TRANG 537# 1
> Chương 1072: Hồng Hài Nhi muốn đòi tiền
>
>
>
>
>
>
> Hồng Hài Nhi duỗi tay ấn ở trên cửa lớn, hơi hơi dùng một chút lực đã đẩy được cửa ra, phía sau cửa là một lốc xoáy, một lực hút cường đại từ bên trong lốc xoáy truyền ra.
>
> Hồng Hài Nhi vừa lơ đãng, sợ hãi kêu một tiếng đã bị lốc xoáy hút đi vào.
>
> Diễn Võ Trường chính là một chỗ không gian độc lập, trên có mây trắng lờ lững bay, ngoài ra còn có vô số tòa Phù Không Đảo (đảo lơ lửng giữa trời) hoặc lớn hoặc nhỏ, phía dưới có vô số không gian nhỏ, có nơi cát vàng đầy trời, có nơi lửa cháy hừng hực, có nơi là dãy núi chót vót, rừng cây rậm rạp, có nơi là biển rộng, sóng gió mãnh liệt, ... thỏa mãn các loại địa hình chiến đấu khác nhau.
>
> Giờ phút này, trên một tòa Phù Không Đảo nhỏ, Trầm Hương giơ Khai Sơn Phủ lên, hét lớn một tiếng rồi lao về phía Dương Tiễn.
>
> Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao trong tay Dương Tiễn xoay chuyển, chân dùng sức dẫm mạnh lên ở trên Phù Không Đảo nhỏ.
>
> Bùm một tiếng, phía dưới đảo nhỏ vỡ nát và hóa thành vô số mảnh nhỏ văng khắp nơi, mượn phản lực, Dương Tiễn bay lên trời, lao về phía Trầm Hương đang đánh xuống.
>
> Uỳnh ~ một tiếng nổ thật lớn vang lên ở trên không trung, Khai Sơn Phủ và Tam Tiêm Lưỡng Nhận Đao chạm vào nhau, Trầm Hương cùng Dương Tiễn lơ lửng giữa không trung, hai loại thần quang một vàng một đen che nửa bầu trời.
>
> “A ~”
>
> Một tiếng thét chói tai bỗng nhiên truyền đến.
>
> Nghe thấy tiếng thét này, sắc mặt của Trầm Hương, Dương Tiễn đồng thời biến đổi, cả hai vội vàng thu tay lại, từng người bay ngược trở về.
>
> Vào lúc này, ở trên không trung xuất hiện một cái lốc xoáy, một thân hình nho nhỏ từ bên trong lốc xoáy rơi xuống.
>
> Người mới đến rơi được một lúc mới xoay người ổn định được thân hình, lơ lửng ở trên không trung.
>
> Trầm Hương thấy rõ người vừa đến kia, kinh hỉ kêu lên:
>
> “Hồng Hài Nhi!”
>
> Hồng Hài Nhi thấy rõ Trầm Hương, cười ha ha nói:
>
> “Trầm Hương, ta rốt cuộc tìm được huynh.”
>
> Đột nhiên như nghĩ tới chuyện gì, sắc mặt của Trầm Hương biến đổi, theo bản năng liếc mắt nhìn về phía Dương Tiễn một cái.
>
> Hồng Hài Nhi bay qua đi, ôm cánh tay của Trầm Hương oán trách nói:
>
> “Trầm Hương, huynh ở trên Thiên Đình như thế nào mãi không xuống? Ta nhớ huynh muốn chết.”
>
> Rồi hắn nhịn không được, nhỏ giọng hỏi một câu:
>
> “Nghe nói huynh có tiền rồi sao?”
>
> Trầm Hương liên tục lắc đầu nói:
>
> “Không có! Không có!”
>
> Hồng Hài Nhi chớp mắt, cười hì hì nói:
>
> “Có hay không có cũng không sao. Ta lại không bắt huynh trả tiền ngay.”
>
> Nghe thấy thế, khóe miệng của Trầm Hương mấp máy vài cái như định nói gì đó nhưng nghĩ đến Dương Tiễn còn ở chỗ này cho nên cũng không dám nói tỉ mỉ.
>
> Dương Tiễn thu hồi vũ khí nói:
>
> “Trầm Hương, nếu bằng hữu của cháu tới thì cứ nghỉ ngơi đã, 24 giờ lúc sau ta sẽ huấn luyện cháu tiếp.”
>
> Trầm Hương vội vàng nói:
>
> “Bác Dương Tiễn, ta cảm thấy mình còn có thể tiếp tục tập luyện, ta còn muốn cứu mẹ của mình.”
>
> Dương Tiễn cười nói:
>
> “Hăng quá cũng không tốt! Tập luyện phải có căng có lỏng mới có hiệu quả tốt nhất, cũng đến lúc cháu nên nghỉ ngơi rồi.”
>
> Nói xong, Dương Tiễn quay người bay lên trên, một lốc xoáy xuất hiện ở trên đỉnh đầu Dương Tiễn.
>
> Dương Tiễn bay vào trong đó rồi lập tức biến mất không thấy.
>
> Trầm Hương cười mỉa nhìn Hồng Hài Nhi, nói::
>
> “Cậu…… Sao cậu lại tới đây?”
>
> Hồng Hài Nhi tùy ý nói:
>
> “Ta nhớ huynh mà!”
>
> Trầm Hương buồn khổ nói:
>
> “Hiện tại, ta thật không có tiền! Chờ ta có tiền nhất định sẽ trả lại cho cậu.”
>
> Hồng Hài Nhi vỗ vỗ bả vai của Trầm Hương, bất mãn nói:
>
> “Ta là loại người chỉ biết đòi tiền này hay sao? Cho dù hiện tại huynh không còn tiền, ta sẽ không coi huynh là bạn hay sao? Cho dù hiện tại huynh không còn tiền, cảm tình giữa hai chúng ta sẽ không còn hay sao? Cho dù hiện tại huynh không còn tiền, chúng ta sẽ không phải là anh em hay sao?”
>
> Rồi hắn thấm thía nói:
>
> “Trầm Hương, huynh biết đấy, hai chúng ta đã từng sống chết có nhau, so sánh với người bạn như huynh, chút tiền ấy cho dù ném đi cũng đâu có sao?!”
>
> “Thật sự?!”
>
> Hồng Hài Nhi chân thành dùng sức gật gật đầu.
>
> Trầm Hương lập tức ôm lấy bả vai Hồng Hài Nhi, cảm động nói:
>
> “Hồng Hài Nhi, người anh em như huynh ta nhận!”
>
> Hồng Hài Nhi cũng cảm động nói:
>
> “Anh em tốt, cả đời!”
>
> “Hồng Hài Nhi!”
>
> “Trầm Hương!”
>
> “Hồng Hài Nhi!”
>
> “Trầm Hương!”
>
> “Tiền có thể không trả hay không?”
>
> “Không thể ~”
>
> Trầm Hương buông ra Hồng Hài Nhi, hai người nhìn nhau, không nói gì.
>
> Một lát sau, Trầm Hương cười ha ha nói:
>
> “Hồng Hài Nhi, tính cách của cậu vẫn là như vậy. Đi, ta mang cậu đi Ngự Thú giam chơi, thuận tiện tìm kiếm một ít nguyên liệu nấu ăn, buổi tối ta mời cậu ăn cơm.”
>
> Hồng Hài Nhi vội vàng nói:
>
> “Vẫn là ta mời huynh đi! Thuận tiện mời cả Tư Pháp Thiên Thần đến nữa.”
>
> Trầm Hương cười ha hả nói:
>
> “Bác Dương Tiễn của ta tương đối bận rộn, không có thời gian.”
>
> Hai người bay lên trên, một lốc xoáy lớn xuất hiện, hút hai người vào trong đó.
>
> Mấy ngày kế tiếp, Hồng Hài Nhi không ngừng quấn lấy Trầm Hương, mời hắn ăn cơm, mời hắn uống rượu, xem hắn huấn luyện, rốt cuộc gần một tháng sau, hắn mới hao hết tâm tư mời cả Tư Pháp Thiên Thần, Trầm Hương cùng ăn một bữa được.
>
> Đồ ăn đã hết năm món, rượu hết ba bình, Hồng Hài Nhi uống đến mức khuôn mặt nhỏ cũng đỏ bừng, lung lay đứng lên, đi đến bên người Dương Tiễn, ôm cánh tay phải của Dương Tiễn say khướt nói:
>
> “Dương đại ca, ta cực kỳ bội phục huynh! Huynh chính là thần tượng của ta. Tới, ta kính huynh một ly.”
>
> Dương Tiễn lắc đầu cười cười, bưng chén rượu lên chạm chén cùng Hồng Hài Nhi rồi uống một hơi cạn sạch.
>
> Hồng Hài Nhi cũng bưng chén rượu lên, một hơi uống cạn rồi ngã lăn trên mặt đất.
>
> Dương Tiễn vội vàng khom lưng nâng Hồng Hài Nhi dậy, nói:
>
> “Cậu không sao chứ?”
>
> Hồng Hài Nhi giãy giụa đứng lên, xua tay nói:
>
> “Không có việc gì, không có việc gì, ta vẫn chưa có say.”
>
> Đột nhiên, ánh mắt của Dương Tiễn co lại, nhìn đến trên mặt đất có cái quyển trục, quyển trục lộ ra một hàng chữ, mặt trên rõ ràng là có chữ ký của Trầm Hương.
>
> Dương Tiễn cố tỏ vẻ thản nhiên và bí mật thu hồi quyển trục rồi nhìn thoáng qua Hồng Hài Nhi đang say khướt ở bên cạnh.
>
> Ngồi ở đối diện, Trầm Hương còn đang ngây ngô cười, đắc ý nói:
>
> “Hồng Hài Nhi, không phải cậu nói mình có thể uống ngàn ly không say hay sao? Không phải nói muốn uống đến lúc ta nằm sấp xuống hay sao? Như thế nào mà chính cậu lại nằm sấp xuống trước vậy? Xem ra tửu lượng của cậu cũng bình thường thôi!”
>
> Dương Tiễn đứng lên nói:
>
> “Trầm Hương, con đỡ Hồng Hài Nhi đi nghỉ ngơi trước.”
>
> Trầm Hương gật đầu nói:
>
> “Dạ vâng!”
>
> Rồi hắn đứng dậy đi đến bên người Hồng Hài Nhi, đỡ lấy Hồng Hài Nhi đi ra ngoài.
>
> Hồng Hài Nhi loạng choạng hét lớn:
>
> “Đừng, không cần dìu, ta không có say! Cha của ta là tọa kỵ của Thánh Nhân, mẹ của ta là công chúa Tu La tộc, Tiểu sư thúc của ta là Trương Minh Hiên, sư cô của ta là Lý Thanh Nhã, …… Ta sao có thể uống say dễ như vậy được?”
>
> Thanh âm dần dần đi xa.
>
> Dương Tiễn lấy quyển trục ra rồi mở ra xem một lần, sắc mặt biến đổi, buồn bực kêu lên:
>
> “Hỗn tiểu tử này!”
>
> Rồi hắn lập tức đứng dậy đi ra ngoài.
>
> Bên trong Điện Tử Ngưng, Ngọc Đế nằm trên ghế dài ở phía sau hoa viên, nhàn nhã tự tại nghe tiểu thuyết, người kể chuyện ngữ khí sôi nổi, trầm bổng rõ ràng, ngừng nghỉ lưu loát để người nghe có thể hoàn toàn tưởng tượng ra được nội dung câu truyện.
>
> Dương Tiễn bước nhanh đi vào bên trong Điện Tử Ngưng, đến trước mặt Ngọc Đế tay cầm quyển trục, ôm quyền nói:
>
> “Cậu, ta có việc bẩm báo.”
>
> Ngọc Đế tâm niệm khẽ động tắt phần mềm đọc tiểu thuyết đi, ngồi thẳng người dậy cười nói:
>
> “Chuyện gì?”
>
> Dương Tiễn nói:
>
> “Cậu, ngài xem cái này đi!”
>
> Rồi hắn vung tay lên, quyển trục bay lên ở trên không trung và mở ra.
>
> Ngọc Đế nhìn dòng chữ to ở trên cùng, kinh ngạc nói:
>
> “Biên lai mượn tiền ~”
>
> Rồi tiếp tục xem nội dung phía dưới, càng xem sắc mặt càng cổ quái, cuối cùng, Ngọc đế cười ha hả nói:
>
> “Trầm Hương này không ngờ lại dám mượn hơn 50 tỷ! Dương Tiễn, sao cháu phát hiện được cái này?”
>
> Dương Tiễn liền kể chuyện Hồng Hài Nhi lên Thiên Đình trong mấy ngày này ra hết.
>
> Ngọc Đế cười nói:
>
> “Đây là tới muốn đòi nợ rồi! Hồng Hài Nhi tuyệt đối không thể nghĩ được biện pháp này, nhất định là Trương Minh Hiên nghĩ cho hắn.”
>
> Dương Tiễn gật đầu nói:
>
> “Cháu cũng cảm thấy như vậy.”
>
> Ngọc Đế vẫy vẫy tay nói:
>
> “Cháu đi xuống đi! Chuyện này để ta xử lý cho.”
>
>
>
>