TRANG 543# 1
> Chương 1084: Tề tụ Hoa Sơn
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên ngưng trọng nói:
>
> “Nói cách khác một khi mọi người dung hợp bản nguyên thì sẽ bị phản phệ. Theo ta thấy, bản nguyên hoàn chỉnh rất có thể ẩn chứa ấn ký của Hỗn Độn Ma Viên đã sớm vẫn lạc kia, sẽ thôn phệ các ngươi từ đó giúp Hỗn Độn Ma Viên phục sinh!”
>
> Lục Nhĩ lắc đầu nói:
>
> “Hỗn Độn Ma Viên có thể phục sinh hay không thì ta không biết, nhưng bản nguyên xác thực muốn đồng hóa chúng ta.”
>
> Trương Minh Hiên dặn dò nói:
>
> “Về sau, các ngươi tuyệt đối không nên làm chuyện nguy hiểm như thế, cho dù muốn dung hợp bản nguyên để ngộ đạo thì cũng không nên một lần dung hợp ra bản nguyên hoàn chỉnh, lẽ ra hai người nên thử dung hợp thăm dò trước.”
>
> Lục Nhĩ gật đầu nói:
>
> “Tiểu lão gia dạy bảo phải, lần này là chúng ta càn rỡ.”
>
> Tôn Ngộ Không cười ha ha nói:
>
> “Mặc dù có chút nguy hiểm, nhưng hiệu quả vẫn rất tốt mà! Đại ca cùng tam ca đều đã thành công đột phá đến Đại La Kim Tiên.”
>
> Lục Nhĩ, Viên Hồng đều nở nụ cười tươi.
>
> Vô Chi Kỳ cảm thán một tiếng:
>
> “Mặc dù chỉ nhìn ngắn ngủi một đoạn thời gian, ta cũng từ trong đó lấy được lợi ích không nhỏ.”
>
> Trương Minh Hiên vung tay lên, trước mặt mấy người Vô Chi Kỳ xuất hiện một nhóm Bàn Đào, hắn nói:
>
> “Số Bàn Đào này cho các ngươi, cẩn thận tĩnh dưỡng.”
>
> Lục Nhĩ, Vô Chi Kỳ ôm quyền nói:
>
> “Đa tạ tiểu lão gia.”
>
> Viên Hồng cũng ôm quyền cảm kích nói:
>
> “Đa tạ Thần Quân!”
>
> Tôn Ngộ Không cũng không khách khí trực tiếp đưa tay, bắt lấy một quả, mở miệng gặm.
>
> Trương Minh Hiên nói:
>
> “Ngộ Không, nơi này còn có một thứ cho huynh.”
>
> Tôn Ngộ Không ngẩng đầu nói:
>
> “Cái gì thế?”
>
> Nước đào chảy ra tỏa mùi thơm nức mũi.
>
> Trương Minh Hiên nói:
>
> “Dương Tiễn đưa thiệp mời tới, nói tháng tư năm sau Trầm Hương sẽ tại Hoa Sơn phá núi cứu mẹ, mời huynh tiến đến xem lễ.”
>
> Tôn Ngộ Không giống như nghĩ tới điều gì, trầm giọng nói:
>
> “Trầm Hương cũng phải bắt chước bác của hắn hay sao? Đi, đến lúc đó ta nhất định sẽ đi.”
>
> Trương Minh Hiên gật nhẹ đầu, sau đó nói:
>
> “Các ngươi tĩnh dưỡng đi! Ta đi về trước.”
>
> Rồi hắn quay đầu nới với Sắc Tà, Hùng Đại:
>
> “Làm phiền các ngươi hộ pháp cho bọn họ, chớ có để bọn họ bị người khác quấy rầy.”
>
> Hùng Đại vỗ ngực, nói:
>
> “Tiểu lão gia, ngài cứ yên tâm đi! Trong khoảng thời gian này, ta sẽ ở tại Động Linh Âm, tuyệt sẽ không để người khác quấy rầy mấy người Tôn Ngộ Không.”
>
> Sắc Tà cũng gật đầu, nói:
>
> “Ta cũng sẽ chú ý nhiều thêm.”
>
> Trương Minh Hiên”Ừ” một tiếng rồi quay người đi ra ngoài.
>
> Lục Nhĩ, Vô Chi Kỳ, Hùng Đại, Sắc Tà cung kính nói:
>
> “Cung tiễn tiểu lão gia.”
>
> . . .
>
> Thời gian chậm rãi trôi qua, ngày đông giá rét đi qua, mọi người chuẩn bị đón mùa xuân mới đến, tiếng pháo trúc vang đầy trời, toàn bộ Hồng Hoang đều là bầu không khí tràn đầy vui sướng.
>
> Tết xuân qua đi, đông đi xuân tới vạn vật khôi phục, cây trổ nhánh cỏ xanh tươi, cánh én đưa xuân.
>
> Tháng tư đến rất nhanh, bách tính lại tiếp tục bận rộn công việc, tất cả đều không biết một sự kiện liên quan đến chúng sinh sắp sửa phát sinh.
>
> Bên trên Huyền Không Đảo, Trương Minh Hiên đứng ở đại sảnh, đầu đội ngọc quan tay cầm quạt xếp, áo trắng xuất trần, tay áo điểm xuyết tơ vàng thêm mấy phần lộng lẫy.
>
> Trương Minh Hiên cười nói:
>
> “Thanh Nhã tỷ, xong chưa?”
>
> Lý Thanh Nhã đứng ở sau lưng Trương Minh Hiên, dò xét một phen nói:
>
> “Đừng nhúc nhích!”
>
> “Nha!”
>
> Lý Thanh Nhã đưa tay vòng qua cổ Trương Minh Hiên một vòng, mấy sợi tóc không nghe lời bay xuống, ở trên không trung liền bị nhóm lửa đốt cháy hầu như không còn.
>
> Lý Thanh Nhã lui lại một bước, gật đầu cười nói:
>
> “Được rồi!”
>
> Trương Minh Hiên xoay người nhìn Lý Thanh Nhã hỏi lần nữa:
>
> “Thanh Nhã tỷ, tỷ xác định không đi sao? Loại chuyện này thế nhưng mà rất khó gặp, hơn nữa Thiên Đình cũng đã đưa thiệp mời cho tỷ.”
>
> Lý Thanh Nhã lắc đầu nói:
>
> “Chúng ta không đi, cậu mang theo mấy người Vô Chi Kỳ, Lục Nhĩ đi thôi!”
>
> Trương Minh Hiên tiếc nuối nói:
>
> “Được thôi! Vậy ta đi.”
>
> Lý Thanh Nhã dặn dò nói:
>
> “Chú ý an toàn, gặp chuyện chớ có can thiệp vào.”
>
> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:
>
> “Ngọc Đế là chủ nhà, nào có cơ hội để ta ra mặt? !”
>
> Lý Thanh Nhã suy nghĩ một chút, cười một tiếng, xác thực như thế.
>
> Trương Minh Hiên quay người đi ra ngoài, lắc mình một cái đã xuất hiện ở trước cửa, mở miệng nói:
>
> “Lục Nhĩ, Vô Chi Kỳ theo ta đi Hoa Sơn xem lễ.”
>
> Lục Nhĩ cùng Vô Chi Kỳ từ dưới mặt đất bay lên, đáp xuống bên người Trương Minh Hiên, cung kính nói:
>
> “Vâng!”
>
> Một đám mây nhiều màu rực rỡ nâng bọn hắn nhanh chóng bay lên trời.
>
> Bên trên Huyền Không Đảo, Lý Thanh Tuyền từ bên ngoài đi tiệm sách, đến bên người Lý Thanh Nhã bĩu môi nói:
>
> “Tỷ, vì cái gì không cho muội đi? Muội muốn đi xem náo nhiệt.”
>
> Lý Thanh Nhã đưa tay bắt lấy cánh tay của Lý Thanh Tuyền, yếu ớt nói:
>
> “Hắn cũng sẽ đi!”
>
> Lý Thanh Tuyền nghi hoặc nói:
>
> “Hắn là ai?”
>
> Đột nhiên, nàng giật mình nói:
>
> “Tỷ nói vị kia ở Đâu Suất cung cũng đi hay sao?”
>
> “Ừm!”
>
> Lý Thanh Nhã gật nhẹ đầu.
>
> Lý Thanh Tuyền nắm chặt bàn tay của Lý Thanh Nhã nói:
>
> “Vậy ta không đi.”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói:
>
> “Không có việc gì, ở nơi này cũng có thể nhìn.”
>
> “Ừm!”
>
> Lý Thanh Tuyền liên tục gật đầu.
>
> Trương Minh Hiên mang theo Tả Hữu Hộ Pháp Lục Nhĩ, Vô Chi Kỳ, cưỡi đám mây nhiều màu rực rỡ vượt ngang mấy châu, đi vào Nam Chiêm Bộ Châu, đến chỗ đỉnh Hoa Sơn.
>
> Giờ phút này, trên đỉnh Hoa Sơn có vô số đám mây nhiều màu rực rỡ lượn lờ, thụy khí chiếu rọi khắp bốn phương, Thiên Binh, Thần Tướng phong tỏa khắp vạn dặm chung quanh Hoa Sơn, người bình thường trong đó đều bị di chuyển ra ngoài.
>
> Trên bầu trời, ở trên một đám mây nhiều màu rực rỡ lớn nhất, Ngọc Đế ngồi ở trên long ỷ, đứng bên cạnh là Thái Bạch Kim Tinh, Quyển Liêm Đại Tướng.
>
> Vương Mẫu ngồi ở bên cạnh Ngoc Đế, Cửu Thiên Huyền Nữ, Hằng Nga Tiên Tử đứng phía sau nàng.
>
> Dương Tiễn, Ngao Thốn Tâm ngồi ở phía dưới, Trầm Hương thì ngồi ở chỗ ngoài cùng, ngưng trọng nhìn chằm chằm vào phía dưới không nói một lời, hai bên trái phải là Bạch Tố Tố cùng Tôn Ngộ Không.
>
> Bạch Tố Tố thỉnh thoảng quay đầu lo lắng nhìn về phía Trầm Hương, Tôn Ngộ Không thì cà lơ phất phơ ăn chuối tiêu.
>
> Phía trên ngồi ngàng hàng với Ngọc Đế còn có Thái Thượng Lão Quân, Huyền Đô Đại Pháp Sư, Vô Đương Thánh Mẫu.
>
> Trương Minh Hiên bay qua, chắp tay cười nói:
>
> “Bái kiến bệ hạ, Vương Mẫu, Tiêu Dao đáp ứng lời mời mà tới.”
>
> Ngọc Đế nở nụ cười tươi, nói:
>
> “Mời ngồi!”
>
> Trương Minh Hiên cười nói:
>
> “Vâng!”
>
> Trương Minh Hiên lại khẽ thi lễ với mấy người Thái Thượng Lão Quân và nói:
>
> “Tham kiến Thái Thượng Lão Quân, bái kiến Huyền Đô sư huynh, bái kiến Đại sư tỷ.”
>
> Vô Chi Kỳ, Lục Nhĩ cũng cung kính thi lễ nói:
>
> “Tham kiến Thái Thượng Lão Quân, bái kiến Huyền Đô Đại Pháp Sư, bái kiến Đại sư tỷ.”
>
> Thái Thượng Lão Quân đánh giá Trương Minh Hiên, gật nhẹ đầu, giọng nói già nua vang lên:
>
> “Ngồi đi!”
>
> Trương Minh Hiên cung kính nói:
>
> “Vâng!”
>
> Cẩn thận ngồi xuống ở một vị trí hơi khuất, Trương Minh Hiên vẫn tự biết rõ mình, không dám gan lớn trùm trời đến ngồi chung cùng mấy vị đại lão kia.
>
> Vô Chi Kỳ, Lục Nhĩ đứng ở sau lưng Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên nhỏ giọng nói:
>
> “Các ngươi cũng ngồi đi!”
>
> Lục Nhĩ lắc đầu nói:
>
> “Không cần, không cần, chúng ta đứng cũng có thể chống đỡ một chút tràng diện cho ngài.”
>
> Trương Minh Hiên cười nói:
>
> “Ta không cần các ngươi chống đỡ, nhanh ngồi xuống.”
>
> Nhưng Vô Chi Kỳ, Lục Nhĩ vẫn cố chấp đứng ở sau lưng Trương Minh Hiên, Trương Minh Hiên cũng không làm được gì.
>
> Mấy ngày kế tiếp, lần lượt Trấn Nguyên đại tiên, Yêu Sư Côn Bằng, Minh Hà Giáo Chủ cũng đều nhao nhao đến đây.
>
> Đến tận đây, trong số những Chuẩn Thánh Chí Cường của Hồng Hoang cũng chỉ có Như Lai Phật Tổ và Quảng Thành Tử chưa đến.
>
> Lúc Yêu Sư Côn Bằng đến đây, nhìn thấy đội hình thì kém chút nữa là bị hù dọa đến quay đầu chạy, đây không phải đoàn đội đã tìm hắn để phiền phức hay sao? Huyền Đô, Trấn Nguyên Tử, Vô Đương Thánh Mẫu, đây đều là người quen mà!
>
>
>
>