TRANG 536# 2
> Chương 1071: Hồng Hài Nhi lên trời
>
>
>
>
>
>
> Trong lúc nhất thời, Bạch Tố Tố lại do dự, nói:
>
> “Nhưng mà nhưng mà ”
>
> Hồng Hài Nhi có chút sốt ruột nói:
>
> “Nhưng mà cái gì?! Không phải là cô đã từng đi qua rồi hay sao?”
>
> Bạch Tố Tố lắc đầu nói:
>
> “Lần kia không giống, phía trước là Tư Pháp Thiên Thần muốn ta hỗ trợ, hiện tại…… Hiện tại ta đi tìm Trầm Hương, Ngọc Đế bệ hạ, Vương Mẫu Nương Nương có thể khinh thường ta hay không?!”
>
> Hồng Hài Nhi tức giận nói:
>
> “Suy xét nhiều như vậy làm cái gì? Đi lên chẳng phải là sẽ biết hay sao?!”
>
> Rồi hắn đưa tay nắm lấy cổ tay Bạch Tố Tố và nói:
>
> “Chúng ta đi!”
>
> Một tia lửa bao vây hai người rồi nhanh chóng phóng lên trời cao.
>
> ……
>
> Bên ngoài phường thị dưới Thiên Môn Sơn, phía trên một ngọn núi quanh năm bị sương mù bao phủ, có mấy cái động lớn phân biệt cách nhau khoảng trăm dặm. Lúc này, phía trước một cửa động có thần quang vờn quanh, trông có vẻ rất là bất phàm.
>
> Ở trong đó, Tôn Ngộ Không đang uống rượu cùng mấy người Hùng Đại, Lục Nhĩ, Vô Chi Kỳ.
>
> Tôn Ngộ Không cảm ứng được Hồng Hài Nhi đang nhanh chóng bay lên Thiên Đình, trong lòng âm thầm tính toán trong khoảng thời gian này Thiên Đình là không thể đi.
>
> Hùng Đại cười ngây ngô nói:
>
> “Ngộ Không, hình như cậu có chuyện hiểu lầm gì với tiểu lão gia nhà ta đúng không? Vừa rồi lại còn hô to thế bất lưỡng lập.”
>
> Tôn Ngộ Không uống cạn chén rượu, lắc đầu nói:
>
> “Không hiểu lầm! Không hiểu lầm! Trương Minh Hiên kia không phải là kẻ gì tốt, năm lần bảy lượt trêu chọc ta.”
>
> Lục Nhĩ cười ha hả mà không nói.
>
> Vô Chi Kỳ bưng chén rượu lên nói:
>
> “Thôi hôm nay nhắc lại những chuyện không vui làm gì. Chúc mừng Tứ đệ thành tựu chính quả, nhị ca kính đệ một ly.”
>
> Hùng Đại, Lục Nhĩ cũng giơ chén rượu lên nói:
>
> “Còn có ta! ( đại ca cũng kính đệ một ly! )”
>
> Tôn Ngộ Không rót đầy chén rượu, cười ha hả nói:
>
> “Cùng nhau cùng nhau.”
>
> Mọi người uống một hơi cạn sạch, Tôn Ngộ Không lau miệng, oán trách nói:
>
> “Không dối gì vài vị ca ca, từ sau khi lão Tôn ta thành Phật thì chưa từng sống ở Linh Sơn một ngày nào, lần trước đi Linh Sơn còn đại náo một phen, đánh trọng thương Kim Thiền Tử. Quả vị Đấu Chiến Thắng Phật này quá mức không thú vị, vẫn là làm Tề Thiên Đại Thánh thì sảng khoái hơn!”
>
> Vô Chi Kỳ hâm mộ nói:
>
> “Tứ đệ, đệ đừng nói nữa, nhị ca sắp hâm mộ gần chết đây! Lúc trước, vì sống sót, chính là cái gì nhị ca cũng đều làm! Đâu có tự tại tiêu dao như đệ vậy, còn có lựa chọn để tuyển, có câu nói như thế nào nhỉ, đang ở trong phúc mà không biết phúc.”
>
> Tôn Ngộ Không kêu lên:
>
> “Nhị ca nếu muốn, ta sẽ đi nói chuyện cùng với Phật Tổ, tặng quả vị Đấu Chiến Thắng Phật này cho huynh là được.”
>
> Vô Chi Kỳ xua tay nói:
>
> “đừng đừng đệ nghĩ cái gì vậy? Quả vị này đâu phải là thứ có thể nhường hay tặng nhau được. Hơn nữa hiện tại, cuộc sống của ta cũng không tồi.”
>
> Lục Nhĩ chuyển đề tài, cười nói:
>
> “Lần này cũng là Tứ đệ tới đúng lúc, nếu lại đến muộn mấy ngày nữa thì khả năng là sẽ không thấy được chúng ta.”
>
> Tôn Ngộ Không chớp mắt nghi hoặc nói:
>
> “Vì sao?”
>
> Lục Nhĩ giải thích:
>
> “Nhị đệ đã sớm chứng Chuẩn Thánh, Tứ đệ cũng đã đột phá Đại La Kim Tiên, chỉ có ta cùng lão tam còn ở cảnh giới Thái Ất Kim Tiên. Cho nên mấy ngày nữa, ta cùng lão tam tính toán bế quan đánh sâu vào cảnh giới Đại La Kim Tiên.”
>
> Vô Chi Kỳ gật đầu nói:
>
> “Đến lúc đó ta cũng sẽ bế quan cùng bọn họ, lấy đạo quả của ta hỗ trợ bọn họ.”
>
> “Chúng ta có căn nguyên tương đồng, chỉ cần dung hợp căn nguyên thì hẳn là trong thời gian ngắn có thể để cho bọn họ cảm nhận được đạo của ta, nhờ đó mà dễ dàng đột phá cảnh giới Đại La Kim Tiên.”
>
> Tôn Ngộ Không cười ha hả nói:
>
> “Vậy thì tính thêm ta một người, tính ta một người, lão Tôn cũng có thể điều động căn nguyên, giúp đại ca và tam ca tìm hiểu Đại La chi đạo của ta.”
>
> Lục Nhĩ cười to nói:
>
> “Như vậy thì đa tạ Tứ đệ.”
>
> Tôn Ngộ Không cười ha hả nói:
>
> “Anh em với nhau, tam ca khách khí làm gì! Uống rượu, uống rượu!”
>
> ……
>
> Bên kia, Hồng Hài Nhi mang theo Bạch Tố Tố xuyên qua tầng cương phong, tầng thiên lôi, đi vào Tây Thiên Môn.
>
> Lúc này, phía trước Thiên Môn, Ma Lễ Thanh mặc thần giáp, hông đeo trường kiếm, uy vũ bất phàm đứng đó.
>
> Nhìn thấy hai người Hồng Hài Nhi, Bạch Tố Tố bay tới, Ma Lễ Thanh kêu lớn:
>
> “Phí trước chính là Hồng Hài Nhi và Bạch Tố Tố cô nương của Thiên Môn Sơn hay sao?”
>
> Hồng Hài Nhi bay qua đi, cười ha hả kêu lên:
>
> “Thiên Vương, khoảng thời gian trước, ngài còn đuổi giết ta mà, hiện tại đã làm bộ không quen biết rồi sao?”
>
> Ma Lễ Thanh cười nói:
>
> “Chớ trách! Chớ trách! Ta cũng là phụng mệnh hành sự mà thôi.”
>
> Theo bản năng, hắn liếc mắt nhìn Bạch Tố Tố thêm một cái, duỗi tay ra làm động tác mời và nói:
>
> “Tại hạ phụng lệnh tiểu lão gia tiến đến nghênh đón hai vị, hai vị mời đi theo ta.”
>
> Hồng Hài Nhi Bạch Tố Tố bay đến trước Thiên môn, Thiên Binh canh gác đều làm như không thấy.
>
> Bạch Tố Tố cung kính thi lễ nói:
>
> “Đa tạ Thiên Vương!”
>
> Ma Lễ Thanh cười ha ha nói:
>
> “Bạch Tố Tố cô nương không cần khách khí, về sau nói không chừng ta còn muốn cô nương chiếu cố nhiều hơn nữa đó!”
>
> Bạch Tố Tố nghe minh bạch ý tứ ẩn trong lời nói của Ma Lễ Thanh, sắc mặt ngượng ngùng đỏ lên.
>
> Ma Lễ Thanh nói:
>
> “Hai vị đi theo ta, ta mang hai người đi Tư Pháp Thần Điện.”
>
> Bạch Tố Tố nói:
>
> “Làm phiền Thiên Vương!”
>
> Hai người Hồng Hài Nhi và Bạch Tố Tố đi theo Ma Lễ Thanh xuyên qua Tây Thiên Môn, tiến vào Thiên Đình. Vừa mới đi không bao xa, từ phía trước có một tiên tử tuyệt mỹ bay tới, tiên tư yểu điệu, tuyệt mỹ khuynh thành, hơn nữa mang theo khí chất thanh lãnh.
>
> Ma Lễ Thanh vội vàng thi lễ nói:
>
> “Bái kiến Thường Nga tiên tử!”
>
> Bạch Tố Tố và Hồng Hài Nhi cũng thi lễ nói:
>
> “Bái kiến Thường Nga tiên tử.”
>
> Hồng Hài Nhi còn trộm nhìn Thường Nga tiên tử thêm vài lần, xác thật rất đẹp.
>
> Thường Nga dừng chân lại mở miệng nói:
>
> “Nương Nương nghe nói Bạch Tố Tố tới Thiên Đình cho nên đặc biệt phái ta tiến đến mời đi Dao Trì dự tiệc.”
>
> “Này ~”
>
> Bạch Tố Tố bất an nắm chặt bàn tay, quay đầu nhìn về phía Hồng Hài Nhi.
>
> Hồng Hài Nhi mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, lại không có mời ta, cô nhìn ta làm cái gì?
>
> Bạch Tố Tố chỉ phải cung kính nói:
>
> “Hạ giới hồ yêu Bạch Tố Tố tuân chỉ.”
>
> Thường Nga hơi hơi mỉm cười, nói:
>
> “Đi theo ta!”
>
> Rồi nàng xoay người bay về phương xa, Bạch Tố Tố cũng tung người bay theo sau.
>
> Sau khi Thường Nga dẫn Bạch Tố Tố đi rồi, Hồng Hài Nhi ngẩng đầu lên cảm thán:
>
> “Khí tràng của vị Thường Nga tiên tử này thật là cường đại! Ở trước mặt nàng, ta còn không dám nói chuyện.”
>
> Ma Lễ Thanh nói:
>
> “Đó là đương nhiên! Nàng cùng Cửu Thiên Huyền Nữ chính là phụ tá đắc lực của Vương Mẫu Nương Nương, ước thúc các tiên tử thần nữ trên Thiên Đình, quyền cao chức trọng tự nhiên sẽ có khí tràng phi phàm. Đi thôi ~ chúng ta đi Tư Pháp Thần Điện.”
>
> Hai người tiếp tục bay về phía Tư Pháp Thần Điện.
>
> Hồng Hài Nhi hỏi:
>
> “Bạch Tố Tố sẽ không có việc gì đi?”
>
> Ma Lễ Thanh trấn an nói:
>
> “Yên tâm đi! Sẽ không có việc gì đâu, hoặc có thể nói hẳn là chuyện tốt. ”
>
> ”Nếu Vương Mẫu Nương Nương không hài lòng với Bạch Tố Tố cô nương thì tuyệt đối sẽ không quan tâm nhiều, hiện tại Nương Nương đã mời nàng đến bên trong Dao Trì, thuyết minh Nương Nương đã bước đầu tán thành nàng, một bước lên trời đó nha!”
>
> Hồng Hài Nhi gật gật đầu, trong lòng thầm nghĩ, nói cách khác ta lại có một người có thể giúp đỡ đòi tiền rồi!
>
> Vừa đi vừa nói chuyện, chẳng mấy chốc, hai người đã đi vào Tư Pháp Thần Điện.
>
> Thủ vệ Thiên Binh cung kính ôm quyền nói:
>
> “Bái kiến Thiên Vương ~”
>
> Ma Lễ Thanh gật gật đầu nói:
>
> “Chúng ta có việc tìm Tư Pháp Thiên Thần.”
>
> Thủ vệ Thiên Binh cung kính nói:
>
> “Chân Quân đang ở trong Diễn Võ Trường huấn luyện Trầm Hương, Thiên Vương đi vào là thấy được.”
>
> Ma Lễ Thanh mang theo Hồng Hài Nhi đi vào, xuyên qua một hành lang dài, vòng qua chính điện đi vào trước cửa một cung điện lớn.
>
> Ma Lễ Thanh dừng chân lại nói:
>
> “Vào đi thôi! Ta chỉ có thể đưa cậu đến nơi đây.”
>
> Hồng Hài Nhi liên tục gật đầu, nói:
>
> “Đa tạ Thiên Vương.”
>
> Ma Lễ Thanh gật gật đầu rồi xoay người rời đi.
>
>
>
>