Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1083: Mục 1084

TRANG 542# 2

> Chương 1083: Lục Nhĩ Viên Hồng chứng đạo Đại La Kim Tiên

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên chớp mắt, tay vắt chéo sau lưng, một thỏi vàng cùng một khối ngọc thạch xuất hiện ở trong lòng bàn tay của hắn. Pháp lực lưu chuyển vàng cùng ngọc thạch nhanh chóng hòa tan, rất nhanh chúng đã tạo thành một cây trâm mỹ lệ.

>

> Trương Minh Hiên lấy cây trâm ra, vui mừng nói:

>

> “Thanh Nhã tỷ, tỷ nhìn cây trâm này xem, nó không chỉ diễm lệ lại còn đẹp mắt nữa, đeo ở trên đầu tỷ nhất định rất xinh đẹp.”

>

> Rồi hắn cầm cây trâm định cắm lên trên đầu Lý Thanh Nhã, ôn nhu nói:

>

> “Thanh Nhã tỷ, ta tới đeo lên cho tỷ.”

>

> Lý Thanh Nhã lui ra phía sau một bước, lắc đầu cười nói:

>

> “Không muốn! Ta muốn đi xem Nha Nha.”

>

> Rồi nàng quay người lướt ra ngoài.

>

> Trương Minh Hiên ngây người đứng tại chỗ, bi phẫn quát to một tiếng:

>

> “Ông trời ơi! Ông không nên đùa người khác như vậy chứ?”

>

> Nghe tiếng kêu thảm thiết truyền đến ở sau lưng, Lý Thanh Nhã lập tức bật cười nhưng nàng vẫn không dừng lại, thân hình tung bay đi xa.

>

> Lý Thanh Nhã một đường bay đến Thục Sơn, bên ngoài phường thị Thục Sơn bị trận pháp bao phủ, cho dù đang ở trong mùa đông, nơi này cũng rất ấm áp, hoa nở rực rỡ.

>

> Trước đại điện Thục Sơn, Nha Nha đang bịt mắt và chơi trốn tìmcùng một đám thỏ con trên đồng cỏ, tiếng cười vui vang lên liên miên. Ở bên cạnh, dưới tán cây, Tề Linh Vân đang đánh cờ cùng Chu Khinh Vân, nhưng lúc này Chu Khinh Cân lại tỏ ra không quan tâm, ánh mắt nhìn xa xăm, vô hồn.

>

> Từ trên không trung, Lý Thanh Nhã chậm rãi bay xuống, trực tiếp xuyên qua trận pháp tiến vào bên trong Thục Sơn.

>

> Vừa trông thấy Lý Thanh Nhã đến, ánh mắt cuả Chu Khinh Vân đã sáng lên, nàng ngẩng đầu vui mừng nói:

>

> “Thanh Nhã tỷ tới.”

>

> Rồi Chu Khinh Vân đứng lên vẫy tay gọi:

>

> “Thanh Nhã tỷ, mau tới! Mau tới! Đến nơi này tới.”

>

> Tề Linh Vân cũng đứng lên, cười kêu một tiếng:

>

> “Thanh Nhã tỷ”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói:

>

> “Ta đến xem Nha Nha!”

>

> Tề Linh Vân quay đầu nhìn về phía Nha Nha đang chơi trốn tìm, ánh mắt lóe lên mỉm cười nói:

>

> “Nha Nha rất đáng yêu, hơn nữa còn ngoan ngoãn hiểu chuyện hơn cả Tấn Dương nữa.”

>

> Chu Khinh Vân chạy đến, kéo tay cánh tay của Lý Thanh Nhã, cười hì hì kéo nàng đến dưới tán cây , ngồi lên trên ghế nói:

>

> “Thanh Nhã tỷ, tỷ đánh cờ cùng Linh Vân đi, ta ra ngoài có chút việc.”

>

> Rồi không đợi Lý Thanh Nhã trả lời, nàng đã lập tức chạy biến đi.

>

> Lý Thanh Nhã nghi hoặc nói:

>

> “Nàng làm sao vậy? Có chuyện gì gấp hay sao?”

>

> Tề Linh Vân bất đắc dĩ nói:

>

> “Con gái lớn không nuôi được ở nhà! Hiện tại, nàng cùng với Bắc Hà ở bên khu biên tập sách đã công khai tình cảm, hai người lúc nào cũng dính với nhau như hình với bóng! Để nàng đánh cờ với ta, nàng cũng không nguyện ý.”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói:

>

> “Nguyên lai là có ý trung nhân a! Linh Vân, nếu như muội cảm thấy nhàm chán có thể đi Huyền Không Đảo chơi, ta cùng Minh Hiên thường xuyên ở nhà mà.”

>

> Tề Linh Vân lắc đầu u oán nói:

>

> “Vẫn là thôi đi! Muội ở nơi này cũng rất tốt.”

>

> “Ừm!”

>

> Lý Thanh Nhã gật nhẹ đầu nói:

>

> “Vậy để ta đánh cờ cùng muội đi!”

>

> Tề Linh Vân nhoẻn miệng cười nói:

>

> “Tốt!”

>

> Sau một lúc, Tề Linh Vân yếu ớt nói:

>

> “Thanh Nhã tỷ, kỹ thuật đánh cờ của tỷ lăng lệ vậy!”

>

> Lý Thanh Nhã im lặng nói:

>

> “Bàn cờ chỉ lớn như thế, muội nhượng bộ khắp nơi, ta cũng chỉ có thể tiến công mà thôi!”

>

> Tề Linh Vân nói tiếp:

>

> “Nếu như ta cũng tiến công thì sao?”

>

> Lý Thanh Nhã đưa tay búng trán Tề Linh Vân một cái, không cao hứng nói:

>

> “Nha đầu, muội nói câu này là có ý gì? Định dùng thần thông với tỷ tỷ hay sao? Đáng tiếc vô dụng thôi.”

>

> Tề Linh Vân ai ui một tiếng lập tức phá công, vuốt vuốt đầu.

>

> Nơi xa Nha Nha vui mừng nói:

>

> “Ta bắt được rồi, bắt được rồi!”

>

> Tề Linh Vân, Lý Thanh Nhã quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Nha Nha cao hứng bắt một con yêu thỏ nhỏ, bên cạnh còn có một đám thỏ con vui cười vỗ tay.

>

> Hai người chính đang nhìn chằm chằm vào các nàng vui đùa ầm ĩ thì Lý Thanh Nhã đột nhiên biến sắc nhìn ra phía ngoài.

>

> Tề Linh Vân hiếu kì hỏi:

>

> “Thanh Nhã tỷ, thế nào?”

>

> Lý Thanh Nhã nhoẻn miệng cười nói:

>

> “Có người đột phá Đại La Kim Tiên.”

>

> Lý Thanh Nhã vừa dứt lời, đồng thời hai luồng khí tức của Đại La Kim Tiên phóng lên tận trời, khuấy động không gian, hình chiếu của hai con khỉ đột to lớn xuất hiện ở trên trời, hai tay vỗ ngực ngửa mặt lên trời thét dài.

>

> Thân hình của Trương Minh Hiên lóe lên xuất hiện ở trước cửa Huyền Không Đảo, vui mừng nói:

>

> “Là mấy người Lục Nhĩ!”

>

> Rồi hắn bước ra một bước, dưới chân xuất hiện một đám mây nhiều màu rực rỡ, nâng hắn bay về phía ngọn núi mấy người Lục Nhĩ đang ở.

>

> Trong phường thị, yêu ma quỷ quái đều ngẩng đầu nhìn lên trời, mặc dù kinh lịch khí tức Đại La Kim Tiên rất nhiều lần, nhưng nội tâm vẫn có cảm giác khủng bố, khí tức thật là đáng sợ.

>

> Cũng may hình chiếu khỉ đột trên bầu trời chỉ lấp lóe hai lần rồi tiêu tán, cũng không có gây nên rối loạn.

>

> Ánh mắt của Lý Thanh Nhã lóe lên sự nghi hoặc, đây đúng là khí tức của Đại La Kim Tiên, nhưng làm sao lại phù phiếm như thế?

>

> . . .

>

> Lần theo khí tức còn không có tiêu tán, Trương Minh Hiên bay đến trước Động Linh Âm, chỉ thấy mấy người Hùng Đại, Sắc Tà cũng đã đi đến chỗ này.

>

> Hai người nhìn thấy Trương Minh Hiên bay tới, liền vội vàng khom người cúi đầu nói:

>

> “Bái kiến tiểu lão gia!”

>

> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:

>

> “Mọi người không cần đa lễ, các ngươi đứng ở đây là có chuyện gì? Làm sao không đi vào?”

>

> Sắc Tà nói:

>

> “Cửa động bị cấm chế phong tỏa, còn không có mở ra.”

>

> Trương Minh Hiên nhíu mày nói:

>

> “Bọn họ không phải là đã đột phá sao? Tại sao vẫn còn chưa ra?”

>

> Trương Minh Hiên vừa dứt lời, phù văn cấm chế phong tỏa cửa động lập tức hóa thành một vệt sáng tiêu tán, một giọng nói hư nhược từ bên trong động phủ truyền ra:

>

> “Tiểu lão gia quang lâm, mấy người chúng ta không thể nghênh đón từ xa, mong thứ tội.”

>

> Trương Minh Hiên biến sắc, nói:

>

> “Xảy ra chuyện, đi! Chúng ta tiến vào!”

>

> Mấy người vội vàng đi vào bên trong động phủ, xuyên qua một cái hành lang thật dài tiến vào bên trong một cái đại sảnh. Chỉ thấy trong đại sảnh Tôn Ngộ Không, Vô Chi Kỳ, Lục Nhĩ Mi Hầu, Viên Hồng đều ngồi xếp bằng trên mặt đất, khóe miệng của cả bốn đều đang chảy máu, lông khỉ ảm đạm.

>

> Trương Minh Hiên khẩn trương hỏi:

>

> “Các ngươi có chuyện gì vậy?”

>

> Vô Chi Kỳ đắng chát nói:

>

> “Dự đoán phạm sai lầm, kém chút nữa là chúng ta đã không ra được.”

>

> Lục Nhĩ Mi Hầu nói:

>

> “Vì trợ giúp ta cùng Viên Hồng đột phá cảnh giới Đại La Kim Tiên, Vô Chi Kỳ đề nghị để chúng ta dung hợp bản nguyên, khiến cho ta cùng Viên Hồng có thể tự mình thể ngộ đạo quả của hắn. Đúng lúc gặp Tôn Ngộ Không ở đây nghe đề nghị này, cũng nguyện ý dung hợp bản nguyên , giúp bọn ta thêm một phần sức lực.”

>

> Nói đến đây, trong mắt của Lục Nhĩ hiện lên sự sợ hãi, hắn nói tiếp:

>

> “Sau khi chúng ta dung hợp bản nguyên, ta cùng Viên Hồng xác thực cũng thật sự đã thể ngộ được sự kỳ diệu của cảnh giới Đại La Kim Tiên, thậm chí ngay cả cảnh giới Chuẩn Thánh cũng có cảm ngộ.

>

> Nhưng mà theo thời gian trôi qua, bản nguyên diễn hóa càng ngày càng nhiều huyền diệu, giống như để đại đạo hiện ra ở trước mắt, khiến cho người ta trầm mê trong đó khó mà tự kềm chế.”

>

> Trong mắt Vô Chi Kỳ hiện lên sự e ngại, hắn nói:

>

> “Kém một chút, kém một chút nữa là chúng ta sẽ triệt để trầm luân ở bên trong đại đạo huyền diệu kia, triệt để bị bản nguyên đồng hóa, không thể tỉnh lại.”

>

> Tôn Ngộ Không nói:

>

> “Hiện tại nhớ tới ta vẫn còn có một loại cảm giác tim đập nhanh, thật giống như bản nguyên kia còn đang sống, buông xuống mồi nhử, muốn thôn phệ chúng ta.”

>

> Trương Minh Hiên liền vội vàng hỏi:

>

> “Vậy mấy người làm thế nào để tỉnh lại?”

>

> Vô Chi Kỳ nhìn về phía Tôn Ngộ Không cảm thán:

>

> “Lần này, chúng ta cần cảm tạ Ngộ Không, là hắn đánh thức chúng ta, mới khiến cho chúng ta toàn lực đánh cược một lần rút ra bản nguyên, mặc dù bởi vậy mà bị phản phệ, nhưng cũng tránh khỏi bị bản nguyên đồng hóa.”

>

> Tôn Ngộ Không cười hắc hắc nói:

>

> “Là cái này nhắc nhở ta.”

>

> Rồi hắn đưa tay sờ lên trán một cái, một phù văn Viễn Cổ tỏa ánh sáng màu vàng rực rỡ hiển hiện.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!