Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1076: Mục 1077

TRANG 539# 1

> Chương 1076: Thanh Phong vì nuôi Côn phát đại ngôn

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên nghĩa chính ngôn từ nói:

>

> “Thanh Nhã tỷ, tỷ nói như vậy là không đúng, ta nghiên cứu phát minh trò chơi này là vì để mọi người trải nghiệm vui vẻ, hắn trực tiếp lấy tiền nện như này là không có chút nào vui vẻ có thể nói.”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói:

>

> “Cậu làm sao biết hắn không có cảm giác được vui vẻ? Có lẽ đây chính là sự vui vẻ của kẻ có tiền thì sao?”

>

> Trương Minh Hiên lập tức bó tay rồi, Thanh Nhã tỷ nói cũng đúng.

>

> Bắc Câu Lô Châu, bên trong Yêu Sư cung, trong lòng Côn Bằng đột nhiên xuất hiện một cảm giác không tốt.

>

> Bên trong màn hình trực tiếp , Thanh Phong tiểu đạo đồng đưa tay về phía trước quát:

>

> “Côn Bằng, nghe theo hiệu lệnh của ta, đi ra!”

>

> Sau tiếng quát của Thanh Phong, trên không trung ở phía trước mặt hắn xuất hiện một tòa pháp trận hình tròn màu vàng, phía trên pháp trận có khắc hoạ vô số ký hiệu thần bí. Sau khi xuất hiện, pháp trận nhanh chóng xoay tròn, từng đợt gợn sóng cũng theo đó nổi lên, một con Côn màu đen chui ra từ bên trong pháp trận, thân thể run lên, một gợn sóng khuếch tán ra, pháp trận tiêu tán.

>

> Vô số người xem trước điện thoại đều trừng to mắt, đây chính là quá trình triệu hoán Côn hay sao? Trông rất đẹp trai! Mặc dù xem không hiểu bất cứ một cái ký hiệu nào trên trận pháp kia nhưng mà cảm giác thật là lợi hại!

>

> Thanh Phong tiểu đạo đồng đắc ý giới thiệu:

>

> “Con Côn ta nuôi này tên là Côn Bằng, ở bên trong thế giới trò chơi, thể tích của nó sẽ có khoảng chừng mấy vạn mét nhưng mà hiện tại triệu hoán đi ra cũng chỉ có hơn một mét, có thể nói là khéo léo đẹp đẽ, đồ bỏ túi đáng yêu.”

>

> Nghe thấy câu nói này của Thanh Phong tiểu đạo đồng, sắc mặt của những tu sĩ đang xem điện thoại lập tức trở nên cổ quái.

>

> Côn Bằng? Làm sao trùng tên với Yêu tộc Yêu Sư vậy? Đây là chuyên trùng hợp hay sao?

>

> Bên trên Huyền Không Đảo, Trương Minh Hiên cười ha ha nói:

>

> “Kiếm chuyện! Chắc chắn là Thanh Phong muốn kiếm chuyện rồi!”

>

> Trên Thiên Đình, Ngọc Đế cũng cười ha ha, tự rót tự uống nhìn xem trực tiếp, tiện tay khen thưởng một thanh Thanh Bình Kiếm, xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.

>

> Bên trong Yêu Hoàng Cung, sắc mặt của Yêu Sư Côn Bằng cũng trở nên rất là khó coi.

>

> Ta biết mà, ta biết ngay mà. Trương Minh Hiên quả nhiên là có âm mưu.

>

> Sau màn hình trực tiếp, Thanh Phong khẽ vẫy tay, Côn Bằng giống như một con chó nhỏ, từ không trung bay tới, đảo quanh Thanh Phong.

>

> Thanh Phong cười hì hì mở miệng nói:

>

> “Hiện tại, ta miêu tả cho mọi người một chút, con Côn này của ta có những năng lực gì. Đầu tiên là sức chiến đấu. Minh Nguyệt chuẩn bị kỹ càng!”

>

> Minh Nguyệt gật nhẹ đầu, chỉ tay về phía trước một cái, một con hung thú đột nhiên xuất hiện trên mặt đất, con mắt đỏ ngầu hung tàn nhìn chằm chằm vào hai người Thanh Phong và Minh Nguyệt, móng vuốt lóe hàn quang sắc bén.

>

> Minh Nguyệt giải thích:

>

> “Đây là một con lang yêu biến dị còn bị cương thi cắn, hung tàn thành tính, không có lý trí, tu vi Luyện Khí Hóa Thần.”

>

> Lang yêu bỗng nhiên nhảy lên đánh về phía Minh Nguyệt.

>

> Thanh Phong chỉ tay về phía lang yêu, kêu lên:

>

> “Đi thôi! Côn Bằng “

>

> Chỉ trong nháy mắt, Côn Bằng vốn đang bay quanh người hắn đã xuất hiện ở phía trước lang yêu, há miệng, một vòng xoáy xuất hiện, dễ dàng thôn phệ lang yêu.

>

> Thanh Phong đắc ý nói:

>

> “Sau khi tiến hóa, Côn Bằng của ta có thêm năng lực chính là thuộc dạng hư không, ở bên trong thế giới trò chơi được xưng là Hư Côn, có được kỹ năng hư không thôn phệ, hư không mẫn diệt đạn.

>

> Đối với người thường thì có một con Côn Bằng như thế liền tương đương với có một bảo tiêu không kém.”

>

> Vô số người xem trước điện thoại triệt để động tâm, nóng bỏng nhìn về phía Côn Bằng đang lơ lửng bên người Thanh Phong.

>

> Thật sự là quá hay! Bản thân giống như là cũng muốn như thế! Chơi game thôi, cho dù không đi làm cũng phải chơi, nhất định phải tiến hành chuyển hóa Côn, sau đó triệu hoán.

>

> Thanh Phong giải thích:

>

> “Mặc dù Côn được triệu hoán ra rất mạnh nhưng số lần ra tay là có hạn chế, khi linh lực tiêu hao đến hầu như không còn thì sẽ tiêu tán, lực công kích đã nghiệm chứng được. Hiện tại, ta giới thiệu cho mọi người một chút về năng lực tọa kỵ.”

>

> Rồi hắn vẫy vẫy tay với Côn Bằng và nói:

>

> “Côn Bằng, tới!”

>

> Côn Bằng chậm rãi bay đến bên người Thanh Phong.

>

> Thanh Phong chỉ xuống dưới mặt đất nói:

>

> “Ngồi xuống!”

>

> Côn Bằng đáp xuống trên mặt đất.

>

> Thanh Phong không chút khách khí nhấc chân giẫm lên trên lưng Côn Bằng. Mà Côn Bằng trông cũng không có vẻ là khó chịu gì, nó vỗ cánh chở Thanh Phong bay quanh.

>

> Bên trên Huyền Không Đảo, nhìn thấy cảnh tượng này, Trương Minh Hiên ngạc nhiên đến há hốc miệng ra.

>

> Con mẹ nó, Côn còn có thể dùng như thế hay sao?

>

> Bên trong Yêu Hoàng Cung, khi nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt của Yêu Sư lập tức biến thành màu xanh xám, hung sát khí lạnh lẽo bộc phát ra.

>

> Trương Minh Hiên, ngươi ức hiếp Côn quá mức! Quả thực là ức hiếp Côn quá mức rồi! !

>

> Mà ở bên trong màn hình trực tiếp, Thanh Phong giống như là cũng không quan tâm tới cảm thụ của Yêu Sư, hắn tiếp tục nói:

>

> “Bình thường người đứng ở trên lưng Côn khả năng có chút khó khăn nên ta có lời khuyên. Nếu như gặp phải tình huống khẩn cấp, các vị có thể ngồi hoặc nằm xuống để nó mang theo ngươi phi hành.”

>

> Đột nhiên, hắn cười một tiếng nói:

>

> “Đúng rồi, còn có thể làm một chiếc xe ngựa để Côn kéo, đừng nhìn kích thước của nó nhỏ mà coi thường, sức mạnh của Côn là phi thường lớn.”

>

> Người xem điện thoại liên tục gật đầu, kiến thức hay, ghi lại, đều ghi lại.

>

> Thanh Phong nhảy xuống từ trên lưng “Côn Bằng” rồi tùy ý nhấc chân đá Côn Bằng văng ra xa.

>

> Bên trong Yêu Hoàng Cung, Côn Bằng tức đến mức da mặt run lên, sắc mặt cũng biến thành màu đen.

>

> Thanh Phong tiếp tục nói:

>

> “Côn còn có trò khác vui không kém. Tiếp theo, ta sẽ biểu thị cho mọi người về cách làm dầu chiên Côn Bằng. Minh Nguyệt lên ~ “

>

> Minh Nguyệt gật nhẹ đầu, Thanh Phong nhấc tay ra hiệu, Côn Bằng đang nằm trên đất lập tức bay lên. Minh Nguyệt vung tay, một đám bột mì màu trắng được tung ra, tràn ngập ở trên không trung.

>

> Côn Bằng há miệng phun ra một dòng nước, hình thành một cái vòng xoáy, quấy bột mì ở trong đó. Dòng nước trộn lẫn bột mì xoay tròn hình thành một cái vòng xoáy bột nhão cỡ nhỏ.

>

> Sau đó, “Côn Bằng” tung người xông vào bên trong vòng xoáy bột nhão, vòng xoáy vây quanh “Côn Bằng” chuyển động, chỉ chốc lát vòng xoáy biến mất, ở trên không trung chỉ còn lưu lại một con Côn Bằng bị bột mì bao phủ.

>

> Thanh Phong hài lòng cười nói:

>

> “Hoàn mỹ! Tiếp theo là cần chảo dầu!”

>

> Minh Nguyệt vung tay lên.

>

> Uỳnh một tiếng.

>

> Một cái chảo dầu to lớn cùng với bếp lò từ trên trời rơi xuống, trong bếp lò là lửa nóng hừng hực, dầu trong chảo cũng sôi ùng ục.

>

> Chảo cùng bếp rơi xuống tạo ra chấn động to lớn dẫn đến dầu sóng sánh, nhưng không có nửa giọt dầu nào tràn ra.

>

> Thanh Phong cười nói:

>

> “Côn Bằng nhập nồi!”

>

> Nghe xong mệnh lệnh của Thanh Phong, “Côn Bằng” bọc bột mì lập tức bay vào trong nồi, tiếng lốp bốp nhanh chóng vang lên.

>

> Thanh Phong hít sâu một hơi nói:

>

> “Thơm quá! Mùi hương này để ta nhớ tới đã từng làm món dầu chiên Trư Bát Giới.”

>

> Thiên Đình, trong phủ Thiên Bồng Nguyên Soái, nghe thấy câu nói này của Thanh Phong, khóe miệng của Thiên Bồng Nguyên Soái co giật hai lần. Thanh Phong tiểu tử này vẫn thích gợi đòn như vậy.

>

> Về sau, Thanh Phong có biểu diễn cho mọi người vô số màn hay nữa, nào là “Côn Bằng” ngực nát tảng đá lớn, vạn tiễn đủ xuyên “Côn Bằng” tâm, luyện võ bia sống, đi săn tốt giúp đỡ, sinh hoạt thùng rác ,... Hai giờ sau, trực tiếp mới kết thúc.

>

> Lý Thanh Nhã lắc đầu nói:

>

> “Thanh Phong làm như thế cũng không tốt, Côn đã triệu hồi ra thì hẳn nên coi là đồng bạn, há có thể lãng phí như thế?”

>

> Trương Minh Hiên ở bên cạnh giải thích một câu:

>

> “Thanh Nhã tỷ, tỷ đây là có chỗ không biết. Côn trong trò chơi của ta cũng không có linh hồn, thứ được triệu hoán ra kỳ thật đều là ảnh ảo kết hợp với một tia linh hồn do Triệu hoán sư phân ra. Mà lợi dụng kết nối này, Triệu hoán sư có thể chỉ huy Côn hành động, những gì Côn cảm thụ được thì Triệu hoán sư cũng cảm thụ được, kỳ thật vừa nãy Thanh Phong làm dầu chiên Côn, tiễn bắn Côn,... cũng có thể nói là tự chiên mình, lấy tên bắn bản thân.”

>

> Lý Thanh Nhã giống như nhĩ tới điều gì, gật nhẹ đầu nói:

>

> “Nói như vậy, vì lần trực tiếp này, Thanh Phong cũng bỏ công rất nhiều, hi sinh vẫn là rất lớn.”

>

> Trương Minh Hiên cảm thán:

>

> “Trước đó ta một trực giác nam nhân có dáng dấp đẹp trai đều là cặn bã, tỉ như vị Liễu Lâm kia, nhưng mà hiện tại Thanh Phong để ta kiến thức, dáng dấp đẹp trai cũng có nam nhân tốt.”

>

> “Hắn chịu đựng đau khổ một mình, không có để Minh Nguyệt ra sân, có thể thấy được sự quan tâm và bảo vệ với Minh Nguyệt, điểm ấy rất giống ta!”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!