TRANG 544# 2
> Chương 1087: Khai sơn thành công
>
>
>
>
>
>
> Dương Tiễn nhịn không được kêu lên:
>
> “Tam muội!”
>
> Giọng nói mơ hồ của Dương Thiền từ bên trong truyền tới:
>
> “Nhị ca, Trầm Hương làm huynh nhọc lòng rồi.”
>
> Trong mắt Dương Tiễn cũng có nước mắt óng ánh, hắn nói:
>
> “Trần Hương là cháu của ta, đây đều là chuyện ta phải làm, muội thế nào?”
>
> “Tam muội! Tam muội!”
>
> Nhưng lúc này, giọng nói của Dương Thiền cũng không vang lên nữa, khí tức cũng biến mất không thấy gì nữa.
>
> Phanh phanh phanh.
>
> Trầm Hương dập đầu ba cái trên mặt đất, đập đến núi đá vỡ nát, trán chảy đầy máu, sau đó đứng lên, trong lồng ngực giống như có một đám lửa đang thiêu đốt, hắn tức giận nói:
>
> “Lại đến!”
>
> Ánh mắt của Dương Tiễn lóe lên sự kiên quyết, hắn cũng mở miệng nói:
>
> “Tôn Ngộ Không, Thốn Tâm, Tố Tố, đợi chút nữa chúng ta cùng một chỗ truyền pháp lực vào bên trong Bảo Liên Đăng, trợ giúp Trầm Hương một tay.”
>
> Tôn Ngộ Không cười hắc hắc nói:
>
> “Ba mắt, chiêu này của ngươi rất đúng ý của lão Tôn ta, ta cũng muốn nhìn xem Hoa Sơn này rốt cuộc là cứng đến mức nào.”
>
> Trầm Hương lần nữa bay lên không trung, Bảo Liên Đăng tỏa hào quang sáng chói. Dương Tiễn, Tôn Ngộ Không, Bạch Tố Tố, Ngao Thốn Tâm cũng bay lên theo, đi vào bên trong quầng sáng màu xanh biếc, vây quanh người Trầm Hương.
>
> Dương Tiễn, Tôn Ngộ Không, Bạch Tố Tố, Ngao Thốn Tâm đồng thời đưa tay, không ngừng đưa pháp lực của mình vào bên trong Bảo Liên Đăng, Bảo Liên Đăng giống như một ngọn đuốc màu xanh biếc tỏa sáng.
>
> “Mở!”
>
> Trầm Hương nổi giận gầm lên một tiếng, Khai Sơn Phủ ở trên không trung một liên tiếp trảm xuống chín lần, quầng sáng màu xanh biếc trên bầu trời lập tức biến mất không còn, chín hư ảnh hình rìu màu xanh biếc trảm xuống cùng một chỗ trênHoa Sơn, đất rung núi chuyển, bụi mù che trời.
>
> Sau khi bụi mù tan đi, tất cả mọi người mong đợi nhìn chằm chằm vào Hoa Sơn, răng rắc một tiếng một khối đá nho nhỏ vỡ nát rơi xuống.
>
> Nhìn thấy cảnh tượng này, ở trên không trung, mấy người Dương Tiễn, Trầm Hương, Tôn Ngộ Không há hốc mồm, trong mắt hiện lên sự tuyệt vọng, bọn họ toàn lực ra tay cũng chỉ có thể làm được như vậy thôi hay sao?
>
> Trên bầu trời, trên đám mây, Huyền Đô Đại Pháp Sư lắc đầu nói:
>
> “Đây là phong ấn do thiên địa gia trì theo bản năng, mặc dù không phải rất mạnh, nhưng cũng không phải là thứ mà mấy Đại La Kim Tiên có thể phá, muốn phá núi này cần Chuẩn Thánh đã chưởng khống đạo của mình ra tay mới được.”
>
> Trương Minh Hiên thầm nói:
>
> “Đại La Kim Tiên cùng Chuẩn Thánh khác biệt rất lớn hay sao? Vì sao ta lại cảm giác không khác mấy nhỉ?”
>
> Huyền Đô lườm Trương Minh Hiên một cái, lười nhác giải thích với kẻ chỉ biết để hóa thân tu luyện còn mình nằm chơi như hắn.
>
> Mấy người Trầm Hương trầm mặc đáp xuống trên mặt đất, nhìn chằm chằm vào Hoa Sơn, một cảm giác bất lực xuấtt hiện ở trong lòng. Chẳng lẽ thật sự không phá được núi này hay sao? !
>
> Đinh linh linh
>
> Lá sen trên thân Bảo Liên Đăng đong đưa, phát ra thanh âm thanh thúy.
>
> Bảo Liên Đăng tránh thoát từ trong tay Trầm Hương rồi bay ra, lơ lửng trên không trung, mấy người Trầm Hương, Dương Tiễn lập tức nhìn qua.
>
> Một giọng nói thanh thúy truyền ra từ bên trong Bảo Liên Đăng:
>
> “Các ngươi làm như thế này là không được!”
>
> Trầm Hương cảnh giác hỏi:
>
> “Ngươi là ai? Vì sao lại ở bên trong Bảo Liên Đăng của ta?”
>
> Bảo Liên Đăng bay quanh Trầm Hương một vòng rồi giọng nói kia lại tiếp tục vang lên:
>
> “Ta là Bảo tỷ, khí linh của Bảo Liên Đăng.”
>
> Dương Tiễn khẽ cau mày, sao nghe nói khí linh của Bảo Liên Đăng gọi là Ngốc Nữu nhỉ?
>
> Ngoài Tam Thập Tam Thiên, Thanh Loan cười xấu xa nói:
>
> “Nương Nương, xem ra Ngốc Nữu bất mãn với cái tên mà người đặt!”
>
> Thải Phượng cũng gật đầu nói:
>
> “Nương Nương, ta đã sớm nói Ngốc Nữu thường xuyên nói xấu ở sau lưng người.”
>
> Nữ Oa Nương Nương liếc mắt nhìn các nàng một cái rồi nói:
>
> “Các ngươi ngậm miệng!”
>
> Thanh Loan, Thải Phượng lập tức che miệng!
>
> Trầm Hương liền vội vàng hỏi:
>
> “Bảo tỷ, tỷ biết làm sao để phá Hoa Sơn cứu mẹ của ta ra hay sao?”
>
> Bảo Liên Đăng nói:
>
> “Rất đơn giản, chỉ cần câu có thể phát huy ra hết sức mạnh của ta là có thể làm được?”
>
> Trầm Hương trầm thấp nói:
>
> “Chúng ta đã phát huy ra sức mạnh của tỷ rồi! Nhưng vẫn là rung chuyển không được Hoa Sơn.”
>
> Bảo Liên Đăng chìm nổi bay múa ở trên không trung nói:
>
> “Các ngươi còn lâu mới đủ trình độ để phát huy ra sức mạnh chân chính của ta, phải biết ta chính là bốn đại Tiên Thiên Thần Đăng nha, làm sao lại chỉ có chút uy lực ấy?”
>
> Trầm Hương liền vội vàng hỏi:
>
> “Phải làm như rhế nào mới có thể phát huy ra hết sức mạnh chân chính của Bảo Liên Đăng vậy?”
>
> “Muốn phát huy ra hết sức mạnh của ta thì có hai biện pháp, một loại là luyện hóa ta, nhưng ta đã bị chủ nhân Dương Thiền luyện hóa, cho nên biện pháp này không thưc hiện được. Còn có một loại chính là sử dụng sức mạnh của tình cảm.”
>
> Dương Tiễn nhịn không được hỏi:
>
> “Thế nào là sức mạnh của tình cảm?”
>
> Bảo Liên Đăng nói:
>
> “Bốn đại Tiên Thiên Thần Đăng đều có chỗ huyền diệu riêng, Ngọc Hư Lưu Ly Đăng chính là vật tượng trưng cho hủy diệt, bên trong có Hủy Diệt Kim Quang Diễm có thể đốt vạn linh, tuyệt sinh cơ của vạn vật, có thể hủy diệt thế gian.”
>
> “Bát Cảnh Cung Đèn chính là vật tượng trưng cho truyền đạo, bên trong có Đạo Hỏa có thể diễn hóa các loại đạo vận, có thể giáo hóa chúng sinh.”
>
> “Linh Cữu Đăng chính là vật tượng trưng cho tịch diệt, một ánh đèn có thể chuyển sinh thành tử, chuyển tử thành sinh, chiếu rõ U Minh, soi sáng Địa Phủ.”
>
> “Mà Bảo Liên Đăng ta chính là vật tượng trưng cho tạo hóa, có thể hóa đại ái thành sức mạnh vô tận, biến không thể thành có thể, lấy một ánh đèn chiếu sáng thế giới, là lợi hại nhất trong bốn đèn.”
>
> Trầm Hương sốt ruột nói:
>
> “Bảo tỷ, ta nên làm như thế nào?”
>
> Bảo Liên Đăng không cao hứng nói:
>
> “Ngươi có phải ngốc nghếch hay không? Ta đã nói là sử dụng sức mạnh của tình cảm rồi mà! Nghĩ đến tình cảm chân thành trong lòng ngươi, khát vọng cứu mẹ trong lòng ngươi!”
>
> Trầm Hương vô ý thức nhìn thoáng qua Bạch Tố Tố, Bạch Tố Tố hơi đỏ mặt nghiêng đầu tránh đi.
>
> Trầm Hương trầm mặc một chút, ngồi xếp bằng trên mặt đất, nhắm mắt, tập trung vào thế giới trong nội tâm của mình. Lúc này, trong lòng không có Thiên Điều, không có nhiệm vụ, chỉ có là cảnh tượng lúc nhỏ mẹ cùng mình chơi đùa rồi nghĩ đến cảnh tượng bây giờ mẹ bị vây ở trong núi chịu khổ, còn có Bạch Tố Tố. Nội tâm khát vọng cứu mẹ mình ra, đưa mẹ cùng Tố Tố trở lại nơi ẩn cư trong ngọn núi nhỏ kia, trải qua sinh hoạt hạnh phúc mỹ mãn, nếu như có thể sinh thêm mấy đứa bé thì tốt hơn.
>
> Bảo Liên Đăng lơ lửng ở trên đỉnh đầu Trầm Hương, một giọt nước mắt từ trong mắt Trầm Hương chảy xuống, nước mắt không rơi xuống đất mà nhẹ nhàng bay lên và chui vào bên trong Bảo Liên Đăng
>
> Sau đó, một tiếng nổ ầm vang lên, từ bên trong Bảo Liên Đăng, một ngọn lửa màu xanh giống như giao long xoay quanh Trầm Hương.
>
> Mấy người Dương Tiễn, Tôn Ngộ Không hô lên một tiếng, thân thể không tự chủ lập tức lui lại một bước.
>
> Ở trong sự bao phủ của ngọn lửa màu xanh, Trầm Hương ngồi xếp bằng xuống, thân hình chậm rãi bay lên. Lúc bay đến giữa không trung, hắn đột nhiên mở to mắt, trong mắt có quang mang màu xanh lục lóe lên rồi hắn đứng lên quát to một tiếng:
>
> “Mở cho ta!”
>
> Khai Sơn Phủ từ từ bổ xuống, không có hă ảnh hình búa to lớn óng ánh, không có sóng linh khí kinh thiên động địa, một vệt sáng màu xanh xẹt qua ngọn núi.
>
> Một tiếng nổ ầm vang lên.
>
> Hoa Sơn bị một búa phân thành hai nửa.
>
> Trên đám mây, Ngọc Đế đột nhiên đứng lên, thành công! Trầm Hương đã thành công rồi.
>
> Vương Mẫu cũng khẩn trương đứng lên, chuyện bây giờ mới chính thức bắt đầu.
>
> Côn Bằng kinh ngạc nói:
>
> “Hắn thật dựa vào bản thân phát huy ra một phần sức mạnh của Bảo Liên Đăng.”
>
> Hai mắt của Trấn Nguyên Tử vẫn nhìn chằm chằm khe núi vừa bị Trầm Hương bổ ra ở giữa Hoa Sơn.
>
> “Ta ngược lại là rất hiếu kì, bên trong ngọn núi này đến cùng là có cái gì!”
>
> Một luồng sáng năm màu phát ra từ bên trong khe núi rồi một khối Thần thạch năm màu hình thoi chậm rãi bay ra, phía trên Thần thạch phù văn đại đạo lưu chuyển.
>
> Trấn Nguyên Tử kinh ngạc kêu lên:
>
> “Thần thạch năm màu!”
>
> Côn Bằng cũng kinh ngạc, sợ hãi, thầm nói:
>
> “Chuyện nơi này là bố cục của Nữ Oa Nương Nương!”
>
> Trong lòng bỗng nhiên có cảm giác muốn lùi bước, chạy thật xa chỗ này, bởi vì hắn biết chuyện quan hệ đến bố cục của Thánh Nhân thì tuyệt đối không thể coi thường.
>
> Ở phía dưới, Trầm Hương kích động quát to một tiếng:
>
> “Mẹ!”
>
> Rồi hắn lập tức hóa thành một vệt sáng, thông qua khe núi, tiến vào bên trong lòng núi.
>
> Lúc này, ở bên trong lòng núi, Tam Thánh Mẫu Dương Thiền đang ngồi xếp bằng phía trên một đài sen bằng đá, Hạo Thiên Tháp vững vàng lơ lửng ở trên đỉnh đầu nàng. Từ bên trong Hạo Thiên Tháp, một màn sáng màu vàng tím óng ánh giống như dòng nước rủ xuống, bảo vệ Tam Thánh Mẫu.
>
> Trầm Hương bịch một tiếng quỳ gối trước mặt Tam Thánh Mẫu, vui đến phát khóc:
>
> “Mẹ!”
>
> Tam Thánh Mẫu đưa tay, xoa đầu Trầm Hương, trong mắt hiện ra nước mắt óng ánh, nói:
>
> “Con ngoan!”
>
>
>
>