TRANG 543# 2
> Chương 1085: Khai sơn bắt đầu
>
>
>
>
>
>
> Mặc dù Như Lai Phật Tổ, Quảng Thành Tử không có thu được thiếp mời của Ngọc Đế, nhưng cũng đều đang âm thầm quan sát Hoa Sơn. Bất kể là Xiển giáo hay vẫn là Phật giáo, đối với việc Ngọc Đế đột nhiên mời nhiều chí cường giả như thế đi đến Hoa Sơn, tất cả đều cảm thấy bất an, huống chi trong số những người được mời còn có một tên tiểu nhân âm hiểm là Trương Minh Hiên.
>
> Sau khi tất cả mọi người đã ngồi vào chỗ, Thái Thượng Lão Quân chậm rãi nói:
>
> “Bệ hạ, ngài mời chúng ta đến đây là vì chuyện gì? Chẳng lẽ chỉ là nhìn Trầm Hương phá núi cứu mẹ hay sao?”
>
> Ngọc Đế tôn kính nói:
>
> “Mong Lão Quân đợi chút, về sau mọi người sẽ rõ ràng, giờ phút này, ta thực sự không nên nói rõ.”
>
> Thái Thượng Lão Quân gật nhẹ đầu nói:
>
> “Cũng tốt!”
>
> Ngọc Đế đứng lên, nói:
>
> “Đa tạ mọi người đã đáp ứng lời mời đến đây, Hạo Thiên ở đây cám ơn.”
>
> Mấy người Trấn Nguyên Tử, Minh Hà, Côn Bằng gật nhẹ đầu.
>
> Sắc mặt của Ngọc Đế dần dần trở nên nghiêm túc, ông trầm giọng nói:
>
> “Khai sơn sắp bắt đầu, Trầm Hương chuẩn bị sẵn sàng.”
>
> Trầm Hương đứng lên, cung kính nói:
>
> “Vâng!”
>
> Trong tay có ánh sáng lóe lên, một thanh Khai Sơn Phủ to lớn xuất hiện ở trong lòng bàn tay, Trầm Hương hít sâu một hơi, nhìn về phía Hoa Sơn nguy nga ở phía dưới.
>
> Ngọc Đế đưa tay về phía trước, chậm rãi nói:
>
> “Hiện!”
>
> Một tòa bảo tháp màu vàng tím xuất hiện ở bầu trời phía trên Hoa Sơn, tản ra một màn sáng màu vàng tím như dòng nước bao phủ Hoa Sơn. Vừa nhìn thấy tòa bảo tháp này, trong lòng của tất cả mọi người trên đám mây đều hiện lên một cái tên, Hạo Thiên Tháp!
>
> Ngọc Đế mở miệng nói:
>
> “Trấn!”
>
> Ngọc Đế vừa dứt lời, Hạo Thiên Tháp to lớn từ từ nhỏ dần, cuối cùng khi chỉ còn cao nửa mét thì bỗng nhiên rơi xuống Hoa Sơn, lúc rơi đến đỉnh núi thì lập tức dừng lại giống như gặp phải trở ngại, tiếp lấy lại giống như hư ảnh xuyên qua Hoa Sơn chìm vào trong bụng núi Hoa Sơn.
>
> Ngọc Đế nhíu nhíu mày, ngồi trở lại nói:
>
> “Có thể bắt đầu được rồi. Trầm Hương, tiếp đó phải dựa vào cháu rồi.”
>
> Trầm Hương gật nhẹ đầu rồi định bay xuống dưới.
>
> Vô Đương Thánh Mẫu đột nhiên mở miệng nói:
>
> “Trầm Hương, cậu cần phải nghĩ rõ ràng, nếu cậu phá vỡ Hoa Sơn, không có địa mạch chi khí che giấu, Thiên Điều sẽ lập tức phát hiện được tung tích mẹ của cậu. Đến lúc đó mẹ của cậu sẽ chết, tựa như Dao Cơ lúc trước.”
>
> Trầm Hương trầm mặc một lúc rồi nắm chặt Khai Sơn Phủ nói:
>
> “Ta tin tưởng ông ngoại.”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu nhìn về phía Ngọc Đế nói:
>
> “Bệ hạ, ngài thật sự có nắm chắc đối kháng Thiên Điều hay sao?”
>
> Ngọc Đế lắc đầu nói:
>
> “Không có!”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu nhịn không được nói:
>
> “Vậy vì sao ngài còn để Trầm Hương phá vỡ Hoa Sơn?”
>
> Huyền Đô cũng nói:
>
> “Vô Lượng Thiên Tôn, bệ hạ ngài vẫn nên thận trọng một chút cho thỏa đáng, một khi Dương Thiền xuất hiện , chờ đợi nàng tất nhiên là thủ đoạn tuyệt sát của Thiên Điều.”
>
> Ngọc Đế lắc đầu nói:
>
> “Các vị không cần khuyên nữa, ta tự có an bài, sẽ không để cho Thiền nhi không công chịu chết.”
>
> Ngọc Đế đã nói như vậy, Vô Đương Thánh Mẫu cùng Huyền Đô cũng không lắm miệng nữa, có thể mở miệng nhắc nhở đã là hết đạo nghĩa rồi.
>
> Trầm Hương cầm Khai Sơn Phủ to lớn , quay đầu nhìn về phía mấy người Ngọc Đế nói:
>
> “Ông ngoại, bà ngoại, bác, di nương, Tố Tố, sư phó, ta đi đây.”
>
> Vương Mẫu lo lắng nói:
>
> “Chú ý an toàn!”
>
> Trầm Hương dùng sức gật nhẹ đầu, thân hình giống như thiên thạch rơi xuống phía dưới, pháp lực bao quanh người sáng lên giống như liệt diễm.
>
> Trầm Hương giơ Khai Sơn Phủ lên cao, nổi giận gầm lên một tiếng, bổ vào trên Hoa Sơn.
>
> Toàn bộ Hoa Sơn hiện lên một màn thần quang màu lưu ly.
>
> Bịch một tiếng, thân hình Trầm Hương bắn lên cao rồi rơi xuống ở trong núi rừng.
>
> Bạch Tố Tố kinh hoảng kêu lên:
>
> “Trầm Hương!”
>
> Cánh tay đang đưa chuối tiêu lên miệng của Tôn Ngộ Không cũng ngừng lại, ánh sáng trong Hỏa Nhãn Kim Tinh lấp lánh, nhìn chằm chằm vào Hoa Sơn ở phía dưới, trong lòng không khỏi nghi hoặc, đây chính là một ngọn núi phổ thông mà! Với thưc lực và tu vi của Trầm Hương, lại cộng thêm Khai Sơn Phủ, làm sao có thể không bổ ra được?
>
> Ngọc Đế đột nhiên đứng lên nhưng rồi lại chậm rãi ngồi xuống.
>
> Côn Bằng a một tiếng, kinh ngạc nói:
>
> “Cổ quái! Cổ quái! Nhìn qua rõ ràng là một ngọn núi phổ thông, cho dù dùng Nguyên Thần kiểm tra cũng là ngọn núi phổ thông, sao có thể chịu một đòn của Khai Sơn Phủ mà không tổn hại mảy may cho được?”
>
> Vô Đương Thánh Mẫu cũng quay đầu nhìn về phía Ngọc Đế nói:
>
> “Bệ hạ, ngài làm cái gì vậy?”
>
> Ngọc Đế lắc đầu nói:
>
> “Ta chẳng hề làm gì!”
>
> . . .
>
> Ngoài Tam Thập Tam Thiên, bên trong Oa Hoàng Cung, Nữ Oa Nương Nương ngồi xếp bằng bên trên giường mây, Thanh Loan, Thải Phượng đứng ở hai bên, trước mặt có một màn hình, bên trong màn hình chính là cảnh tượng đang diễn ra ở Hoa Sơn.
>
> Thanh Loan kinh ngạc nói:
>
> “Nương Nương, đây là có chuyện gì? Khai Sơn Phủ sao lại không bổ được Hoa Sơn?”
>
> Nữ Oa Nương Nương bình thản nói:
>
> “Đây là sức mạnh của thiên địa! Mặc dù lấy Hạo Thiên Tháp che giấu Thiên Điều cảm ứng, để nó không phát hiện được Dương Thiền cùng Thiên Điều mới, nhưng thiên địa lại vẫn có bản năng bài xích Thiên Điều mới. Hoa Sơn từ một ngọn núi phổ thông biến thành một ngọn núi thần không thể phá vỡ, đây chính là thiên địa theo bản năng ngăn trở Thiên Điều mới xuất thế.”
>
> Thanh Loan lo lắng nói:
>
> “Vậy thì nên làm sao bây giờ? Trầm Hương không bổ ra Hoa Sơn, Thiên Điều không cách nào xuất thế, chúng ta chẳng phải là sắp thành lại bại rồi hay sao?”
>
> Nữ Oa Nương Nương nói:
>
> “Có ba biện pháp để giải quyết việc này!”
>
> Thanh Loan hiếu kì nói:
>
> “Nương Nương, là biện pháp gì vậy?”
>
> Nữ Oa Nương Nương nhìn chằm chằm vào màn hình nói:
>
> “Biện pháp thứ nhất, lấy ý nguyện của vô lượng chúng sinh, xung kích thiên địa bản nguyên, lấy tâm ta đổi Thiên Tâm.”
>
> Thanh Loan im lặng nói:
>
> “Ngài vẫn là nói biện pháp thứ hai thì hơn, chuyện này rõ ràng là không thể nào làm được.”
>
> “Biện pháp thứ hai cưỡng ép đánh vỡ thiên địa pháp tắc phong tỏa Hoa Sơn.”
>
> Thanh Loan hỏi:
>
> “Ai có thể làm được?”
>
> Nữ Oa Nương Nương cười nói:
>
> “Tất cả Chuẩn Thánh đã ngộ ra đạo của mình đều có thể, nhưng khi Thiên Điều mới xuất thế, ngời này sẽ phải tiếp nhận sự phản phệ của Thiên Điều cũ.”
>
> Thanh Loan im lặng nói:
>
> “Vậy thì chắc là không ai nguyện ý rồi! Trong Hồng Hoang, người ngốc nghếch giống như Địa Tạng đúng là chả có mấy.”
>
> Nữ Oa Nương Nương mở miệng cười nói:
>
> “Vậy cũng chỉ có thể mượn dùng sức mạnh của pháp bảo, phát huy ra một đòn cấp bậc Chuẩn Thánh.”
>
> Thanh Loan vỗ tay cười nói:
>
> “Cách này hay nè! Cách này hay nè! Nương Nương chỉ cần ban thưởng Hồng Tú Cầu cho Trầm Hương là hắn thừa sức làm được!”
>
> Thải Phượng ở bên cạnh nói:
>
> “Thanh Loan, chẳng lẽ tỷ quên mất Bảo Liên Đăng rồi hay sao?”
>
> Bảo Liên Đăng là một trong bốn Đại Tiên Thiên Thần Đăng của Hồng Hoang, mặc dù không có cách nào so sánh với Thánh Nhân chí bảo, nhưng nếu như Trầm Hương có thể phát huy hết uy lực của Bảo Liên Đăng thì cũng đủ để đạt tới cấp bậc Chuẩn Thánh.”
>
> Nữ Oa Nương Nương gật đầu nói:
>
> “Không sai!”
>
> Thanh Loan cười hỏi:
>
> “Nương Nương, ngài sẽ phân phó khí linh của Bảo Liên Đăng giúp Trầm Hương sao?”
>
> Nữ Oa Nương Nương cười khẽ nói:
>
> “Ta càng hi vọng Trầm Hương có thể tự mình phát huy ra uy lực của Bảo Liên Đăng. Chúng ta lại quan sát tiếp đi!”
>
> . . .
>
> Dưới chân Hoa Sơn, Trầm Hương bay ra từ bên trong núi rừng, lơ lửng giữa trời, giơ cao Khai Sơn Phủ, nổi giận gầm lên một tiếng:
>
> “Khai Sơn! Mở cho ta!”
>
> Hai tay nắm Khai Sơn Phủ bổ xuống Hoa Sơn.
>
> Hư ảnh một chiếc rìu lớn nối liền đất trời hiện ra, bổ xuống Hoa Sơn.
>
> Một tiếng nổ ầm vang lên.
>
> Hư ảnh đập vào trên Hoa Sơn, giống như pha lê, vỡ nát thành từng mảnh.
>
> Trầm Hương khó tin kêu lên:
>
> “Cái này. . . Cái này sao có thể?”
>
> Trên đám mây Dương Tiễn đột nhiên đứng lên, nói:
>
> “Bác, ta đi giúp hắn.”
>
> Ngọc Đế do dự một chút gật nhẹ đầu nói:
>
> “Nhất định phải để Trầm Hương khai sơn!”
>
> Dương Tiễn gật đầu nói:
>
> “Ta biết!”
>
> Rồi hắn quay người bay xuống dưới.
>
> Tôn Ngộ Không hắc hắc kêu lên:
>
> “Lão Tôn ta cũng đi.”
>
> Rồi hắn lộn một vòng, bay xuống theo Dương Tiễn.
>
> Ngao Thốn Tâm, Bạch Tố Tố cũng không ngồi yên được, đứng dậy nói:
>
> “Bệ hạ, chúng ta cũng đi!”
>
> Ngọc Đế gật nhẹ đầu, hai người cũng tung người, bay xuống dưới.
>
>
>
>