TRANG 541# 1
> Chương 1080: Vô Đương ra tay
>
>
>
>
>
>
> Một lần lưu lại này của Vô Đương Thánh Mẫu liền kéo dài đến cả một tháng. Trong một tháng này, người khác thì không sao chứ Trương Minh Hiên phải giả vờ cực kỳ vất vả, mỗi ngày từ sáng sớm đã phải rời giường, giả vờ giả vịt ngồi xếp bằng phía sau núi đả tọa luyện khí, trong ngày còn phải khắc khổ luyện tập kiếm pháp, trông như có vẻ là đã quyết chí tự cường.
>
> Một tháng gian khổ trôi qua, sáng sớm ngày hôm đó, tầng mây dày đặc liền đè ép xuống tới, bầu trời biến thành màu xám đen. Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra thì tất nhiên sẽ là một trận tuyết lớn, bên trong dự báo thời tiết Ngao Bích Đồng nói như thế.
>
> Nhưng chuyện ngoài ý muốn cứ như vậy tới, trên bầu trời đột nhiên có một lỗ đen xuất hiện, hai bóng người từ bên trong lỗ đen bay ra, đồng thời xuất quyền.
>
> Uỳnh một tiếng, gợn sóng ở trên trời nhộn nhạo lên, mây đen bị đánh tan.
>
> Hai người đồng thời bay ngược ngàn dặm, mới ở trên không trung dừng chân lại, một người là Huyền Đô Đại Pháp Sư đạo bào xốc xếch, một người khác là Yêu Sư Côn Bằng bị đánh tím mặt.
>
> Côn Bằng cúi đầu hung dữ nhìn Trương Minh Hiên một cái rồi quay người như muốn rời đi.
>
> Nhưng đúng lúc này, Vô Đương Thánh Mẫu vô thanh vô tức ngăn ở trước Côn Bằng, cười khanh khách nói:
>
> “Yêu Sư, nghe nói ngươi muốn khi dễ sư đệ của ta, ta đây cũng không đáp ứng.”
>
> Sắc mặt của Côn Bằng biến thành màu xanh xám, hắn trầm giọng nói:
>
> “Ngươi muốn như thế nào?”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu cười hì hì nói:
>
> “Chúng ta vào Hỗn Độn đánh một trận đi!”
>
> Côn Bằng đột nhiên trừng to mắt, lại tới nữa sao? ! Rồi hắn giận dữ kêu lên:
>
> “Ta không!”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu giơ tay lên, trên cổ tay trắng như tuyết có một cái vòng tay nhỏ tinh xảo, vòng tay chậm rãi tản ra hóa thành năm con rồng nhỏ đầu đuôi quấn quanh.
>
> Côn Bằng kinh ngạc, sợ hãi kêu lên:
>
> “Ngũ Long Trác!”
>
> Năm con rồng nhỏ ngẩng đầu nhìn Côn Bằng rồi đột nhiên gào thét một tiếng và nhanh chóng đánh về phía Côn Bằng.
>
> Rầm rầm rầm.
>
> Chúng liên tiếp đâm vào trên người Côn Bằng làm cho hắn phải không ngừng rút lui.
>
> Bùm.
>
> Không gian sau lưng Côn Bằng đột nhiên vỡ vụn, một lỗ đen xuất hiện và Côn Bằng cũng bị năm con rồng nhỏ kia đâm bay vào bên trong lỗ đen.
>
> Côn Bằng kinh hãi hô lên một tiếng:
>
> “Không! Vô Đương Thánh Mẫu, ngươi lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn!”
>
> Ngón tay như ngọc của Vô Đương Thánh Mẫu khẽ bấm pháp quyết, giữa ngón tay một đóa Bạch Liên Hoa hiện ra, nàng cười nói:
>
> “Chân Không Gia Hương, Vô Đương Thánh Mẫu! Côn Bằng, ta đã sớm muốn lĩnh giáo Côn Bằng pháp cuả ngươi rồi.”
>
> Rồi nàng bước ra một bước cũng tiến vào bên trong lỗ đen.
>
> Ở phía dưới, bên trên Huyền Không Đảo, Trương Minh Hiên đột nhiên trợn tròn mắt, kinh ngạc, sợ hãi kêu lên:
>
> “Mẹ kiếp! Vô Sinh lão mẫu? ! Sư tỷ ta thế nào lại là Vô Sinh lão mẫu?”
>
> Lý Thanh Nhã nghi ngờ nhìn về phía Trương Minh Hiên nói:
>
> “Cậu không biết sao?”
>
> Trương Minh Hiên nói:
>
> “Biết cái gì?”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói:
>
> “Thiện thi của Vô Đương Thánh Mẫu chính là Vô Sinh lão mẫu! Chuyện này cũng không phải là bí mật gì. sao ta thấy cậu giống như rất kinh ngạc vậy?”
>
> Trương Minh Hiên không còn gì để nói, chuyện này là như thế nào đây! Đột nhiên, hắn có cảm giác đầu óc thật là loạn!
>
> Thiên Đình, bên trong Dao Trì, Ngọc Đế cười ha ha nói:
>
> “Lần thứ ba, đây là lần thứ ba đi!”
>
> Vương Mẫu cũng gật nhẹ đầu, cũng cười một tiếng.
>
> Ngọc Đế cười nói:
>
> “Dao Trì, nàng nghĩ liệu ta có nên đi cắm một tay hay không, kéo Côn Bằng ra ngoài Hỗn Độn đánh một trận, loại cơ hội này đúng là rất khó có được.”
>
> Vương Mẫu cười hỏi:
>
> “Vậy chàng định dùng cái cớ gì đây?”
>
> Ngọc Đế suy nghĩ một chút rồi nói:
>
> “Nàng cảm thấy ta lấy cớ hắn phá hư chuyện Thiên Đình làm tuyết rơi này thì thế nào?”
>
> Vương Mẫu bĩu môi, lấy cái cớ nát như vậy còn không bằng nói thẳng ta muốn đánh ngươi!
>
> . . .
>
> Hạ giới, Huyền Đô duỗi tay ra, Thái Cực Đồ bao trùm phía trên Huyền Không Đảo nhanh chóng thu nhỏ, hóa thành một quyển trục rơi vào trong tay Huyền Đô.
>
> Huyền Đô tay cầm quyển trục từ không trung bay thấp xuống.
>
> Huyền Đô Đại Pháp Sư vừa đáp xuống trên mặt đất, liền thấy từ nơi xa Lý Thanh Tuyền kéo tay Nha Nha, đi theo phía sau Nữ Oa (Tinh Vệ), Tấn Dương từ đằng xa chạy tới, hưng phấn kêu lên:
>
> “Lại đánh nhau, lại đánh nhau.”
>
> Nha Nha chạy đến trước mặt Lý Thanh Nhã, kéo tay Lý Thanh Nhã và kêu lên:
>
> “Mẹ! Thật hung, đánh thật hung, thật đáng sợ!”
>
> Lý Thanh Nhã ôn nhu nắm chặt tay Nha Nha.
>
> Huyền Đô quan sát Nha Nha một lúc rồi cười ha ha nói:
>
> “Đây chính là Hồng Hồng đi! Thật sự là đáng yêu.”
>
> Nha Nha quay đầu nhìn về phía Huyền Đô, nghiêng đầu nghi hoặc hỏi:
>
> “Chú là ai?”
>
> Huyền Đô cười nói:
>
> “Cháu có thể gọi ta là sư bá!”
>
> Nha Nha nhu thuận nói:
>
> “Sư bá tốt!”
>
> Huyền Đô gật nhẹ đầu, duỗi tay ra, một cái trâm vàng tinh xảo hiện lên ở lòng bàn tay, cười nói:
>
> “Hồng Hồng, cái này tặng cho cháu.”
>
> Vừa nhìn thấy chiếc trâm này, con mắt của Nha Nha lập tức tỏa sáng, nàng nói:
>
> “Thật xinh đẹp!”
>
> Rồi nàng ngẩng đầu nhìn về phía Lý Thanh Nhã.
>
> Lý Thanh Nhã gật nhẹ đầu.
>
> Nha Nha híp mắt cười nói:
>
> “Tạ ơn sư bá!”
>
> Huyền Đô cười ha ha, khống chế trâm vàng bay tới trước mặt Nha Nha.
>
> Nha Nha tiếp láy trâm vàng rồi cười hì hì cắm ở trên đầu. Khi nàng lắc lắc đầu, ở phía trên, trâm vàng leng keng rung động.
>
> Huyền Đô cười nói:
>
> “Hai vị sư muội, từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ.”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói:
>
> “Bái kiến sư huynh!”
>
> Lý Thanh Tuyền nghi hoặc nhìn Huyền Đô, nói:
>
> “Ta biết ngươi sao?”
>
> Huyền Đô cười giải thích:
>
> “Sư muội chưa từng gặt mặt ta, nhưng mà ta đã từng nhìn thấy muội.”
>
> Lý Thanh Nhã giải thích:
>
> “Sau khi hắn rời đi thế gian, Huyền Đô hóa phàm, lấy danh nghĩa Trang Chu đã từng giúp ta cùng mẫu thân rất nhiều việc.”
>
> “A”
>
> Lý Thanh Tuyền thất lạc cúi đầu xuống, lại là chuyện lúc nàng còn nhỏ hay sao? !
>
> Trương Minh Hiên cảm thấy bầu không khí không đúng, vội vàng đổi chủ đề, cười ha ha nói:
>
> “Bái kiến Huyền Đô Đại Pháp Sư!”
>
> Huyền Đô quay đầu nhìn Trương Minh Hiên, thi lễ nói:
>
> “Bái kiến đạo hữu!”
>
> Trương Minh Hiên cười hỏi:
>
> “Đại sư huynh, trước đó ngài cùng Côn Bằng chiến đấu bên trong Hỗn Độn, tình hình như thế nào?”
>
> Huyền Đô cường điệu nói:
>
> “Đạo hữu, bần đạo là Nhân Giáo.”
>
> “Ai nha! Nhân Giáo hay Tiệt giáo thì sao? Đại sư huynh, ngài quá khách khí rồi, ngài là đại sư huynh của Thanh Nhãtỷ thì cũng chính là đại sư huynh của ta, đều là người một nhà.”
>
> Nghe được lời nói của Trương Minh Hiên, ánh mắt cuả Huyền Đô lập tức biến thành dò xét, kẻ này lòng lang dạ thú!
>
> Keng một tiếng, Lý Thanh Nhã đưa tay gõ đầu Trương Minh Hiên một cái, không cao hứng nói:
>
> “Cậu lại nói mê sảng.”
>
> Sau đó Lý Thanh Nhã cười hỏi:
>
> “Đại sư huynh, trận chiến giữa ngài cùng Côn Bằng có kết quả như thế nào?”
>
> Huyền Đô tạm thời từ bỏ dò xét Trương Minh Hiên, cười nói:
>
> “Lúc trước, Côn Bằng đã đại chiến một trận cùng Trấn Nguyên Tử, thủ đoạn ra hết, thể xác tinh thần đều mệt mỏi, cho nên tự nhiên không phải là đối thủ của ta.”
>
> Trương Minh Hiên cười nói:
>
> “Nói cách khác lúc này hắn cũng không phải là đối thủ của Đại sư tỷ của ta rồi?”
>
> Huyền Đô gật nhẹ đầu.
>
> Trương Minh Hiên cười ha ha nói:
>
> “Vậy thì tốt quá! Hung hăng đánh cho hắn một trận, nhìn thấy cũng không giống như là người tốt.”
>
> Nha Nha cũng nắm chặt nắm đấm, tức giận dữ kêu lên lên:
>
> “Dám khi dễ ba ba của Nha Nha! Đánh đánh đánh “
>
> Lý Thanh Nhã nói:
>
> “Đa tạ sư huynh viện thủ, tiểu muội vô cùng cảm kích.”
>
> Huyền Đô cười ha hả nói:
>
> “Sư muội, không cần khách khí.”
>
> Lý Thanh Nhã mỉm cười, chìa tay ra nói:
>
> “Mời sư huynh vào nhà thưởng thức trà, tiểu muội ta chuẩn bị một chút đồ ăn, mời sư huynh dùng, tận tình chủ nhà.”
>
> Huyền Đô cười ha hả nói:
>
> “Vậy ta liền không khách khí.”
>
> Rồi hắn cất bước đi đến tiệm sách.
>
> Nha Nha cũng hưng phấn chạy vào trong phòng, kêu to nói:
>
> “Sư bá, ta có Kim Thiền! Kim Thiền rất lớn, ta mời ngài ăn.”
>
> Huyền Đô cười ha ha nói:
>
> “Tốt!”
>
> Huyền Đô tại Thiên Môn Sơn lại ăn lại uống lại chơi, tiêu sái hơn nửa tháng mới mang theo một bao lớn đặc sản trở về. Trước lúc đi còn thuận tiện bố trí lại Lưỡng Nghi Vi Trần đại trận một lần nữa, để uy lực của đại trận tăng lên thêm mấy lần nữa.
>
>
>
>