Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1074: Mục 1075

TRANG 538# 1

> Chương 1074: Nuôi côn online

>

>

>

>

>

>

> Lý Thanh Nhã xem hết quảng cáo, khẽ cười một tiếng, nhìn về phía Trương Minh Hiên nói:

>

> “Cái này cũng không giống như là trả thù Yêu Sư, ngược lại có chút giống như là tuyên truyền giúp hắn vậy.”

>

> Trương Minh Hiên ngượng ngùng nói:

>

> “Yêu Sư chính là một vị Chuẩn Thánh Chí Cường. Ta nhát gan, cho nên cũng không dám làm quá mức.”

>

> Sau đó, hắn lại giải thích:

>

> “« Tiêu Dao Du » miêu tả Côn Bằng thành hình tượng vô công, không màng danh lợi, không ích kỷ, truy cầu tuyệt đối tự do cùng tiêu dao. Thế gian bách tính đều coi Côn Bằng là một loại Thần thú ngao du trong trời đất, vô câu vô thúc, thậm chí còn có chuyện dùng ý chí Côn Bằng để hình dung những người có chí hướng rộng lớn.”

>

> “Mà cái trò chơi này của ta miêu tả Côn thành một loại dị thú, nghe theo người chơi chỉ huy thôn phệ dị thú khác, đến trình độ nhất định thậm chí có thể triệu hoán ra làm đồ chơi. Chỉ cần thời gian đủ lâu, trò chơi này có thể kéo Côn Bằng từ trên thần đàn xuống dưới.”

>

> “Ta cho rằng, đây cũng là một loại trả thù đi!”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói:

>

> “Chỉ sợ mọi chuyện sẽ không như cậu mong muốn đâu.”

>

> Lý Thanh Tuyền đột nhiên kinh hãi hô lên một tiếng:

>

> “Làm sao lại nhỏ như vậy? Làm sao lại yếu như vậy?”

>

> Trương Minh Hiên hiếu kì hỏi:

>

> “Thế nào?”

>

> Lý Thanh Tuyền buồn khổ nói:

>

> “Ta vừa mới dùng quả trứng Côn Bằng, nở ra một con Côn nhỏ nhưng vừa nở ra đã bị một con rùa đen đi ngang qua ăn mất.”

>

> Tấn Dương hiếu kì nói:

>

> “Rùa đen ư? Không có! Côn của ta sinh ra ở bên trong núi rừng, vừa mới ăn xong mấy con cóc, tiến hóa đến cấp hai này.”

>

> Lý Thanh Tuyền bất đắc dĩ nói:

>

> “Côn của ta sinh ra là ở trong biển.”

>

> Trương Minh Hiên trấn an nói:

>

> “Kỳ thật trong biển là tốt nhất, đồ ăn phong phú.”

>

> Nữ Oa (Tinh Vệ) cười hì hì nói:

>

> “Ta cũng là ở trong biển, đã ăn thật nhiều cá con, cũng vừa tiến hóa.”

>

> Lý Thanh Tuyền điểm màn hình, dùng tiền lại mua một quả trứng Côn Bằng, tiếp tục nở, ta không tin, cô nãi nãi không nuôi sống được cả một con Côn Bằng nhỏ.

>

> . . .

>

> Bắc Câu Lô Châu, Bạch Trạch vội vàng đi vào bên trong Yêu Hoàng Cung, Côn Bằng đang ngồi ở chủ vị, trên mặt là nụ cười thỏa mãn.

>

> Côn Bằng cười nói:

>

> “Bạch Trạch, ngươi vội vàng đến đây không biết có chuyện gì?”

>

> Bạch Trạch vội vàng nói:

>

> “Yêu Sư, trò chơi nuôi Côn của Trương Minh Hiên đã online.”

>

> Côn Bằng cười gật đầu nói:

>

> “Ta biết! Còn thử chơi một chút, phần tuyên truyền kia của hắn làm vẫn là không tệ, lời tuyên truyền Côn cường thịnh phát huy vô cùng tinh tế.”

>

> Bạch Trạch không còn gì để nói, ngươi lại biết rồi sao? Lần trước là như thế này, lần này vẫn là như vậy, trên mạng chuyện phát sinh ngươi cũng sớm biết, còn để ta làm giám thị tin tức trên điện thoại điện thoại di động có ý nghĩa gì đây?

>

> Côn Bằng lại nhịn không được hỏi:

>

> “Bạch Trạch, ngươi nói Trương Minh Hiên có phải là sợ ta hay không? Lúc trước, câu nói ‘Côn hóa Bằng, sải cánh rộng mấy ngàn dặm cần hai cái vỉ nướng lớn’ kia tràn đầy nộ khí, hiện tại cái trò chơi này vừa làm lại là vì tuyên truyền tán dương Côn. Kỳ quái! Thật sự là rất kỳ quái! Đúng, ta để ngươi đưa kháng nghị qua, ngươi đã làm hay chưa?”

>

> Bạch Trạch gật đầu nói:

>

> “Ta liên hệ người phụ trách của Thiên Môn Sơn, nghiêm trọng kháng nghị việc làm của bọn họ, đồng thời nói Yêu Sư đại nhân rất tức giận.”

>

> “Bọn hắn nói thế nào?”

>

> “Người phụ trách của Thiên Môn Sơn Lý Thừa Càn biểu thị xin lỗi đối với chuyện hiểu lầm này, hắn còn nói sẽ nghiêm túc phản hồi vấn đề này cho Tiêu Dao Thần Quân. Thái độ phi thường tốt.”

>

> Côn Bằng cười ha ha nói:

>

> “Như thế xem ra, Trương Minh Hiên thật sự là sợ ta, lại không muốn tỏ ra yếu thế trước mặt người trong thiên hạ, rút về trò chơi, lúc này mới đổi trò chơi nuôi Côn thành dạng này. Tất nhiên là như thế không sai.”

>

> Bạch Trạch gật nhẹ đầu, nội tâm vẫn là có một chút cảm giác cổ quái, Trương Minh Hiên thật sự sẽ yếu thế sao? Tổng cảm giác có chỗ nào không đúng lắm.

>

> Bạch Trạch làm trí giả của Yêu tộc, dù cho phát giác được chuyện không đúng, cũng không có nghĩ đến chuyện danh khí của Yêu Sư Côn Bằng, bởi vì tại Yêu tộc, danh khí của Côn Bằng thật đúng là không phải rất tốt.

>

> Sau một đêm, trò chơi nuôi Côn đi vào thiên gia vạn hộ, cơ hồ mỗi một cái gia đình đều có người hiếu kì nuôi một con Côn.

>

> Sáng sớm ngày thứ hai, không ít người mang theo đôi mắt thâm quầng và đầy tia máu từ trong nhà đi tới, trò chơi này có độc.

>

> Nuốt! Nuốt đi! Chính là không ngừng lại được.

>

> Bên trên Huyền Không Đảo, Trương Minh Hiên ăn xong điểm tâm ngồi ở trong viện, Lý Thanh Nhã ở bên cạnh đang chính ưu nhã thêu hoa sen, Trương Minh Hiên chống đầu nhìn xem, quả thật là cảnh đẹp ý vui!

>

> Tích tích tích tiếng chuông điện thoại điện thoại di động vang lên, Trương Minh Hiên lấy điện thoại ra nhìn thoáng qua, thầm nói:

>

> “Trấn Nguyên đại tiên? Ông ta gọi điện có việc gì?”

>

> Đưa tay kết nối điện thoại, vẻ mặt tươi cười nói:

>

> “Đại tiên buổi sáng tốt lành, ngài ăn sáng chưa?”

>

> Trấn Nguyên Tử cười ha hả nói:

>

> “Bần đạo nếu như nói không ăn, Thần Quân sẽ mời ta sao?”

>

> Lý Thanh Nhã quay đầu nhìn Trương Minh Hiên một chút.

>

> Trương Minh Hiên vỗ bộ ngực nói:

>

> “Ngài nói gì vậy? Ngài đều mang lễ vật tới, ta sao có thể để ngài bị đói!”

>

> Trấn Nguyên Tử cười ha ha nói:

>

> “Ngươi đúng là láu cá, thật sự là một điểm thua thiệt cũng không chịu.”

>

> Rồi hắn tiếp tục nói:

>

> “Lần này, ta tìm Thần Quân chính là có một chuyện cần ngài hỗ trợ!”

>

> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói:

>

> “Xin mời ngài nói!”

>

> Trong lòng lại thì thầm, Trấn Nguyên đại tiên tìm ta hỗ trợ ư? Làm sao cảm giác khó tin như vậy đâu? ! Sẽ không là muốn ta đi đánh nhau chứ?

>

> Trấn Nguyên Tử nghiêm túc nói:

>

> “Lão phu dự định mở trực tiếp, định xin Thần Quân cho cái đề cử, bần đạo vô cùng cảm kích.”

>

> Trương Minh Hiên trong lòng một trận nhẹ nhõm, cười nói:

>

> “Việc rất nhỏ, đại tiên muốn mở trực tiếp, tất nhiên cần tất cả mọi người chú ý, chuyện này cứ giao cho ta.”

>

> Trấn Nguyên Tử cười ha hả nói:

>

> “Đa tạ Thần Quân!”

>

> Trương Minh Hiên vội vàng nói:

>

> “Không dám nhận, ta bây giờ sẽ bắt đầu an bài.”

>

> Video cúp máy, Trương Minh Hiên chậc chậc nói:

>

> “Không nghĩ tới Trấn Nguyên đại tiên cũng muốn làm trực tiếp, thời thượng đó!”

>

> Lý Thanh Nhã ở bên cạnh cười khẽ hỏi:

>

> “Cậu định đề cử cho hắn chủ đề gì?”

>

> Trương Minh Hiên nói:

>

> “Đương nhiên là mở rộng không hạn chế, một cái cơ hội tốt để có thể chắp nối cùng Trấn Nguyên đại tiên như thế, ta làm sao lại bỏ lỡ? Ta lại không ngốc!”

>

> Lý Thanh Nhã gật đầu cười.

>

> Trương Minh Hiên trong lòng nói:

>

> “Tiểu Phàm, tìm tới phòng trực tiếp của Trấn Nguyên đại tiên, quảng cáo mở rộng không hạn chế.”

>

> Trương Tiểu Phàm nói:

>

> “Được rồi.”

>

> Lập tức mọi khu ở trên mạng đều xuất hiện một cái quảng cáo dễ thấy, trang cá nhân, TT group chat, khu video, khu âm nhạc, khu sách, thần nhãn các loại, đều phủ lên một màn quảng cáo.

>

> Giao diện quảng cáo là một cái đạo quán, bên trong đạo quán là một gốc cây to, cành lá um tùm, phía dưới viết một hàng chữ: Đội ngũ đã từng giành giải quán quân của Hồng Hoang thần thoại, Ngũ Trang quán, Địa Tiên chi tổ Trấn Nguyên đại tiên trực tiếp, mời mọi người thăm dò thế giới thần bí này, click sẽ lập tức tiến vào! Đi ngang qua cũng đừng bỏ qua!

>

> Thiên Đình, trong diễn võ trường, sau khi huấn luyện xong, mấy người Trầm Hương, Hồng Hài Nhi, Na Tra, Dương Tiễn ngồi ở bên trên một tòa Huyền Không Đảo tạm thời nghỉ ngơi.

>

> Hồng Hài Nhi kinh ngạc nói:

>

> “Ồ! Trương Minh Hiên vậy mà quảng cáo cho người khác, hơn nữa còn mở rộng không hạn chế, Trấn Nguyên đại tiên muốn mở trực tiếp.”

>

> Na Tra kinh ngạc, sợ hãi kêu lên:

>

> “Ai? Trấn Nguyên đại tiên? Địa Tiên chi tổ kia sao?”

>

> Hồng Hài Nhi gật đầu nói:

>

> “Đúng vậy!”

>

> Na Tra vội vàng mở ra điện thoại nói:

>

> “Vậy ta nhất định phải xem thật kỹ, Trấn Nguyên đại tiên tuyệt sẽ không vô duyên vô cớ mở trực tiếp, nhất định sẽ có việc hay phát sinh.”

>

> Rồi hắn nhanh chóng click vào quảng cáo. Màn hình mở ra.

>

> Trầm Hương hiếu kì hỏi:

>

> “Bác Dương Tiễn, Trấn Nguyên đại tiên này là ai? Rất lợi hại phải không?”

>

> Dương Tiễn gật đầu nói:

>

> “Rất lợi hại!”

>

> “Có lợi hại hơn bác hay không?”

>

> Dương Tiễn cười ha ha nói:

>

> “Người này có thể sánh ngang cùng ông ngoại của cháu, cậu của ta. Là cường giả, thế gian ít có người địch nổi.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!