TRANG 539# 2
> Chương 1077: Yêu Sư nổi giận
>
>
>
>
>
>
> Lý Thanh Nhã nghi hoặc nói:
>
> “Liễu Lâm là sao?”
>
> “Tỷ có nhớ Thanh Hoa Trang ở Liễu Lâm Sơn chỗ nước Bỉ Khâu hay không? Chính là chỗ ở của bạn trai cũ của Bạch Tố Tố đó.”
>
> Nghe được lời giải thích của Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã trầm mặc, một lúc sau mới nói:
>
> “Cậu cứ nói thẳng tên Lộc Trượng Khách không phải là được rồi hay sao? !”
>
> “Chính là hắn, nam cặn bã Liễu Lâm .”
>
> Lý Thanh Nhã gật nhẹ đầu, nói:
>
> “Ta xác thực cũng đã được nghe được một vài lời đồn, nghe nói Thanh Phong đối xử với Minh Nguyệt phi thường tốt.”
>
> Trương Minh Hiên cười hì hì nói:
>
> “Thanh Nhã tỷ, kỳ thật ta đối xử với tỷ cũng rất tốt.”
>
> Lý Thanh Nhã cười khẽ nói:
>
> “Ta bây giờ muốn ăn ve sầu chiên dầu.”
>
> Trương Minh Hiên lập tức đứng lên nói:
>
> “Tỷ chờ một chút. Bây giờ, ta lập tức đi làm cho tỷ.”
>
> Rồi hắn đứng dậy và vội vàng chạy ra ngoài.
>
> Lý Thanh Nhã đưa mắt nhìn Trương Minh Hiên hấp tấp đi ra ngoài, nhếch miệng mỉm cười.
>
> Bắc Câu Lô Châu, sát khí đang tràn ngập toàn bộ Yêu Hoàng Cung, Bạch Trạch, Phi Liêm đều cảm thấy áp lực, từ trên trán mồ hôi lạnh nhỏ xuống.
>
> Bạch Trạch khuyên bảo:
>
> “Yêu Sư đại nhân, ngài phải tỉnh táo! Trương Minh Hiên chính là đang cố ý khiêu khích ngài, ngài tuyệt đối không nên trúng kế.”
>
> Côn Bằng ngồi trên chủ vị, mái tóc màu đen không gió mà bay, trong mắt mang theo sát khí nồng đậm, khí tức tán phát ra như muốn băng diệt không gian, hủy thiên diệt địa, lúc này hắn mới giống như là vị Viễn Cổ Yêu Sư vô địch thiên hạ kia.
>
> Côn Bằng trầm mặc thật lâu mới thu liễm khí tức nói:
>
> “Bạch Trạch, Phi Liêm các ngươi ra ngoài đi! Ta sẽ không xúc động.”
>
> Bạch Trạch thở phào một hơi, trong lòng buông lỏng, Yêu Sư đại nhân vẫn là người có cái nhìn đại cục, co được dãn được mới là đại trượng phu.
>
> Bạch Trạch, Phi Liêm cung kính nói:
>
> “Chúng ta cáo từ!”
>
> Bạch Trạch, Phi Liêm vừa đi ra khỏi Yêu Hoàng Cung không xa thì đột nhiên một tiếng nổ ầm vang lên, toàn bộ Yêu Hoàng Cung nổ tung. Bạch Trạch, Phi Liêm vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy từ bên trong vụ nổ, một cái bóng màu đen đằng không bay lên.
>
> Tiếp theo đó, Yêu Hoàng Cung giống như là không chiu nổi áp lực nữa, vách tường vỡ vụn, gạch đá bay tứ tán.
>
> Phi Liêm vận chuyển chân khí, dựng lên một vòng phòng ngự, bảo hộ mình cùng Bạch Trạch ở trong đó.
>
> Sau khi bụi mù tan đi, Yêu Hoàng Cung đã biến mất không thấy gì nữa, cả ngàn dặm xung quanh chỉ còn là một đống bừa bộn. Ngay sau đó, từng vị Yêu Thần cũng chật vật đằng không bay lên, tất cả đều quần áo tơi tả, người dính đầy bụi, trông không khác gì một đám ăn mày cả.
>
> Phi Liêm liền vội vàng hỏi:
>
> “Bạch Trạch, làm sao bây giờ?”
>
> Sắc mặt của Bạch Trạch cũng trở nên khó coi.
>
> Yêu Sư, ngài không phải nói mình có chừng mực hay sao? Ngài không phải nói mình sẽ không xúc động sao? Hiện tại đây là cái gì?
>
> Phi Liêm nhịn không được kêu lên:
>
> “Bạch Trạch, huynh nói gì đi chứ? Chúng ta nên làm cái gì bây giờ? Yêu Sư đi nơi nào vậy?”
>
> Bạch Trạch nhìn về phía Tây nói:
>
> “Yêu Sư không phải là đi Thiên Môn Sơn thì chính là đi Ngũ Trang Quán.”
>
> Nghe thấy câu nói này của Bạch Trạch, Phi Liêm lập tức giật mình, nhảy dựng người lên và vội vàng hỏi:
>
> “Chúng ta có nên đi trợ giúp cho Yêu Sư hay không?”
>
> Bạch Trạch hỏi ngược lại:
>
> “Huynh cảm thấy hiện tại ở Hồng Hoang còn người nào có thể lưu Yêu Sư lại hay không?”
>
> Phi Liêm theo bản năng thốt ra câu trả lời:
>
> “Khẳng định là không có!”
>
> Bạch Trạch nói:
>
> “Vậy chúng ta còn đi làm cái gì?”
>
> Phi Liêm hỏi:
>
> “Vậy chẳng lẽ chúng ta không làm gì hay sao?”
>
> Bạch Trạch nhìn về vị trí vốn là của Yêu Hoàng Cung, lúc này ở chỗ đó chỉ còn lại có một cái hố to.
>
> Lần thứ hai, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, Yêu Hoàng Cung đã bị hủy hai lần, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác thê lương, hắn mở miệng nói:
>
> “Trùng kiến Yêu Hoàng Cung , chờ Yêu Sư trở về.”
>
> Cùng lúc này, ở bên trong Ngũ Trang Quán, Minh Nguyệt đang ngồi ở trước mặt Thanh Phong nhìn chằm chằm vào hắn với ánh mắt dò xét, gằn giọng nói:
>
> “Anh nói rõ ràng cho em, anh cùng những cô gái kia có quan hệ như thế nào? Tại sao các nàng lại khen thưởng cho anh?”
>
> Thanh Phong buồn khổ lắc đầu nói:
>
> “Anh cũng không biết! Có thể là do anh lớn lên tương đối đẹp trai đi!”
>
> Bịch.
>
> Minh Nguyệt đập tay vào trên mặt bàn bên cạnh, dọa đến Thanh Phong giật nảy người.
>
> Minh Nguyệt quát chói tai:
>
> “Thanh Phong, anh thành thật một chút cho em, không cần cười đùa tí tửng, đừng tưởng rằng dáng dấp đẹp trai thì có thể làm xằng làm bậy.”
>
> Thanh Phong buồn khổ nói:
>
> “Anh nói chính là sự thật mà!”
>
> Rồi hắn dựng hai ngón tay chỉ thẳng lên trời và nói:
>
> “Thanh Phong ta thề với trời, ta thật sự không có chút quan hệ nào với những cô gái kia, ta cũng không nhận ra các nàng, nếu như ta có nửa lời dối trá thì sẽ bị sét đánh chết.”
>
> Uỳnh.
>
> Đột nhiên, một tiếng sấm vang lên, mặt đất chấn động.
>
> Thanh Phong lập tức trợn mắt, ngẩng đầu nhìn lên trời.
>
> Ông trời ơi! Ngài muốn nhìn rõ mọi việc, tuyệt đối không nên oan uổng người tốt như thế chứ!
>
> Minh Nguyệt hung dữ trừng mắt nhìn Thanh Phong một cái rồi nhanh chóng chạy ra ngoài, Thanh Phong do dự một chút cũng chạy ra theo.
>
> Hai người chạy đến trong viện, chỉ thấy Trấn Nguyên đại tiên đứng trên đỉnh Nhân Sâm Quả Thụ, một quyển sách màu vàng đất lơ lửng ở trên không Ngũ Trang Quán, hình thành một vòng phòng hộ hình cầu bao phủ toàn bộ Ngũ Trang Quán ở trong đó, bên trên vòng phòng hộ màu vàng đất này có từng cái từng cái Viễn Cổ phù văn sáng lấp lánh.
>
> Lúc này, ở bên ngoài Ngũ Trang Quán có một lão giả mặc áo đen, tay nâng lấy một tòa cung điện đập xuống Ngũ Trang Quán, cung điện vừa nện ở bên trên vòng phòng hộ thì Viễn Cổ phù văn bên trên vòng phòng hộ lập tức sáng bừng lên, mặt đất cũng trầm xuống.
>
> Cung điện xoay tròn một vòng rồi bay lại trong tay lão giả. Lão giả âm u nói:
>
> “Trấn Nguyên Tử, ngươi ức hiếp Côn quá mức! Hôm nay ta định không bỏ qua cho người.”
>
> Trấn Nguyên Tử cười ha hả nói:
>
> “Côn Bằng, bần đạo đã không có đi biển Bắc Minh, cũng không có đi Bắc Câu Lô Châu, tại sao ngươi lại nói bần đạo ức hiếp ngươi?”
>
> Côn Bằng âm trầm nói:
>
> “Bớt nói nhiều lời, giao Thanh Phong ra đây cho ta.”
>
> Thanh Phong tiểu đạo đồng sững sờ, sợ hãi kêu lên:
>
> “Lão gia cứu mạng!”
>
> Trấn Nguyên Tử hất tay áo lên, lạnh giọng nói:
>
> “Côn Bằng, ta đáp ứng Nữ Oa Nương Nương không đi ức hiếp ngươi, nhưng mà lần này là chính ngươi khi dễ đến trên đầu ta, chuyện này thì trách không được ta. Vào Hỗn Độn chiến một trận, dám hay không?”
>
> Trấn Nguyên Tử vừa sải bước ra, trực tiếp vượt ra Tam Giới, tiến vào bên trong Hỗn Độn vô biên.
>
> Côn Bằng cũng tức giận nói:
>
> “Ngươi thật sự nghĩ rằng ta sợ ngươi hay sao?”
>
> Rồi chỉ trong nháy mắt, Côn Bằng cũng thoát ly tam giới, xuất hiện ở chỗ sâu trong Hỗn Độn vô biên.
>
> Đông đảo cao thủ bên trong Tam giới cũng đều chú ý đến một trận chiến này, Thiên Đình Ngọc Đế, Linh Sơn Như Lai, Địa Phủ Bình Tâm, Tứ Linh thánh thú, Chí Thánh tiên sư Khổng Tử, Minh Hà Giáo Chủ, Huyền Đô Đại Pháp Sư, Vô Đương Thánh Mẫu, .. Các Chuẩn Thánh khác cũng đều âm thầm thăm dò.
>
> Bên trong Hỗn Độn, Trấn Nguyên Tử vung phất trần lên, phất trần hóa thành ba ngàn sợi tơ bạc, đột phá không gian nháy mắt xuất hiện ở trước mặt Côn Bằng rồi quấn lấy Côn Bằng.
>
> Nhìn thấy thế, ánh mắt của Côn Bằng co lại, quanh thân chấn động. Chỉ trong nháy mắt, một vùng biển màu đen mênh mông xuất hiện vây quanh người hắn. Ba ngàn sợi phất trần giống như ba ngàn lưỡi dao đánh vào bên trong biển lớn màu đen, nhấc lên sóng lớn nhưng cuối cùng vẫn không thể đánh xuyên qua được.
>
> Sau đó, biển lớn nhanh chóng lan tràn về phía Trấn Nguyên Tử, những con sóng đen nhánh ập tới, giống như kia thiên địa đại thế khó mà ngăn cản.
>
> Trấn Nguyên Tử mặt không đổi sắc, tay áo vung lên, phía trước người xuất hiện một cái lỗ đen to lớn đến mức đủ để thôn thiên phệ địa, tất cả nước biển tràn vào bên trong lỗ đen không có nhấc lên chút gợn sóng, biến mất hầu như không còn.
>
> Côn Bằng mở miệng nói:
>
> “Tốt! Một chiêu Tụ Lý Càn Khôn này thật hay!”
>
> Trấn Nguyên Tử lạnh nhạt nói:
>
> “Nếu như ngươi chỉ có những thủ đoạn như thế này, vậy thì hôm nay liền chuẩn bị sẵn tâm lý mất mặt đi.”
>
> Côn Bằng quát:
>
> “Muốn làm ta mất mặt, vậy thì ngươi cứ thử một chút đi!”
>
> Vùng biển máu đen kia lại một lần nữa xuất hiện, nước biển ầm vang nổ tung, hóa thành con chim bằng màu đen, lít nha lít nhít đánh tới Trấn Nguyên Tử.
>
>
>
>