Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1086: Mục 1087

TRANG 544# 1

> Chương 1086: Khai sơn gặp khó

>

>

>

>

>

>

> Dương Tiễn, Tôn Ngộ Không, Ngao Thốn Tâm, Bạch Tố Tố hóa thành bốn vệt sáng từ trên trời giáng xuống, tuần tự đáp xuống bên người Trầm Hương.

>

> Trầm Hương nhìn về phía Dương Tiễn, thất lạc nói:

>

> “Bác, ta. . . Ta thất bại.”

>

> Dương Tiễn đập vào bả vai của Trầm Hương một cái, cổ vũ nói:

>

> “Không cần từ bỏ, cháu nên nhớ mẹ của cháu vẫn còn ở bên trong Hoa Sơn chờ cháu cứu nàng ra ngoài đó!”

>

> “Ừm ~”

>

> Trầm Hương kiên định gật đầu, nói:

>

> “Lại đến!”

>

> Rồi hắn lại nắm chặt Khai Sơn Phủ, hét lớn một tiếng, phóng tới Hoa Sơn.

>

> Tôn Ngộ Không cười ha ha nói:

>

> “Đồ đệ ngoan, sư phó ta đến giúp ngươi một tay!”

>

> Rồi hắn cũng vọt tới, Kim Cô Bổng biến lớn giống như trụ trời đánh tới Hoa Sơn.

>

> Nhìn thấy cảnh tượng này, Dương Tiễn biến sắc, kinh ngạc, sợ hãi kêu lên:

>

> “Tôn Ngộ Không đừng!”

>

> Thế nhưng mà đã chậm.

>

> Uỳnh uỳnh.

>

> Hai tiếng nổ mạnh vang lên, Hoa Sơn khẽ chấn động còn Tôn Ngộ Không và Trầm Hương thì đồng thời bay ngược trở về, lực phản chấn mạnh mẽ làm cho Kim Cô Bổng và Khai Sơn Phủ rời khỏi tay hai người, bay lên trời, nện ở dưới chân Hoa Sơn bên ngoài mấy trăm dặm, Khai Sơn Phủ cắm vào bên trong núi đá, Kim Cô Bổng cũng rơi cạnh đó, một đầu gậy đâm sâu vào mặt đất, một đầu gậy còn lại vẫn còn rung rung.

>

> Tôn Ngộ Không và Trầm Hương cũng bị lực phản chấn đánh văng ra xa, thân hình của hai người kéo lê trên mặt đất, tạo thành hai khe rãnh thật dài, một đường bay đi không biết đã đạp nát bao nhiêu núi đá, cây cối.

>

> Trầm Hương giãy dụa đứng lên từ bên trong khe rãnh, kêu lên:

>

> “Sư phó, sư phó ngài không có sao chứ?”

>

> Lúc này, Tôn Ngộ Không cũng leo ra từ bên trong một khe rãnh khác, hai tay run rẩy nói:

>

> “Lợi hại! Lợi hại! Từ lúc sinh ra đến giờ, lão Tôn ta chưa từng thấy qua ngọn núi nào lợi hại như vậy, còn lợi hại hơn cả Ngũ Chỉ Sơn của Như Lai nữa.”

>

> Bạch Tố Tố nhẹ nhàng bay đến bên người Trầm Hương, tranh thủ đỡ hắn đứng lên, lo lắng hỏi:

>

> “Trầm Hương, chàng không sao chứ?”

>

> Trầm Hương miễn cưỡng cười một cái với Bạch Tố Tố rồi nói:

>

> “Không có việc gì!”

>

> Dương Tiễn cùng Ngao Thốn Tâm cũng tung người, bay đến, đáp xuống bên người Tôn Ngộ Không.

>

> Dương Tiễn nổi nóng kêu lên:

>

> “Tôn Ngộ Không, nếu như ngươi còn dám ra tay, đừng có trách ta thủ hạ vô tình.”

>

> Tôn Ngộ Không duỗi tay ra, từ nơi xa Kim Cô Bổng lập tức bay lên, bịch một tiếng rơi vào trong tay Tôn Ngộ Không.

>

> Tôn Ngộ Không cười lạnh nói:

>

> “Ba mắt, chẳng lẽ ngươi thật sự nghĩ rằng lão Tôn ta sợ ngươi hay sao? Muốn đánh, lão Tôn ta phụng bồi đến cùng!”

>

> Nghe được lời nói của Tôn Ngộ Không, con mắt thứ ba trên trán Dương Tiễn đột nhiên mở ra, hắn tức giận nói:

>

> “Con khỉ thối kia, ngươi biết rằng vừa nãy ngươi suýt chút nữa đã làm hỏng đại sự của chúng ta, không những thế còn dẫn xuất đại họa cho chính mình nữa hay không?”

>

> Tôn Ngộ Không không hề tỏ ra yếu thế, hùng hồn nói:

>

> “Lão Tôn ta giúp đồ đệ khai sơn cứu mẹ là chuyện thiên kinh địa nghĩa, có thể làm hỏng đại sự gì cơ chứ? Ngược lại là người bác như ngươi thì sao? Chỉ biết khoanh tay đứng nhìn.”

>

> “Ngươi!”

>

> Trầm Hương vội vàng ngăn ở giữa Tôn Ngộ Không và Dương Tiễn, liên tục xoay người thở dài nói:

>

> “Bác, ngài bớt giận! Sư phó của ta không biết nội tình trong này.”

>

> “Sư phó, ngài cũng không cần giận dữ, chuyện khai sơn này chỉ có thể do một mình ta làm, những người khác không thể nhúng tay.”

>

> Tôn Ngộ Không phất phất tay, không cao hứng nói:

>

> “Tùy ngươi, tùy ngươi, lão Tôn ta không nhúng tay vào là được chứ gì? Uổng công làm người tốt.”

>

> Trầm Hương cảm kích nói:

>

> “Đệ tử đa tạ sư phó trước đó đã ra tay tương trợ, cũng đa tạ ngài thông cảm.”

>

> Lúc này, sắc mặt của Tôn Ngộ Không mới tốt hơn một chút.

>

> Trên đám mây, Vô Đương Thánh Mẫu nghi hoặc hỏi:

>

> “Bệ hạ, ngài đến cùng là có mưu đồ gì? Vì cái gì không để cho người khác hỗ trợ Trầm Hương?”

>

> Ngọc Đế chậm rãi nói:

>

> “Đây là chuyện nhà chúng ta, ta không muốn liên lụy đến những người khác. Việc khai sơn dễ, ai cũng có thể làm, nhưng hậu quả thì cũng không phải là mỗi người đều có thể tiếp nhận. Có lẽ Tôn Ngộ Không có thể tiếp nhận, có lẽ sẽ không thể!”

>

> Trấn Nguyên Tử đột nhiên mở miệng nói:

>

> “Thì ra là thế!”

>

> Tất cả mọi người đều nhìn về phía Trấn Nguyên Tử.

>

> Trấn Nguyên Tử vuốt râu cười nói:

>

> “Ta minh bạch núi này vì sao cứng rắn như thế.”

>

> Vô Đương Thánh Mẫu cười nói:

>

> “Mong chỉ giáo!”

>

> Trấn Nguyên Tử nói:

>

> “Ngọn núi này nguyên bản chỉ là một ngọn núi bình thường, nhưng bên trong có vật không tầm thường, thiên địa pháp tắc ở xung quanh ẩn ẩn như đang bài xích ngọn núi này, hoặc là nói phong ấn theo bản năng, không muốn vật trong núi xuất thế.”

>

> Thái Thượng Lão Quân gật đầu cười.

>

> Nghe Trấn Nguyên đại tiên giải thích, mấy vị chí cường giả còn lại đều nhắm mắt lại, thân tan thiên địa, lấy đạo của mình hòa vào thiên địa, cảm ngộ thiên địa pháp tắc, chỉ một lúc sau, mấy người đều mở to mắt, gật đầu, chuyện xác thực đúng như lời Trấn Nguyên đại tiên đã nói.

>

> Huyền Đô Đại Pháp Sư cảm thán:

>

> “Trấn Nguyên đại tiên không hổ là chí cường giả đắc đạo từ thời kỳ Viễn Cổ, đạo hạnh cao siêu hơn chúng ta một bậc.”

>

> Trấn Nguyên Tử cười ha ha nói:

>

> “Cũng là ta dựa vào Địa Thư chi lực, lúc này mới ẩn ẩn phát giác chỗ bất thường.”

>

> Côn Bằng nhìn về phía Ngọc Đế, bất mãn nói:

>

> “Hạo Thiên, ngươi đến cùng là định chơi trò gì? Thứ dưới Hoa Sơn kia đến cùng là cái gì? Ngươi mời chúng ta đến đây đến tột cùng là vì cái gì?”

>

> Ngọc Đế lắc đầu nói:

>

> “Không thể nói, không thể nói, Sau khi Hoa Sơn bị phá thì các vị tự nhiên là thấy rõ ràng.”

>

> Côn Bằng bất mãn nói:

>

> “Ngọc Đế, ngươi làm sao lại học cái thói ăn nói lấp lửng, không đầu không đuôi của lão đầu trọc Như Lai kia vậy?”

>

> Trấn Nguyên Tử nói:

>

> “Thứ ở phía dưới này tất nhiên không thể coi thường, không phải Đại Ma thì chính là Đại Thánh, chúng ta tạm thời cứ nhìn xem đi!”

>

> Ở phía dưới, Trầm Hương nhìn về phía Dương Tiễn, nhịn không được hỏi:

>

> “Bác, trước đây ngài làm sao khai sơn thành công vậy?”

>

> Dương Tiễn ngưng trọng nhìn về phía Hoa Sơn nói:

>

> “Lúc trước ta khai sơn cứu mẹ, mở Đào Sơn cũng gặp phải trở ngại, là nhờ lấy bảo vật sư tôn ban cho đối kháng Hạo Thiên Tháp rồi dồn toàn lực vào một đòn mới bổ được Đào Sơn ra.”

>

> Trầm Hương nhịn không được nói:

>

> “Có phải là Hạo Thiên Tháp còn đang ảnh hưởng bên trong Hoa Sơn hay không?”

>

> Dương Tiễn lắc đầu nói:

>

> “Không phải! Trầm Hương, cháu không ngại dùng tới Bảo Liên Đăng thử một chút, Bảo Liên Đăng chính là một trong bốn đại Tiên Thiên Thần Đăng, uy lực vô tận.”

>

> Trầm Hương gật đầu nói:

>

> “Tốt!”

>

> Rồi hắn duỗi tay ra, một cây đèn có bấc giống như hoa sen xuất hiện ở trong lòng bàn tay của Trầm Hương.

>

> Trầm Hương đột nhiên nắm chặt Bảo Liên Đăng, đằng không bay lên, Bảo Liên Đăng tỏa ra ánh sáng màu xanh ngọc.

>

> Trầm Hương đứng lở lửng ở trung tâm quầng sáng, gầm thét kêu lên:

>

> “Bảo Liên Đăng, xin ban cho ta sức mạnh đi!”

>

> Khai Sơn Phủ đột nhiên vung lên cao, hư ảnh một chiếc rìu lớn màu trắng hiện ra.

>

> Ngay sau đó, ánh sáng màu xanh ngọc lập tức tràn vào bên trong hư ảnh chiếc rìu kia, khiến hư ảnh chiếc rìu từ màu trắng thuần hoá thành màu xanh ngọc.

>

> Rồi hư ảnh chiếc rìu kia lại tiếp tục bổ xuống Hoa Sơn, trong chốc lát Hoa Sơn chấn động, bụi mù nổi lên bốn phía.

>

> Dương Tiễn hất tay áo lên, một cơn gió mạnh cuốn qua, bui mù tiêu tán, Hoa Sơn vẫn đứng ở tại chỗ không hao tổn chút nào.

>

> Trầm Hương khom người, há mồm thở dốc, tuyệt vọng nói:

>

> “Làm sao lại như vậy? Tại sao lại có thể như vậy? Vì cái gì mà ta vẫn không thể bổ ra Hoa Sơn?!”

>

> Một giọng nói nhu hòa truyền ra từ bên trong bụng núi Hoa Sơn:

>

> “Trầm Hương, là con sao Trầm Hương?”

>

> Ngay khi nghe được giọng nói này, tinh thần Trầm Hương chấn động, giống như là có một dòng điện lưu chuyển trong cơ thể, thân thể kích động run rẩy, nói:

>

> “Mẹ! Mẹ!”

>

> Dương Tiễn cũng lập tức ngẩng đầu, hai mắt tỏa sáng nhìn về phía Hoa Sơn. Em gái!

>

> Trầm Hương từ không trung rơi thẳng xuống, bịch một tiếng, hai đầu gối đập xuống đất.

>

> Hắn quỳ xuống đất, dập đầu thút thít kêu lên:

>

> “Mẹ! Là con đây! Con là Trầm Hương đây.”

>

> Giọng nói nhu hòa kia lại lần nữa truyền ra từ bên trong Hoa Sơn:

>

> “Trầm Hương, không nên trách ông ngoại của con.”

>

> Trầm Hương thút thít kêu lên:

>

> “Mẹ, ta không có. . . Không có. Ông ngoại, bà ngoại đều đối xử với ta rất tốt, bác dạy ta võ nghệ, huấn luyện ta thành tài.”

>

> “Vậy là tốt rồi!”

>

> Trầm Hương thút thít nói:

>

> “Mẹ, là con vô năng, không có cách nào cứu người ra.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!