TRANG 540# 2
> Chương 1079: Huyền Đô ra tay
>
>
>
>
>
>
> Côn Bằng cúi đầu nhìn xuống Huyền Không Đảo, trong mắt lửa giận cháy hừng hực.
>
> Rồi hắn đưa tay, trảo xuống một cái, một cái móng vuốt to lớn từ trên trời giáng xuống.
>
> Uỳnh.
>
> Móng vuốt vừa chộp vào phía trên Huyền Không Đảo thì Lưỡng Nghi Vi Trần đại trận lập tức hiển hiện, ngăn cản móng vuốt màu đen này.
>
> Nhưng chỉ trong một nháy mắt, Lưỡng Nghi Vi Trần đại trận đã giống như pha lê vỡ vụn từng mảnh, móng vuốt màu đen tiếp tục chộp tới Trương Minh Hiên.
>
> Lý Thanh Nhã đột nhiên xuất hiện ở trên đầu Trương Minh Hiên, đưa tay quát:
>
> “Huyền Băng Phong!”
>
> Khí lạnh ở giữa thiên địa nhanh chóng tụ tập, chỉ trong một cái chớp mắt, phía trên móng vuốt màu đen đã ngưng kết một tầng Huyền Băng thật dày. Nhưng ngay sau đó, móng vuốt màu đen chỉ khẽ động là tầng Huyền Băng kia đã bị vỡ thành mảnh nhỏ, móng vuốt màu đen tiếp tục chộp xuống.
>
> Theo bản năng, Lý Thanh Nhã muốn thả Thiên Địa Huyền Hoàng công đức tháp ra nhưng ngay lúc này phía dưới móng vuốt màu đen đột nhiên xuất hiện một mặt Thái Cực Đồ đang lưu chuyển. Móng vuốt màu đen chộp vào bên trên Thái Cực Đồ bị bắn ngược trở về.
>
> “Vô Lượng Thiên Tôn! Yêu Sư lấy lớn hiếp nhỏ quá mức đi? Không bằng để bần đạo bồi Yêu Sư mấy chiêu? !”
>
> Một đạo sĩ trung niên xuất hiện ở bên trên Thái Cực Đồ, người mặc đạo bào mộc mạc, chân đi một đôi giày vải, bình thản xuất trần, không hề có chút khí chất cường giả nào.
>
> Nhưng nhìn thấy người đạo sĩ trung niên này, Côn Bằng lại tỏ ra cực kỳ ngưng trọng, hắn trầm giọng nói:
>
> “Huyền Đô Đại Pháp Sư!”
>
> Huyền Đô nhìn Côn Bằng, trong mắt mang theo hàn quang, rất lâu rồi không có ai khiến cho mình tức giận như vậy!
>
> Trương Minh Hiên lấy lại tinh thần, ngẩng đầu nhìn lên trời hỏi:
>
> “Thanh Nhã tỷ, đây là có chuyện gì?”
>
> Lý Thanh Nhã đáp xuống bên người Trương Minh Hiên, nói:
>
> “Côn Bằng muốn ra tay với cậu nhưng bị Huyền Đô ngăn cản.”
>
> Trương Minh Hiên đầu tiên là giận dữ, vừa muốn mở miệng mắng to nhưng nghĩ đến chuyện gì lại nuốt xuống.
>
> Được rồi! Thân là kẻ yếu nên có giác ngộ! Nhịn.
>
> Côn Bằng nói:
>
> “Huyền Đô, ngươi tránh ra cho ta, ta tìm Trương Minh Hiên, không có quan hệ gì với ngươi.”
>
> Huyền Đô lạnh giọng nói:
>
> “Ngươi có biết đây là đạo trường của sư muội ta hay không? Ngay cả đạo trường của nàng mà ngươi cũng dám phá, chẳng phải là đang đánh vào mặt Nhân giáo chúng ta hay sao?”
>
> Côn Bằng tức giận nói:
>
> “Thằng nhóc Trương Minh Hiên kia làm nhục ta như vậy! Ta sao có thể tha cho hắn? Ngươi tránh ra cho ta.”
>
> Huyền Đô lạnh ngữ nói:
>
> “Ngươi phá đạo trường của sư muội ta, ta sao lại có thể bỏ qua cho ngươi. Đừng nói nhiều lời nữa! Có gan vào Hỗn Độn chiến một trận đi!”
>
> Côn Bằng há to miệng, trong lúc nhất thời nói không ra lời, ta vừa mới từ bên trong Hỗn Độn ra mà.
>
> Huyền Đô duỗi tay ra, một cái lò luyện đan nhỏ tinh xảo xuất hiện ở trong tay. Rồi hắn bỗng nhiên ném lò luyện đan về phía Côn Bằng, lò luyện đan đón gió và biến lớn thành một ngọn núi nhỏ đánh tới Côn Bằng.
>
> Côn Bằng vội vàng đánh ra một chưởng.
>
> Một tiếng nổ ầm vang lên, trên bầu trời xuất hiện một cái lỗ đen to lớn.
>
> Lò luyện đan đẩy Côn Bằng vào bên trong lỗ đen, Huyền Đô cũng lập tức đi vào theo, bầu trời nhanh chóng khôi phục nguyên dạng.
>
> Ở phía dưới, yêu ma bên trong phường thị đều bị dọa đến trợn mắt hốc mồm, vừa rồi bọn hắn nghe được cái gì? Yêu Sư Côn Bằng, Huyền Đô Đại Pháp Sư! Lấy lại tinh thần, trong phường thị lại lần nữa sôi trào, từng người hưng phấn kêu lên.
>
> Bên trên Huyền Không Đảo, Trương Minh Hiên ủy khuất kêu lên:
>
> “Thanh Nhã tỷ, đám Yêu tộc này thật là khinh người quá đáng! Lúc trước bọn hắn tiến đánh Thiên Môn Sơn, ta chỉ trả thù bọn hắn một chút, khai phát một cái trò chơi nuôi Côn mà thôi, điều này là quá đáng hay sao? Vả lại đây cũng là đang tuyên truyền thanh danh cho Côn Bằng nữa! Vậy mà hắn còn đánh tới cửa. Chỉ cho phép hắn đánh người khác, không cho phép người khác trả thù một chút hay sao? Lòng dạ của Yêu Sư này quá nhỏ hẹp đi!”
>
> “Cũng không phải là lòng dạ cuả hắn nhỏ hẹp, mà là các cậu làm quá mức.”
>
> Đột nhiên, một giọng nói từ bên cạnh Trương Minh Hiên truyền đến.
>
> Trương Minh Hiên lập tức quay đầu nhìn lại, kinh hỉ kêu lên:
>
> “Đại sư tỷ!”
>
> Lý Thanh Nhã cũng khẽ thi lễ nói:
>
> “Thanh Nhã bái kiến Vô Đương sư tỷ.”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu cười ha hả nói:
>
> “Không cần đa lễ!”
>
> Trương Minh Hiên nghi hoặc hỏi:
>
> “Đại sư tỷ, tỷ nói ta làm quá mức là có ý gì?”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu không cao hứng nói:
>
> “Cậu tìm anh chàng được xưng là người đẹp trai nhất trong Hồng Hoang là Thanh Phong tiểu đạo đồng làm trực tiếp tuyên truyền cho trò chơi nuôi Côn kia, cậu quên rồi hay sao?”
>
> Trương Minh Hiên buồn khổ nói:
>
> “Sư tỷ, có thể bỏ danh hiệu kia đi hay không? Ta nghe rất đau lòng!”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu cười nói:
>
> “Đây là xưng hào mà vô số người xem trên mạng tặng cho Thanh Phong.”
>
> Trương Minh Hiên khinh thường nhếch miệng, sau đó nói:
>
> “Đại sư tỷ, lần trực tiếp kia thật sự không có quan hệ gì với ta cả, là Thanh Phong, Minh Nguyệt làm thôi.”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu nói:
>
> “Đã không có quan hệ gì với cậu, vậy vì sao cậu là đề cử cho bọn họ, hơn nữa còn là loại quảng cáo đề cử của tất cả các trang nữa.”
>
> Trương Minh Hiên giải thích:
>
> “Trấn Nguyên đại tiên muốn đề cử mà! Lấy thân phận của lão nhân gia, đề cử khẳng định phải cho tốt nhất! Thế là ta dùng loại quảng cáo cao cấp nhất để đề cử cho bọn hắn. Đúng, chuyện này Thanh Nhã tỷ cũng biết, sư tỷ có thể hỏi Thanh Nhã.”
>
> Lý Thanh Nhã ở bên cạnh cười lắc đầu nói:
>
> “Ta không xác định! Mặc dù là có chuyện như thế, nhưng ta không biết trước đó Minh Hiên có câu thông qua với Trấn Nguyên đại tiên hay không, cố ý diễn trò cho ta nhìn, tiện thể loại trừ nghi vấn cho mình.”
>
> Trương Minh Hiên im lặng nhìn Lý Thanh Nhã. Thanh Nhã tỷ, người cũng thay đổi, tỷ không còn là người ta quen thuộc nữa.
>
> Lý Thanh Nhã nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác, không nhìn Trương Minh Hiên, che miệng cười khẽ.
>
> Vô Đương Thánh Mẫu nói:
>
> “Chuyện trực tiếp kia là mưu đồ của ai cũng không quan trọn nữa bởi vì bây giờ tất cả chúng sinh trong Hồng Hoang đều cho rằng đó là kế hoạch của cậu, đó chính là âm mưu của cậu.”
>
> Trương Minh Hiên há to miệng, không phản bác được!
>
> Vô Đương Thánh Mẫu tiếp tục nói:
>
> “Lần trực tiếp kia đã làm cho Côn Bằng tức điên người, biến Côn Bằng thành sủng vật, biến Côn Bằng thành thú cưỡi, còn có Côn Bằng chiên dầu, Côn Bằng biểu diễn xiếc, Côn Bằng thôn phệ rác rưởi, các ngươi lấy ở đâu ra nhiều ý tưởng như vậy?”
>
> Trương Minh Hiên kêu oan nói:
>
> “Chuyện này thật sự không liên quan đến ta, kia đều là Thanh Phong làm mà! Côn Bằng có tức cũng nên đi tìm Thanh Phong chứ?”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu không cao hứng nói:
>
> “Vậy cậu nghĩ rằng vì sao chúng ta lại ở nơi này? Trùng hợp sao?”
>
> Trương Minh Hiên nghi hoặc hỏi:
>
> “Đúng vậy! Vì sao sư tỷ và Huyền Đô Đại Pháp Sư lại tại nơi này?”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu nói:
>
> “Cũng bởi vì Côn Bằng tiến đến Ngũ Trang Quán, tìm Thanh Phong tiểu đạo đồng rồi đánh một trận cùng Trấn Nguyên Tử ở bên trong Hỗn Độn. Ta không yên lòng mới Hạ giới đi vào Thiên Môn Sơn, sau khi đi vào mới phát hiện Huyền Đô Đại Pháp Sư cũng tới.”
>
> Trương Minh Hiên nhảy dựng lên, nói:
>
> “Hai người đã tới được bao lâu rồi?”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu nói:
>
> “Nửa tháng đi!”
>
> Trương Minh Hiên ngượng ngùng hỏi:
>
> “Vậy hai người nhìn thấy cái gì?”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu không cao hứng nói:
>
> “Nhìn thấy một con heo, mỗi ngày ăn rồi ngủ, ngủ dậy rồi lại ăn!”
>
> Trương Minh Hiên ngượng ngùng đến đỏ mặt.
>
> Lý Thanh Nhã nhìn Trương Minh Hiên một chút, cười khẽ nói:
>
> “Sư tỷ đã tới, tại sao không vào chào hỏi, cũng để cho chúng ta tận tình địa chủ, chiêu đãi một phen.”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu nói:
>
> “Bên trong phường thị cũng rất thú vị, người với yêu chung sống hài hòa, toàn bộ Hồng Hoang cũng chỉ Thiên Môn Sơn có cảnh tượng này đi!”
>
> Trương Minh Hiên cười hắc hắc nói:
>
> “Đa tạ Đại sư tỷ khích lệ, ta sẽ tiếp tục cố gắng.”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu bĩu môi. Mấy ngày qua, nàng cũng đã nhìn ra, cho dù trời có sập xuống tới thì Trương Minh Hiên cũng không thể cố gắng. Loại người này vậy mà có thể tu luyện đến Đại La Kim Tiên, nàng đều cảm thấy bất công cho những người luôn cố gắng tu luyện, ông trời quả là không có mắt!
>
> Lý Thanh Nhã cười nói:
>
> “Sư tỷ nếu đã tới thì không ngại ở thêm mấy ngày.”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu ngẩng đầu nhìn trời, cười nói:
>
> “Chuyện kia là tự nhiên!”
>
>
>
>