TRANG 540# 1
> Chương 1078: Côn Bằng đại chiến Trấn Nguyên Tử
>
>
>
>
>
>
> Ở sau lưng Trấn Nguyên Tử, một gốc Nhân Sâm Quả Thụ to lớn hiện ra, mỗi một cành cây đều giống như là do phỉ thúy đúc thành, tỏa ra thần quang lóng lánh xanh biếc, từng cành cây giơ lên rồi giống như trường thương đâm ra, chỉ trong nháy mắt đã đột phá không gian xuất hiện ở phía trước con chim bằng màu đen kia và không trở ngại chút nào, dễ dàng đâm xuyên qua chim bằng.
>
> Uỳnh, tiếng nổ vang lên ở bên trong Hỗn Độn vô biên.
>
> Trấn Nguyên Tử đạp mạnh chân ở trên không trung, lấy ông làm trung tâm, một quầng sáng hình tròn nhanh chóng lan tràn ra phía ngoài. Ngay sau đó, ở bên trong vầng sáng, rừng rậm, sông núi, thành quách liên tiếp xuất hiện, hình thành một cái thế giới thu nhỏ, trông không khác Địa Tiên giới chút nào cả.
>
> Ở nơi xa, Côn Bằng biến sắc nói:
>
> “Sao ngươi có thể mượn dùng sức mạnh của Hồng Hoang Địa Tiên giới? !”
>
> Trấn Nguyên Tử đứng ở trung tâm thế giới, cười ha hả nói:
>
> “Côn Bằng, chẳng lẽ ngươi quên rồi sao? Ta chính là Địa Tiên chi tổ!”
>
> Rồi ông đưa tay chỉ về phía Côn Bằng, một vệt sáng bỗng nhiên bắn ra.
>
> Côn Bằng đưa tay ra, đánh một chưởng vào vệt sáng.
>
> Một tiếng nổ ầm vang lên.
>
> Ngay sau đó, Côn Bằng bị đánh bay ra ngoài, trên bàn tay xuất hiện một lỗ máu to.
>
> Mặc dù chỉ trong nháy mắt vết thương đã khép lại nhưng sắc mặt cuả Côn Bằng vẫn rất khó coi.
>
> Trấn Nguyên Tử cười nói:
>
> “Côn Bằng nếu như ngươi lại không thi triển bản lĩnh thật sự, vậy thì sẽ muộn!”
>
> “Vạn Nhạc Trấn Áp!”
>
> Từ bên trong hình chiếu thế giới dưới chân Trấn Nguyên Tử, hư ảnh của mấy dãy núi bay ra, chỏ trong nháy mắt chúng đã xuất hiện ở trên đầu Côn Bằng rồi ép xuống.
>
> Chịu áp lực từ mấy ngọn núi, thân hình của Côn Bằng chìm xuống mấy vạn mét.
>
> Hắn cố gắng vận sức vào hai tay, cật lực giơ hư ảnh dãy núi lên, thân thể chậm rãi đứng thẳng lên.
>
> Trấn Nguyên Tử nói:
>
> “Vậy ngươi thử chiêu này của ta xem. Trọng Lực Gia Trì!”
>
> Bịch một tiếng, thân thể của Côn Bằng lại lần nữa chìm xuống mấy vạn dặm, thân thể đang thẳng lại lần nữa cong xuống dưới.
>
> Côn Bằng cắn răng nói:
>
> “Tốt! Tốt! Tốt! Trấn Nguyên Tử, ngươi được lắm! Không phải là ngươi muốn thấy lá bài tẩy của ta hay sao? Vậy ta sẽ cho ngươi kiến thức một chút. Yêu Sư chi lực, ta chính là Yêu Sư, vạn yêu chi sư!”
>
> Côn Bằng vừa dứt lời thì đột nhiên ở chung quanh hắn có vô số hư ảnh đại năng của Yêu tộc xuất hiện, có Hắc Thủy Huyền Xà, có Khiếu Nguyệt Thiên Lang, có Hỏa Điểu Tất Phương, có Thần Điểu Trọng Minh, có Đằng Xà, có Cửu Anh, có Bạch Trạch, có Phi Liêm, thậm chí còn có Tam Túc Kim Ô,...
>
> Bọn chúng đứng lít nha lít nhít, số lượng nhiều đến mức khó mà tính toán, hơn nữa không có kẻ nào không phải là Viễn Cổ đại yêu hung uy hiển hách.
>
> Ngay khi vừa mới xuất hiện, tất cả yêu quái nhanh chóng chui vào trong cơ thể của Côn Bằng. Được sự trợ giúp của chúng, Côn Bằng đã có thể đứng thẳng người dạy, tay trái nâng dãy núi lên, tay phải bỗng nhiên nắm lại và đánh vào hư ảnh dãy núi trên đỉnh đầu.
>
> Ầm một tiếng, hư ảnh dãy núi vỡ nát.
>
> Nhìn thấy thế, Trấn Nguyên đại tiên cũng biến sắc.
>
> Mái tóc màu đen của Côn Bằng tung bay, hắn phẫn nộ quát:
>
> “Giết!”
>
> Tay duỗi về phía trước, từ bên trong hư không rút ra một cây trường kích rồi nhanh chóng lao về phía Trấn Nguyên đại tiên.
>
> Trấn Nguyên Tử tay cầm phất trần, không lùi không tránh mà lao lên nghênh đón.
>
> Rầm rầm rầm, những tiếng nổ vang không ngừng truyền ra từ bên trong Hỗn Độn, toàn bộ Hỗn Độn giống như đang chấn động.
>
> Bên trong Dao Trì, Ngọc Đế cùng Vương Mẫu đang dùng Hạo Thiên Kính quan sát trận chiến đấu này.
>
> Ngọc Đế cười ha hả nói:
>
> “Khó lường! Khó lường! Một người có thể mượn dùng đại địa chi lực của Hồng Hoang, một người có thể mượn dùng vạn yêu chi lực của Hồng Hoang, thật không hổ là Chuẩn Thánh Chí Cường từ thời Viễn Cổ.”
>
> Vương Mẫu hiếu kì hỏi:
>
> “Trong hai người bọn họ ai sẽ thắng?”
>
> Ngọc Đế nói:
>
> “Chênh lệch có hạn, khó phân thắng bại!”
>
> Vương Mẫu Nương Nương thở dài nói:
>
> “Lại là dạng này!”
>
> Ngọc Đế cười nói:
>
> “Đều là Chuẩn Thánh Chí Cường, nào có thể dễ dàng phân ra thắng bại như thế? ! Mặc dù hai người bọn họ mạnh hơn Như Lai, Vô Đương Thánh Mẫu một chút, nhưng cho dù là muốn phân ra thắng bại với Như Lai, Vô Đương cũng rất khó khăn, càng đừng nói bọn hắn chênh lệch cũng không lớn.”
>
> Vương Mẫu nói:
>
> “Chàng cũng có thể điều động thiên địa chi lực của Hồng Hoang chứ?”
>
> Ngọc Đế nghiêm túc nói:
>
> “Ta có Thiên Đế vị cách, tự nhiên có thể điều động thiên địa chi lực của Hồng Hoang, mà còn nhiều hơn cả Trấn Nguyên Tử điều động nữa, nhưng đây giới hạn là trong Hồng Hoang, một khi ra Hồng Hoang thì không thể lợi dụng sức mạnh của thiên địa, điểm này ta không bằng Trấn Nguyên Tử.”
>
> Giống như nghĩ tới điều gì, Vương Mẫu nói:
>
> “Nói cách khác ra ngoài Hồng Hoang, chàng không đánh lại Trấn Nguyên Tử hay sao?”
>
> Ngọc Đế lập tức kêu lên:
>
> “Nói bậy, không thể mượn dùng thiên địa chi lực, ta còn có những thủ đoạn khác, làm sao lại không đánh lại được bọn hắn?”
>
> Vương Mẫu nhíu mày, cũng dám hét lên với ta? Có phải là không muốn lấy tiền nữa hay không hả?
>
> Ngọc Đế lập tức suy sụp, cười ngượng ngùng nói:
>
> “Dưới tình thế cấp bách, ta nói sai, không phải cố ý hét lên với nàng.”
>
> Vương Mẫu trực tiếp hỏi:
>
> “Vậy chàng làm sao để đối phó với chiêu triệu hồi hình chiếu Địa Tiên giới này của Trấn Nguyên Tử?”
>
> Ngọc Đế ho khan một cái nói:
>
> “Giữ bí mật! Át chủ bài không thể nói lung tung.”
>
> Vương Mẫu hừ lạnh một tiếng, xem ra phải cắt tiền rồi.
>
> Tiếp tục xem trận chiến bên trong Hạo Thiên Kính, thật là Côn Bằng sao có thể giật tóc như vậy chứ? Trấn Nguyên Tử cũng vậy, hắc hổ đào tâm đều dùng bao nhiêu lần, chẳng lẽ không thể biến biến chiêu hay sao?
>
> Linh Sơn, Đại Lôi Âm Tự, Như Lai nhìn xem Côn Bằng và Trấn Nguyên Tử đang chiến đấu, mí mắt không ngừng nhảy lên, hai người này thật hung, đối đầu với bọn họ sẽ thật thảm!
>
> Núi Ngọc Tuyền, Động Kim Hà, Ngọc Đỉnh chân nhân đồng dạng thi triển thủ đoạn quan sát trận đại chiến này, Quảng Thành tử giống như người đúc bằng vàng bình tĩnh xếp bằng ở bên người Ngọc Đỉnh chân nhân.
>
> Trận chiến đấu này kéo dài suốt một tháng, ở Hồng Hoang, Hạ giới đã tiến vào tháng mười một.
>
> Sáng sớm, bên trên mặt đất đã bị bịt kín bởi một tầng sương trắng, mấy người Trương Minh Hiên ngồi trong phòng, ăn bánh quẩy uống vào sữa đậu nành, thoải mái, tự tại.
>
> Trấn Nguyên Tử, Côn Bằng cùng mang theo bộ mặt sưng vù đồng thời tiến vào bên trong Hồng Hoang giới, trừng nhau một cái rồi ai lại về nhà nấy.
>
> Lúc Côn Bằng bay về Bắc Câu Lô Châu, vô ý thức chuyển hướng đi ngang qua Thiên Môn Sơn.
>
> Côn Bằng lơ lửng ở phía trên Thiên Môn Sơn, cúi đầu nhìn thấy mấy con tiểu yêu đang giằng co trên quảng trường! Bầu không khí nhìn qua thì có vẻ hết sức căng thẳng.
>
> Một con yêu sói nhỏ phách lối nói:
>
> “Ngươi chỉ là một tiểu yêu bị điểm hóa mà cũng dám đến khiêu chiến ta hay sao?”
>
> Đối diện là một con yêu thỏ nhỏ vươn tay nói:
>
> “Bớt nói nhiều lời, đánh qua mới biết!”
>
> Con yêu sói nhỏ kia cười lạnh nói:
>
> “Vậy thì tới đi!”
>
> Bốn mắt nhìn nhau, điện quang bắn ra bốn phía, hai người đồng thanh nói:
>
> “Ra đi! Côn của ta”
>
> Trước mặt hai người lập tức xuất hiện một cái pháp trận hình tròn , phù văn phía trên pháp trận lưu chuyển, hai con Côn dài một mét từ bên trong pháp trận chui ra.
>
> Hai người cùng nhau chỉ tay kêu lên:
>
> “Đi thôi!”
>
> Hai con Côn bỗng nhiên đánh về phía đối phương, lúc sắp đụng nhau thì một con Côn lóe lên biến mất, xuất hiện ở đằng sau một con khác, cắn vào cái đuôi của con Côn kia, con Côn bị cắn kêu thảm một tiếng quay đầu đánh về phía sau, còn con Côn đang cắn lần nữa lóe lên biến mất, và lại đánh tới từ một hướng khác.
>
> Con yêu sói nhỏ kia sợ hãi kêu lên:
>
> “Không thể nào! Sao Côn của ngươi lại có thể là Hư Côn? Loại Côn này không phải rất khó tiến hóa được sao? Chuyện này sao có thể! Ta đã bỏ ra thật nhiều tiền đều không thành công, ngươi làm sao lại có Hư Côn?”
>
> Con thỏ yêu đắc ý nói:
>
> “Vận khí tốt mà thôi! Côn của ta ngẫu nhiên nuốt ăn một con cá mập, đột nhiên tiến hóa, hơn nữa còn là Hư Côn được coi là mạnh nhất trong đồng cấp. Ăn một đòn cuối cùng của ta, Hư Côn Mẫn Diệt Pháo!”
>
> Trên chiến trường, Hư Côn há miệng, một quả cầu năng lượng lớn như một cái chậu gỗ nhỏ xuất hiện ở trong miệng Hư Côn rồi quả cầu năng lượng nhanh chóng bắn ra, đâm vào trên người một con Côn khác.
>
> Uỳnh một tiếng.
>
> Bị quả cầu năng lượng bắn trúng, con Côn kia lập tức tiêu tán.
>
> Con yêu sói nhỏ tuyệt vọng quỳ trên mặt đất, ta thua! Vậy mà bại bởi con thỏ!
>
> Mấy con yêu quái nhỏ đang vây xem ở bên cạnh hoan hô một tiếng rồi ùa đến chúc mừng yêu thỏ.
>
> Trên bầu trời, sắc mặt của Côn Bằng càng ngày càng khó coi, đầu tiên là bị Thanh Phong nhục nhã, tìm Trấn Nguyên Tử đánh một trận cuối cùng còn thua một chiêu, hiện tại lại nhìn thấy Côn tộc cao quý bị biến thành đồ chơi, trong lòng biệt khuất thì khỏi nói.
>
> Côn Bằng bỗng nhiên giận dữ hét lên:
>
> “Trương Minh Hiên! ! !”
>
> Tiếng hét vang vọng khắp cả Thiên Môn Sơn.
>
> Bên trong phường thị, không ít yêu quái bị tiếng hét này làm cho inh tai, ôm đầu lắc lư.
>
> Bên trên Huyền Không Đảo, Trương Minh Hiên cũng bị chấn động đến đầu óc ông ông, hai mắt hoa lên.
>
>
>
>