Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1073: Mục 1074

TRANG 537# 2

> Chương 1073: Trong mạng trò chơi

>

>

>

>

>

>

> Dương Tiễn nhịn không được nói:

>

> “Cậu, ngài tính như thế nào đây? Bắt lấy Trầm Hương trả tiền lại hay sao? Tên tiểu tử thúi này xác thật là rất thiếu tiền.”

>

> Ngọc Đế trầm ngâm một chút, nói:

>

> “Trầm Hương sắp sửa phải phá núi, không nên tăng thêm gánh nặng cho hắn, khoản nợ này chúng ta cứ trả giúp hắn trước.”

>

> Mà cháu cũng phải nhắc nhở hắn một tiếng, tránh để hắn có gánh nặng tâm lý, ảnh hưởng trạng thái, chờ đến khi phá núi kết thúc thì hãy chậm rãi thanh toán với hắn.”

>

> Dương Tiễn gật đầu nói:

>

> “Cháu hiểu rồi! Bây giờ, cháu sẽ đi lấy tiền trả cho Hồng Hài Nhi.”

>

> Ngọc Đế cười ha hả nói:

>

> “Chuyện trả tiền cứ để ta tới xử lý, cháu đi huấn luyện Trầm Hương đi!”

>

> Dương Tiễn do dự một chút nói:

>

> “Cậu, ngài còn có tiền sao?”

>

> Ngọc Đế ưỡn ngực, thẳng người lên, khí phách nói:

>

> “Trẫm giàu nhất tam giới!”

>

> Nghe Ngọc Đế nói hùng hồn như vậy, khóe miệng của Dương Tiễn run rẩy vài cái, ngài đúng là giàu nhất tam giới nhưng mà không có tiền.

>

> Ngọc Đế ho khan một tiếng ngượng ngùng nói:

>

> “Chờ ta đi Dao Trì đòi tiền, cháu hãy nhớ kỹ Trầm Hương là thiếu 100 tỷ, không phải 50 tỷ, hiểu chưa?!”

>

> Dương Tiễn chần chờ nói:

>

> “Bác, 100 tỷ cũng không phải là một con số nhỏ, nếu mợ hỏi Trầm Hương thì làm sao bây giờ?”

>

> Ngọc Đế nói:

>

> “Cháu cứ nói là Trầm Hương mượn 50 tỷ, lợi tức là 50 tỷ, vay nặng lãi.”

>

> Dương Tiễn cung kính nói:

>

> “Dạ vâng!”

>

> Ngọc Đế dặn dò nói:

>

> “Cũng nhắc cho Trầm Hương một câu. Yên tâm cậu sẽ không bạc đãi cháu, chờ cháu cùng Thốn Tâm thành thân mà thiếu tiền thì nói với cậu.”

>

> Nghe được câu nói này của Ngọc Đế, ánh mắt của Dương Tiễn không ngừng lập loè, cuối cùng hắn cắn răng nói:

>

> “Cậu yên tâm, ta minh bạch nên làm như thế nào!”

>

> Rồi hắn xoay người rời đi Điện Tử Ngưng.

>

> Ngọc Đế ngả người ở trên ghế nằm, lấy điện thoại di động ra, tìm kiếm tên Minh Hà Giáo Chủ, rồi gửi tin nhắn qua đi:

>

> “Đạo hữu gần đây khỏe không?”

>

> Minh Hà Giáo Chủ trả lời:

>

> “Rất tốt!”

>

> Ngọc Đế chuyển khoản 50 tỷ qua đi, đối diện lập tức thu vào.

>

> Minh Hà Giáo Chủ nghi hoặc hỏi:

>

> “Đạo hữu đây là ý gì?”

>

> Ngọc Đế chụp ảnh biên lai mượn đồ cho Minh Hà Giáo Chủ rồi trả lời:

>

> “Trầm Hương nhà ta mượn Hồng Hài Nhi 50 tỷ, hiện tại đã lên Thiên Đình đòi nợ, ta thay Trầm Hương trả tiền cho đạo hữu.”

>

> Minh Hà Giáo Chủ:

>

> “50 tỷ sao? Nguyên lai thằng nhãi ranh này có tiền như vậy! Đạo hữu cũng nên quản giáo vị kia cho tốt, lớn như vậy rồi, tay chân khỏe mạnh mà lại vay nhiều tiền như thế là không được.”

>

> Ngọc Đế cười trả lời:

>

> “Chờ hắn hoàn thành nhiệm vụ, tự nhiên sẽ có người quản giáo hắn.”

>

> Minh Hà Giáo Chủ:

>

> “Như thế thì tốt, trẻ con ý mà, vẫn không thể quá nuông chiều.”

>

> Ngọc Đế đứng dậy ,lấy tay làm bút sửa mấy nét trên giấy vay nợ rồi cười nói:

>

> “Đã xong, đi Dao Trì đòi tiền thôi.”

>

> Rồi hắn đứng dậy lảo đảo lắc lư bay về phía Dao Trì.

>

> ……

>

> Lúc này, ở bên trong Diễn Võ Trường, Hồng Hài Nhi chính đang ngồi xếp bằng ở trên một đám mây trắng, bên người có bày vô số loại đồ ăn vặt, trái cây.

>

> Hồng Hài Nhi vừa thoải mái ăn trái cây vừa nhìn Trầm Hương đang làm một động tác vung rìu cơ bản nhất ở nơi xa, thỉnh thỏang lại vỗ tay trầm trồ khen ngợi.

>

> Đột nhiên, ở trên không trung, một cái lốc xoáy thật lớn xuất hiện, hai thân hình từ bên trong lốc xoáy đi ra.

>

> Hồng Hài Nhi ngẩng đầu lên, vừa thấy hai người này lập tức kinh hỉ kêu lên:

>

> “Sư phó, sư phó, ta ở chỗ này.”

>

> Na Tra bay đến bên người Hồng Hài Nhi, ngoài cười nhưng trong không cười nói:

>

> “Thằng nhóc, tới Thiên Đình rồi vì sao không có tới tìm vi sư vậy?”

>

> Hồng Hài Nhi cầm lấy một bình nước hoa quả đưa cho Na Tra, cười ha hả nói:

>

> “Sư phó, ngài mau uống đi! Ta vốn cũng định mấy ngày nữa sẽ đi bái kiến ngài, không nghĩ tới ngài lại tới tìm ta trước.”

>

> Na Tra tiếp nhận bình nước hoa quả, vặn nắp bình ra rồi lập tức ngửa cổ tu ừng ực, Hồng Hài Nhi cũng mở một bình khác ra uống.

>

> Trầm Hương nhìn thấy Dương Tiễn, cũng ngừng vung rìu, tung người tiến lên cung kính thi lễ nói:

>

> “Bác Dương Tiễn ~”

>

> Dương Tiễn gật gật đầu, nói:

>

> “Trầm Hương, ta thấy trong khoảng thời gian này, tuy có vẻ cố gắng huấn luyện nhưng cháu vẫn luôn thất thần chính là cớ làm sao? Chẳng lẽ cháu có tâm sự gì ư?”

>

> Trầm Hương liên tục lắc đầu nói:

>

> “Không, không có!”

>

> Dương Tiễn cười nói:

>

> “Nếu là cháu lo lắng về khoản nợ 50 tỷ, vậy thì không cần nghĩ nữa, ông ngoại cháu đã giúp cháu trả tiền rồi.”

>

> Nghe thấy Dương Tiễn nói vậy, Trầm Hương kinh hỉ ngẩng đầu nhìn về phía Dương Tiễn, Dương Tiễn cười gật gật đầu.

>

> Ở nơi xa, Hồng Hài Nhi vẫn luôn vểnh tai nghe lén hai người nói chuyện.

>

> Thấy kế hoạch đã thành công, trên mặt hắn hiện lên nụ cười mừng rỡ, thật sự đòi được tiền rồi ư? Phát tài, muốn phát tài, ta muốn phát tài.

>

> Tích tích tích ~ Đột nhiên có tiếng chuông điện thoại di động vang lên từ trên người Hồng Hài Nhi.

>

> Hồng Hài Nhi duỗi tay lấy điện thoại di động ra, nhìn thoáng qua, trong mắt hiện lên sự nghi hoặc, ông ngoại tìm ta làm gì? Nhanh chóng kết nối rồi hắn cười ha hả nói:

>

> “Ông ngoại, con rất nhớ người!”

>

> Nhưng được một lúc nụ cười trên mặt Hồng Hài Nhi dần dần đọng lại, sắc mặt tái nhợt, bình nước hoa quả trong tay cũng rơi xuống trên mây trắng.

>

> Video cắt đứt, Hồng Hài Nhi thống khổ la lên một tiếng:

>

> “Không! Ngài không thể làm như vậy, Tiền của ta!”

>

> Trầm Hương tò mò nhìn về phía Hồng Hài Nhi.

>

> Hồng Hài Nhi ngã ngồi ở trên đám mây, thất hồn lạc phách nói:

>

> “Không có, tất cả đều không có.”

>

> Trong lúc nhất thời Dương Tiễn, Trầm Hương đều có biểu cảm giống như hai hòa thượng sờ không thấy tóc. Đúng lý ra nhận được tiền rồi, không phải là Hồng Hài Nhi nên có biểu cảm vui sướng sao? Sao lại trông có vẻ sống không bằng chết như thế kia?

>

> Na Tra ở bên cạnh cười to vui sướng khi người gặp họa nói:

>

> “Bệ hạ chuyển 50 tỷ tiền Trầm Hương nợ Hồng Hài Nhi cho Minh Hà Giáo Chủ.”

>

> Trầm Hương sửng sốt rồi lâp tức cười ha ha lên.

>

> Na Tra đá chân Hồng Hài Nhi nói:

>

> “Đứng lên đi! Minh Hà Giáo Chủ đã nói, nếu ta đã làm sư phó của cậu thì nhất định phải dạy cậu một ít bản lĩnh. Đứng lên đi! Hiện tại ta ở chỗ này dạy cậu luyện thương pháp.”

>

> Hồng Hài Nhi bi thống kêu lên:

>

> “Không, ta không cần! Mọi chuyện không nên là như này.”

>

> Nhưng Na Tra giống như là không nghe thấy lời phản đối của Hồng Hài Nhi, trong tay hắn lập tức xuất hiện một thanh Hỏa Tiêm Thương rồi nhanh chóng đâm về phía Hồng Hài Nhi.

>

> Thấy thế, Hồng Hài Nhi sợ hãi kêu một tiếng rồi vội vàng né tránh, đám mây dưới chân thì không tránh được và bị thọc xuyên.

>

> Kế tiếp, bên trong sân huấn luyện, Dương Tiễn với Trầm Hương, Na Tra với Hồng Hài Nhi, hai nhóm người chia nhau huấn luyện, tiếng leng keng của binh khí va chạm không ngừng vang lên.

>

> ……

>

> Thời gian đến rồi lại đi, chỉ chớp mắt đã đến tháng 10, thời tiết lạnh dần, Ngao Bích Đồng ở trong chương trình dự báo thời tiết nhắc nhở mọi người mặc thêm quần áo, chú ý giữ ấm.

>

> Trên Điện thoại di động, vô số người yêu thích trò chơi bắt đầu ngóng trông, bởi vì dựa theo lời tuyên bố của Tiêu Dao Thần Quân thì tháng 10 chính là lúc trò chơi mới xuất hiện.

>

> Chạng vạng, Thiên Môn Sơn, trên Thiên Không Đảo, một đám người ăn qua cơm chiều đều không có tản ra, ngồi ở bên trong đại sảnh đèn đuốc sáng trưng.

>

> Lý Thanh Tuyền nhìn Trương Minh Hiên nhịn không được nói:

>

> “Rốt cuộc khi nào thì mới online vậy?”

>

> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:

>

> “Nhanh! Nhanh! Lại cho ta thêm nửa giờ nữa.”

>

> Lý Thanh Tuyền lấy điện thoại di động ra bắt đầu tính giờ, một lúc nhìn Trương Minh Hiên một lúc lại nhìn điện thoại di động, thời gian sao mà lại trôi chậm như vậy? Chưa từng có cảm giác thời gian chậm như vậy.

>

> Mấy người Lý Thanh Nhã, Tấn Dương, Nữ Oa (Tinh Vệ) cũng ở lẳng lặng chờ.

>

> Thời gian từ từ trôi qua, nửa giờ sau, Lý Thanh Tuyền đột nhiên kêu lên:

>

> “Đã đến giờ!”

>

> Cùng lúc đó, Trương Minh Hiên cũng mở miệng nói:

>

> “Hoàn thành! Bắt đầu online.”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói:

>

> “Rốt cuộc online.”

>

> Mấy người mở điện thoại di động ra, liếc mắt một cái là đã nhìn thấy một giao diện quảng cáo, phía trên là một cái thế giới hoang dã. Cảnh tượng trong màn hình điện thoại di động nhanh chóng chuyển động. Từ ngoài bìa rừng vào sâu trong dãy núi chót vót, một đám mãnh thú hiện ra, có voi Ma-mút khổng lồ, bầy sói hung tàn, chim ưng sải cánh bay cao, cá tung tăng bơi lội dưới biển sâu.

>

> Lời thuyết minh vang lên:

>

> “Thế giới Sơn Hải Kinh, vạn vật hoang vu, có người khổng lồ gánh núi đuổi mặt trời……”

>

> Theo lời thuyết minh, hình ảnh cũng dần biến hóa, bên trong dãy núi một cây cột trụ khổng lồ từ trên trời giáng xuống.

>

> Ầm.

>

> Một tiếng nổ lớn vang lên. Trời đất chấn động, màn hình điện thoại di động kéo ra xa, chỉ thấy là một người khổng lồ đi từng bước một vượt qua dãy núi đi xa, dãy núi vốn cao chót vót ở dưới chân hắn lại chỉ giống như một đống đất nhỏ vậy.

>

> Lời thuyết minh tiếp tục vang lên:

>

> “Có Kim Sí Đại Bằng Điểu sải cánh che trời.”

>

> Màn hình điện thoại di động lại chuyển cảnh, xuất hiện ở bên trong một sơn cốc thật lớn, dãy núi cao ngất trong mây.

>

> Rồi không trung đột nhiên tối sầm.

>

> Ầm.

>

> Một tiếng nổ lớn vang lên.

>

> Sơn cốc biến mất, màn hình điện thoại di động tối đen như mực.

>

> Ngay sau đó, màn hình điện thoại di động kéo ra xa, chỉ thấy bên trong sơn cốc là một con Kim Sí Đại Bằng Điểu, lấy sơn cốc làm tổ.

>

> Lời thuyết minh vang lên:

>

> “Còn có Thái Cổ Thương Long ngao du cửu thiên.”

>

> Màn hình điện thoại di động xuất hiện ở một cái vực sâu không đáy

>

> “Ngâm ” một tiếng rồng ngâm dài lâu vang lên, một con rồng khổng lồ bay ra từ bên trong vực sâu, thân rồng to lớn, dài không biết mấy vạn dặm, dãy núi cũng phủ phục ở dưới chân nó, rồng lượn cửu thiên vạn thú đều kinh sợ.

>

> Đột nhiên, một cái miệng thật lớn từ trong hư không vươn ra, cắn vào thân rồng, Cự Long phát ra một tiếng than khóc, màn hình điện thoại di động thu nhỏ lại chỉ thấy một con Côn thật lớn bay ở trên không trung, trên lưng núi cao chót vót, cỏ cây um tùm, trông không khác gì là một khối đại lục loại nhỏ cả, Thái Cổ Thương Long ở trong miệng con Côn này giống như một con con rắn nhỏ vậy.

>

> Lời thuyết minh vang lên:

>

> “Nhưng ở bên trong thế giới Sơn Hải Kinh, nổi danh nhất vẫn là một loài, kỳ danh là Côn, có thể cắn nuốt vạn vật để tiến hóa.”

>

> Lời thuyết minh kết thúc, bên cạnh con hung thú khổng lồ như một đại lục kia hiện lên một chữ, Côn!

>

> Tiếp theo lại hiện lên mấy chữ, một con Côn tiến hóa hoàn toàn dựa vào cắn nuốt.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!