ta làm việc tỷ cứ yên tâm đi! Sẽ nắm chắc đúng mực.”
>
> Tấn Dương ở bên cạnh tò mò hỏi:
>
> “Tiểu thúc, trò Dưỡng Côn này là như thế nào vậy? Chẳng lẽ là phát cho mỗi người một con Côn Bằng để nuôi dưỡng chơi sao?”
>
> Trương Minh Hiên cười nói:
>
> “Cũng gần như là thế!”
>
> “Ồ ~”
>
> Tấn Dương ồ một tiếng, không nói nữa, tiếp tục cúi đầu ăn cơm.
>
> Sau bữa cơm chiều, mấy người liền tan đi, từng người về phòng mình, không có Hoàng Hậu ở, màn tán gẫu buổi tối cũng hủy bỏ.
>
> Sáng sớm hôm sau, Trương Minh Hiên sớm rời giường, rửa mặt đánh răng rồi từ phòng bếp bưng một lồng bánh bao nhỏ đi ra ngoài, chậm rãi đi đến bên hồ nước, cởi giày nhúng chân vào trong hồ, một bộ ghế sô pha bằng nước chui lên.
>
> Trương Minh Hiên thoải mái nằm ở trên ghế sô pha bằng nước kia, không có Bạch Tố Tố vướng bận thật là tốt.
>
> Ở bên cạnh lại có một cột nước dâng lên hình thành một cái bàn nhỏ, đặt lồng bánh bao nhỏ ở trên bàn, Trương Minh Hiên vui vẻ thoải mái nhìn nước chảy bèo trôi.
>
> Ngũ Sắc Thần Quang Phiến Tiểu Thải từ trong cơ thể Trương Minh Hiên chui ra tới, cười hì hì nói:
>
> “ Trương Minh Hiên, ta muốn đi ra ngoài chơi!”
>
> Trương Minh Hiên híp mắt nói:
>
> “Đi nơi nào?”
>
> Tiểu Thải cười hì hì nói:
>
> “Đi tìm Nha Nha chơi.”
>
> Trương Minh Hiên lười biếng nói:
>
> “Đi thôi! Đi cũng đừng trở lại.”
>
> Một cái quạt xếp từ bên hông Trương Minh Hiên bay lên, phía trên có thần quang chợt lóe lên rồi nó hóa thành một cái quạt lông vũ, trong nháy mắt đã bay đi ra ngoài.
>
> Trương Minh Hiên liếc nhìn qua rồi há miệng, một cái bánh bao nhỏ tự động bay lên trời, nhảy đến trong miệng hắn.
>
> Ngày gần giữa trưa, một vệt sáng màu xám từ trên trời giáng xuống, dừng ở trước cửa Thiên Không Đảo rồi nhanh chóng vọt đi vào.
>
> Tôn Ngộ Không bay đến bên trong Thiên Không Đảo rồi tức giận hét lớn:
>
> “Trương Minh Hiên, ngươi đi ra cho ta!”
>
> Trương Minh Hiên nằm ở trên mặt nước, lười biếng nói:
>
> “Nơi này, nơi này ~”
>
> Tôn Ngộ Không đáp xuống trên nóc đình hóng gió, cúi đầu nhìn Trương Minh Hiên rồi giận dữ kêu lên:
>
> “Trương Minh Hiên, ngươi được, được lắm. Lại một lần nữa lừa gạt ta thành công.”
>
> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ nói:
>
> “Ta lừa huynh chuyện gì?”
>
> Tôn Ngộ Không giận dữ kêu lên:
>
> “Lão Tôn ta cho rằng ngươi đã chết, nơi nơi hỏi thăm hung thủ giết hại ngươi, định báo thù cho ngươi, kết quả thì sao, ngươi trực tiếp từ bên trong phần mộ bò ra tới, hố rất nhiều cao thủ của Phật giáo và Yêu tộc.”
>
> Trương Minh Hiên ngồi thẳng người dậy, cười nói:
>
> “Huynh thực sự còn nghĩ đến chuyện báo thù cho ta hay sao? Đa tạ.”
>
> Rồi hắn duỗi tay ra, một quả Bàn Đào xuất hiện ở trong tay.
>
> Sau đó, Trương Minh Hiên tùy ý vứt Bàn Đào về phía Tôn Ngộ Không, bản thân cũng lấy ra một quả khác và đưa lên mồm gặm.
>
> Tôn Ngộ Không tiếp lấy Bàn Đào, nói:
>
> “Cảm tạ!”
>
> Trương Minh Hiên nói:
>
> “Khách khí!”
>
> Tôn Ngộ Không cắn một miếng Bàn Đào, tiếp tục tức giận nói:
>
> “Ta ở bên ngoài nơi nơi hỏi thăm hung thủ mà ngươi lại Lã Vọng buông cần, lão Tôn ta giống như con khỉ trong rạp xiếc, nhảy nhót khắp nơi.”
>
> Trương Minh Hiên tức giận nói:
>
> “Nhắc đến chuyện này, ta còn không có tìm huynh để mắng! Huynh lại đến chất vấn ta là sao?”
>
> Tôn Ngộ Không trừng mắt, tức giận nói:
>
> “Ngươi còn có mặt mũi tìm ta để mắng hay sao?”
>
> Trương Minh Hiên nói:
>
> “Tin tức ta chết có phải là do huynh truyền đi hay không? Còn để Bạch Tinh Tinh làm một bài diễn văn tưởng nhớ ta ở trên trang cá nhân nữa, nháo đến tất cả mọi người đều biết.”
>
> Tôn Ngộ Không nhổ nước bọt, kêu lên:
>
> “Tinh Tinh viết diễn văn trên trang cá nhân đâu có chuyện gì liên quan tới ta? Lão Tôn ta còn lâu mới tưởng nhớ ngươi.”
>
> “Huynh cứ nói xem có phải huynh truyền ra đi hay không đã?”
>
> “Là lão Tôn ta thì như thế nào, đây không phải là do ngươi tính kế hay sao? Bảo Nha Nha truyền cho ta một cái tin tức giả!”
>
> Tôn Ngộ Không khinh thường nói.
>
> Trương Minh Hiên buồn bực nói:
>
> “Nói hươu nói vượn! Ta nào có tính kế? Rõ ràng đều là huynh sai.”
>
> Tôn Ngộ Không cười lạnh nói:
>
> “Ngươi không tính kế thì tại sao Phật giáo, Yêu tộc sẽ tấn công Thiên Môn Sơn? Ngươi không tính kế thì tại sao đại quân của Thiên Đình lại vừa đúng lúc có mặt ở Thiên Môn Sơn, hơn nữa còn mai phục sẵn nữa? Ngươi không tính kế thì tại sao ngươi sẽ vừa vặn xuất quan ở đó? Ngươi không tính kế ở đó đại quân của Phật giáo, Yêu tộc lại bị diệt sạch?”
>
> “Ta ~”
>
> Tôn Ngộ Không liên tục hỏi 4 câu, khí thế làm cho Trương Minh Hiên á khẩu, không biết nên nói điều gì, chẳng lẽ ta thật sự tính kế bọn họ hay sao?
>
> Tôn Ngộ Không tiện tay ném hạt đào xuống, duỗi tay nói:
>
> “Ợ! Ngon, tới, cho ta thêm một quả!”
>
> “Ồ ~”
>
> Trương Minh Hiên lại lấy ra một quả Bàn Đào ném cho Tôn Ngộ Không.
>
> Tôn Ngộ Không cầm Bàn Đào liền lập tức đưa lên miệng gặm, vừa gặm vừa nói:
>
> “Đừng tưởng rằng chỉ dùng mấy quả Bàn Đào là đã có thể thu mua ta, ngươi đã trêu chọc lão Tôn ta bao nhiêu lần rồi, lão Tôn ta sẽ không để yên cho ngươi!”
>
> Một tiếng cười hì hì từ bên cạnh truyền đến:
>
> “Ồ! Cả hai đều ở đây sao?”
>
> Trương Minh Hiên, Tôn Ngộ Không quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Hồng Hài Nhi chính cười hì hì đứng bên hồ nước ở nơi xa.
>
> Trương Minh Hiên nói:
>
> “Hồng Hài Nhi, cậu tới làm cái gì?”
>
> Hồng Hài Nhi nhìn về phía Tôn Ngộ Không, nở tươi cười thân thiết, nói:
>
> “Ta vừa thấy được thân hình của tiểu thúc ta cho nên vội vàng chạy theo. Tiểu thúc! Lâu lắm mới thấy người, ta nhớ thúc muốn chết.”
>
> Tôn Ngộ Không cười hì hì nói:
>
> “Ha ha cháu ngoan, nói đi! Cháu tìm ta có chuyện gì?”
>
>
>
>