TRANG 536# 1
> Chương 1070: Trương Minh Hiên bày kế cho Hồng Hài Nhi
>
>
>
>
>
>
> Editor: Khiêm
>
> Hồng Hài Nhi cười hì hì, bay người lên dừng ở phía sau Tôn Ngộ Không, vươn tay nhỏ mát xa cho Tôn Ngộ Không, vừa mát xa vừa nói:
>
> “Tiểu thúc, nghe nói ngài là sư phụ của Trầm Hương, có đúng không vậy?”
>
> Tôn Ngộ Không gật đầu nói:
>
> “Không sai! Cháu làm sao mà biết được?”
>
> Hồng Hài Nhi tươi cười nói:
>
> “Là chính miệng Trầm Hương nói với cháu, hắn nói ngài đối xử với đồ đệ đặc biệt tốt, làm người khẳng khái trượng nghĩa, coi tiền tài như cặn bã.”
>
> Tôn Ngộ Không cười ha ha nói:
>
> “Trầm Hương, đứa nhỏ này đúng là chỉ được cái thành thật.”
>
> Hồng Hài Nhi tươi cười, duỗi tay đến trước mặt Tôn Ngộ Không, một quầng sáng hiện lên, một quyển trục mở ra.
>
> Tôn Ngộ Không cười hỏi:
>
> “Cháu trai, đây là cái gì?”
>
> Hồng Hài Nhi tươi cười nói:
>
> “Tôn thúc thúc, đây là giấy nợ do Trầm Hương viết, nay hắn đã chạy trốn rồi, liệu người làm thầy như ngài có thể trả giúp hắn hay không?”
>
> Nghe hết câu nói của Hồng Hài Nhi và nhìn thấy con số 50 tỷ trên giấy nợ, nụ cười tươi ở trên mặt Tôn Ngộ Không cũng cứng lại.
>
> Hồng Hài Nhi cười giải thích:
>
> “50 tỷ này là Trầm Hương vừa mượn trước khi tấn công Thiên Môn Sơn, nếu tính cả gốc lẫn lãi thì hiện tại cũng đã thành 70 tỷ rồi.”
>
> Tôn Ngộ Không hú lên một tiếng rồi lập tức tránh thoát Hồng Hài Nhi, hóa thành một vầng trăng mờ lao ra ngoài. Mặc dù thân hình đã biến mất nhưng tiếng rống giận vẫn còn vang vọng khắp Thiên Môn Sơn:
>
> “Trương Minh Hiên, lão Tôn ta cùng ngươi thế bất lưỡng lập!”
>
> Trương Minh Hiên cũng kêu to lên:
>
> “Ta cũng cùng ngươi thế bất lưỡng lập.”
>
> Hồng Hài Nhi ngơ ngác nói:
>
> “Trốn ~ chạy, là sao ?!”
>
> Trương Minh Hiên cười ha ha nói:
>
> “Hồng Hài Nhi, cậu thông minh thật! Không ngờ còn biết giả tạo sổ sách để dọa chạy Tôn Ngộ Không, chiêu này hay đó, ta cũng muốn học.”
>
> Hồng Hài Nhi bay xuống bên cạnh Trương Minh Hiên, vẻ mặt đau khổ nói:
>
> “Không phải đâu sư thúc, giấy nợ này là thật sự đó!”
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc, sợ hãi kêu lên:
>
> “Cái gì? Giấy nợ là thật sự? Trầm Hương làm gì mà mượn nhiều tiền như vậy?”
>
> Hồng Hài Nhi ngượng ngùng nói:
>
> “Kỳ thật hắn mượn cũng không nhiều lắm, nhưng mà ở chỗ ta lợi tức cao! Chín ra mười ba về, quanh đi quanh lại thì đã thành nhiều như vậy.”
>
> Trương Minh Hiên khiếp sợ nhìn Hồng Hài Nhi nói:
>
> “Cậu cho vay nặng lãi ư?!”
>
> Hồng Hài Nhi gật gật đầu, nói:
>
> “Hồi đó, Trầm Hương muốn tấn công Thiên Môn Sơn, cần phải có tiền để chiêu binh mãi mã, vì thế ta mới cho hắn mượn một ít.”
>
> Cuối cùng, hắn lại dào dạt đắc ý nói tiếp một câu:
>
> “Hồng Hài Nhi ta không có ưu điểm gì khác, chỉ có đặc biệt giảng nghĩa khí, bằng hữu há mồm mượn tiền, là bằng hữu liền không thể chối từ.”
>
> Nhìn Hồng Hài Nhi vô sỉ mà vẫn hùng hồn như vậy, Trương Minh Hiên không biết nên nói cái gì, ngươi đây thật gọi là giảng nghĩa khí hay sao?
>
> Nhưng sau đó, Trương Minh Hiên lại nghi hoặc hỏi:
>
> “Cậu lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”
>
> Hồng Hài Nhi cười hắc hắc nói:
>
> “Ta hỏi mượn ông ngoại của ta, không lợi tức.”
>
> Trương Minh Hiên cảm thán:
>
> “Ta rốt cuộc đã biết vì cái gì mà Quan Âm Bồ Tát muốn thu cậu làm Thiện Tài Đồng Tử rồi, cậu thật là có tiềm chất của một gian thương.”
>
> Hồng Hài Nhi đắc ý dào dạt nói:
>
> “Giống nhau mà!”
>
> Rồi hắn nhìn về phía Trương Minh Hiên với ánh mắt chờ mong, nói:
>
> “Tiểu sư thúc, ngài giúp ta đi làm được không?”
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu nói:
>
> “Không, con người của ta ghét nhất là việc cho vay nặng lãi này.”
>
> Hồng Hài Nhi đau khổ kêu lên:
>
> “Tiểu sư thúc, ngài không thể không nói đạo nghĩa như thế chứ?”
>
> Trương Minh Hiên tức giận nói:
>
> “sao cậu lại bảo ta không nói đạo nghĩa?”
>
> Hồng Hài Nhi lời lẽ chính đáng nói:
>
> “Lúc trước Trầm Hương muốn tấn công Thiên Môn Sơn, ta là vì sự an toàn của mọi người, vì an nguy của Thiên Môn Sơn, lúc này mới ẩn núp ở bên người Trầm Hương, thông qua vay tiền cho hắn do đó lấy được sự tín nhiệm của hắn, liều chết vì Thiên Môn Sơn tìm hiểu tình báo.”
>
> Trương Minh Hiên tức giận nói:
>
> “Ta tin cậu mới là lạ, rõ ràng là vì cậu muốn cho vay nặng lãi mới tới gần Trầm Hương.”
>
> Hồng Hài Nhi nghĩa chính nghiêm từ nói:
>
> “Hồng Hài Nhi ta há là loại người thấy lợi quên nghĩa, vì tiền tài mà khom lưng này? Ở đây ta có lịch sử nhắn tin cùng Thanh Nhã sư cô làm chứng.”
>
> Hồng Hài Nhi lập tức lấy điện thoại di động rồi mở ra, mở phần lịch sử nhắn tin cùng Lý Thanh Nhã ra.
>
> Trương Minh Hiên nhìn lịch sử trò chuyện vài lần, thật đúng là như vậy!
>
> Trương Minh Hiên nghi hoặc nói:
>
> “Không đúng! Nếu như cậu muốn lấy được sự tín nhiệm của hắn, cứ cho hắn vay tiền không cần lợi tức không phải tốt hơn sao? Làm gì đến nỗi cho vay nặng lãi như này?”
>
> Hồng Hài Nhi đau khổ nói:
>
> “Năng lực tiêu tiền cuả Trầm Hương quá lợi hại, vốn dĩ ta chỉ muốn dùng lãi nặng dọa lui hắn, ai biết hắn mắt còn không thèm nháy, lập tức đồng ý.”
>
> Trương Minh Hiên trầm mặc một chút, sắc mặt cổ quái nói:
>
> “Hắn không phải là định không trả đi!”
>
> Hồng Hài Nhi liên tục gật đầu, kích động kêu lên:
>
> “Tiểu sư thúc minh giám, ta cũng hoài nghi như vậy. Hiện tại, hắn trốn vào Thiên Đình không ra, thật sự là không nói đạo nghĩa.”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nói:
>
> “Chuyện này ta ủng hộ cậu, thiếu tiền không trả xác thật là hắn không đúng.”
>
> Hồng Hài Nhi liên tục gật đầu, nhìn Trương Minh Hiên với ánh mắt chờ mong.
>
> Trương Minh Hiên suy nghĩ một chút rồi nói:
>
> “Như vậy đi! Ta giao cho cậu một nhiệm vụ.”
>
> Hồng Hài Nhi nghi hoặc nói:
>
> “Nhiệm vụ gì vậy? Làm tốt nhiệm vụ có phải là ngài sẽ giúp ta đòi nợ hay không?”
>
> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:
>
> “Tục ngữ nói rất đúng, một ngày không thấy như cách ba năm, Bạch Tố Tố cùng Trầm Hương xa nhau cũng đã quá lâu rồi, như vậy dễ dàng ảnh hưởng đến cảm tình giữa bọn họ.”
>
> “Hiện tại cậu đưa nàng lên Thiên Đình đi! Để nàng đoàn tụ cùng Trầm Hương, cậu cũng có thể thuận tiện đòi nợ luôn.”
>
> Chờ ta nhắn tin chào hỏi Tứ Đại Thiên Vương một câu, để cho bọn họ ở Tây Thiên Môn nghênh đón các ngươi.”
>
> Hồng Hài Nhi uể oải ỉu xìu nói:
>
> “Ta còn tưởng rằng tiểu sư thúc nghĩ ra được ý kiến gì hay đâu! Nguyên lai là muốn sai việc ta sao? Vô dụng thôi! Khi còn ở hạ giới, ta cũng mấy lần tìm Trầm Hương đòi nợ nhưng mỗi lần đều nói lảng sang chuyện khác, căn bản không có ý trả tiền.”
>
> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:
>
> “Hắn tại hạ giới có thể là thật không có tiền, nhưng mà bây giờ lên Thiên Đình thì sẽ có tiền! Lần này, sau khi lên Thiên Đình, cậu đừng tìm Trầm Hương đòi nợ, chỉ nên cùng hắn liên hệ cảm tình, mở tiệc chiêu đãi hắn ăn cơm uống rượu, nhớ nên mời cả Dương Tiễn, Na Tra.”
>
> “Sau đó tìm một cơ hội, trùng hợp thả giấy nợ Trầm Hương viết xuống, cho mấy người Dương Tiễn nhìn thấy, chuyện sau đó cậu không cần phải xen vào.”
>
> Hồng Hài Nhi hoài nghi nói:
>
> “Như vậy được không?”
>
> Trương Minh Hiên định liệu trước nói:
>
> “Cậu cứ yên tâm đi! Vị Tiểu sư thúc kia của ta chính là tam giới chi chủ, đương nhiên muốn bận tâm đến thể diện của bản thân, như thế nào sẽ để đệ tử hoàng tộc của Thiên Đình thiếu nợ không trả?”
>
> Hồng Hài Nhi hưng phấn nói:
>
> “Hay! Vậy bây giờ ta đi ngay đây!”
>
> Rồi hắn tung người chạy ra ngoài.
>
> Trương Minh Hiên lại lần nữa nằm ở trên ghế sô pha bằng nước, tay gối đầu, nói:
>
> “Nhớ rõ phải đưa cả Bạch Tố Tố cùng lên.”
>
> Hồng Hài Nhi kêu to nói:
>
> “Ta đã biết!”
>
> Rồi hắn nhanh chân chạy ra ngoài.
>
> Sau khi Hồng Hài Nhi chạy đi được một lúc, Trương Minh Hiên đột nhiên vỗ trán kêu lên:
>
> “Không xong! Quên thảo luận cùng Hồng Hài Nhi việc chia tiền đòi nợ rồi.”
>
> Hồng Hài Nhi chạy ra Thiên Không Đảo rồi lập tức hét lớn:
>
> “Bạch Tố Tố, Bạch Tố Tố ”
>
> Giọng nói to rõ vang lên, quanh quẩn ở trên Thiên Môn Sơn.
>
> Ngay sau đó, một giọng nói trầm thấp vang lên:
>
> “Thằng nhãi ranh, nơi công cộng không được kêu to, sẽ để cho lão cha của ngươi mất mặt.”
>
> Nghe được câu nói này, khóe miệng của Hồng Hài Nhi khẽ giật giật, hình như giọng của ngươi còn to hơn cả ta đó.
>
> Một thân hình màu trắng tung người bay lên, dừng ở bên người Hồng Hài Nhi.
>
> Bạch Tố Tố cười hỏi:
>
> “Hồng Hài Nhi, cậu tìm ta làm cái gì?”
>
> Hồng Hài Nhi cười hì hì nói:
>
> “Thần Quân nói Trầm Hương trong lúc nhất thời không hạ giới được, bảo ta đưa cô đi lên Thiên Đình.”
>
> Nghe Hồng Hài Nhi, ánh mắt của Bạch Tố Tố sáng lên, nàng chờ mong nói:
>
> “Thật vậy sao?”
>
> Hồng Hài Nhi liên tục gật đầu nói:
>
> “Đương nhiên là sự thật! Yên tâm! Ta là bằng hữu nghĩa khí với Trầm Hương, chuyện này cứ để ta lo.”
>
>
>
>