Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1089: Mục 1090

TRANG 545# 2

> Chương 1089: Các cường giả ra tay

>

>

>

>

>

>

> Minh Hà giáo chủ mở miệng nói:

>

> “Công pháp bản tọa tu luyện chính là « Thiên Sát Kinh », giết người, giết yêu, giết vu, giết Phật, giết tiên. Trong tất cả chúng linh trên thế gian, bản tọa chưa từng giết đã không nhiều lắm, mà Thiên Đế vừa lúc là một trong số đó. Cho nên, bản tọa muốn giết ngươi, để chứng đạo của mình.”

>

> Ngọc Đế mở miệng nói:

>

> “Tốt! Sau khi chuyện thành công, một bộ hóa thân của ta sẽ đến tìm Minh Hà huynh.”

>

> Minh Hà giáo chủ nở nụ cười tươi rồi nói:

>

> “Được!”

>

> Huyền Đô cười ha hả nói:

>

> “Nếu những người khác đã đồng ý ra tay, bần đạo cũng không tiện cự tuyệt, nhưng bần đạo cũng có một yêu cầu.”

>

> Ngọc Đế mở miệng nói:

>

> “Mời Huyền Đô Đại Pháp Sư cứ nói.”

>

> Huyền Đô nói:

>

> “Phật hưng đạo yếu, đây là thiên đạo đại thế, ngày sau Đạo môn gian nan, bần đạo hi vọng ngày sau Thiên Đình có thể chung sức hợp tác cùng Đạo môn, mở rộng cánh cửa tiện lợi cho Đạo môn ta.”

>

> Ngọc Đế cười nói:

>

> “Vốn dĩ là phải như thế.”

>

> Huyền Đô gật đầu nói:

>

> “Thiện!”

>

> Mà trong mấy người Ngọc Đế đang bàn chuyện thì.

>

> Linh Sơn, trong Đại Lôi Âm Tự, Như Lai cũng đang ngồi phía trên đài sen, yên lặng nhìn chăm chú vào chuyện diễn ra ở Hoa Sơn, trên mặt mỉm cười, Thiên Điều đã tại vị bao lâu rồi, có thiên địa đại thế tăng cường, Thiên Điều mới xuất thế làm sao có thể chiến thắng? Thiên Điều chính là quy củ ước thúc tất cả Tiên Thần trong trời đất, đứng ở phía trên Tư Pháp Thiên Thần điện của Thiên Đình, đồng dạng là phục vụ cho Thiên Đình. Cho nên bây giờ người có thể phong ấn Thiên Điều cũng chỉ có Ngọc Đế, hơn nữa còn phải điều động toàn bộ sức mạnh của Thiên Đình mới được, mà dù vậy cũng chỉ có thể trấn phong Thiên Điều cũ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi thôi. Khi đó Thiên Điều mới tự nhiên có thể dễ như trở bàn tay chiếm cứ chủ vị, nhưng cứ như vậy khí vận của Thiên Đình tất nhiên sẽ bị tổn hao nhiều, vĩnh viễn bị Linh Sơn Phật giáo ta áp ở phía dưới.

>

> Từ từ đã ... Khí vận.

>

> Chết tiệt!

>

> Giống như nghĩ đến điều gì đó, con ngươi của Như Lai Phật Tổ bỗng nhiên co rụt lại.

>

> Trầm Hương, Tôn Ngộ Không, Phật giáo! Mẹ kiếp, Trương Bách Nhẫn, ta nói ngươi làm sao lại không mời ta, nguyên lai là đang âm thầm tính kế Phật giáo, bản Phật Tổ không bỏ qua cho ngươi đâu.

>

> Rồi thân hình của Như Lai lập tức biến mất khỏi đài sen.

>

> . . .

>

> Bầu trời, Trương Minh Hiên đang nâng cầu vồng năm màu giằng co mãi cùng với cột sáng chín màu, đại đạo giao phong khiến cho không gian vỡ nát, trật tự băng diệt, thiên địa cũng bị quấy thành hỗn độn.

>

> Hạo Thiên đứng ở trên đám mây nói:

>

> “Các vị đạo hữu xin nhờ!”

>

> Mấy vị Chuẩn Thánh Chí Cường liếc nhìn nhau, thân hình lập tức biến mất, xuất hiện ở chung quanh cột sáng chín màu, tạo thành thế bao vây cột sáng chín màu lại.

>

> Côn Bằng cạc cạc cười nói:

>

> “Hình như đây là lần thứ nhất có người dám ra tay với thiên đạo thì phải? Không ngờ việc truyền kỳ này lại có cả ta nữa! Thật là kích thích! Côn Bằng pháp, Bắc Minh Vô Lượng!”

>

> Phía sau Côn Bằng xuất hiện hình chiếu của một vùng biển đen rộng vô tận rồi sau đó vùng biển đen này từ từ nhỏ dần biến thành một dòng nước màu đen, vây quanh cột sáng chín màu, dòng nước này đen đến nỗi hào quang mà cột sáng chín màu tán phát đều bị nó hấp thu và trở nên ảm đạm.

>

> Trấn Nguyên đại tiên hừ lạnh một tiếng, nói:

>

> “Điêu trùng tiểu kỹ! Thiên địa ngăn cách!”

>

> Răng rắc một tiếng, trong phương viên trăm dặm xung quanh cột sáng chín màu do Thiên Điều biến thành, không gian lập tức đứt gãy, pháp tắc cắt đứt.

>

> Huyền Đô Đại Pháp Sư cười nói:

>

> “Trang Chu Mộng Điệp, Điệp Mộng Trang Chu. Là bướm hay là Trang Chu? Thiên hạ nằm trong mộng Trang Chu!”

>

> Huyền Đô Đại Pháp Sư vừa dứt lời, trời đất xuất hiện biến hóa, thiên địa biến thành cảnh tượng óng ánh dĩ lệ, sông lớn cuồn cuộn, Quỳnh Ngọc thành núi, Lưu Ly thành hoa, từng con bướm mỹ lệ bay múa ở trên không trung.

>

> Côn Bằng biến sắc, cảnh tượng này để hắn nhớ tới ký ức thê thảm trước đây không lâu.

>

> Còn Vô Đương Thánh Mẫu thì khác, nhìn thấy cảnh tượng này, ánh mắt của nàng sáng lên rồi nàng cười nói:

>

> “Một chiêu Mộng Cảnh Trang Chu này thật hay, cũng có ẩn chứa Không Gian Đại Đạo giống như Chân Không Gia Hương của ta. Mong Đại Pháp Sư giám thưởng!”

>

> Vô Đương Thánh Mẫu bấm pháp quyết, một đóa Bạch Liên Hoa xuất hiện, nàng mở miệng nói:

>

> “Chân Không Gia Hương!”

>

> Một thế giới hư ảo xuất hiện, trùng hợp vào với Mộng Cảnh Trang Chu, khiến cho bên trong Mộng Cảnh Trang Chu xuất hiện thêm càng nhiều cảnh, một thành trì tản ra ánh sáng màu vàng chói mắt, khiến cho người ta có cảm giác thánh khiết đứng vững trên tầng mây, từng vị thiên nữ rải hoa ở trên trời, vui vẻ, cười đùa.

>

> Mặc dù mấy vị Chuẩn Thánh Chí Cường đều ra tay, nhưng tất cả cũng đều không có trực tiếp ra tay với Thiên Điều chín màu, vẻn vẹn chỉ là phong tỏa không gian xung quanh Thiên Điều, cắt đứt liên hệ giữa Thiên Điều cùng thiên địa Hồng Hoang.

>

> Ngọc Đế đột nhiên quay đầu nhìn về phía nơi xa rồi lập tức lao ra, tiếng nói vẫn còn lưu lại ở bên trong không gian:

>

> “Chuyện ở nơi này xin nhờ mấy vị, ta phải đi đuổi tên đầu trọc kia đi.”

>

> Uỳnh.

>

> Ánh sáng màu vàng cùng ánh sáng màu tím bùng nổ, chiếu sáng cả 1 góc trời.

>

> Như Lai đứng ở phía trên đài sen, giận dữ nói:

>

> “Hạo Thiên, ngươi đường đường là Thiên Đế vậy mà lại hèn hạ vô sỉ đến mức lợi dụng bọn tiểu bối như thế sao”

>

> Ngọc Đế cũng giận dữ nói:

>

> “Như Lai, ngươi cút ngay cho ta, hiện tại ta không có thời gian đôi co với ngươi.”

>

> “A Di Đà Phật!”

>

> Một cái chưởng ấn to lớn đánh về phía phong ấn không gian.

>

> Ngọc Đế quát:

>

> “Như Lai, ngươi dám? !”

>

> Một tia kiếm quang màu vàng tím xẹt qua, bàn tay lớn màu vàng óng bị phân thành hai nửa rồi nổ tung.

>

> Như Lai tức giận nói:

>

> “Ngọc Đế, bản tọa liều mạng với ngươi.”

>

> Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!

>

> Ở bên ngoài, tiếng nổ liên tiếp vang lên.

>

> Bên trong không gian phong ấn, ánh sáng chín màu cũng đột nhiên bùng nổ, từng vệt sáng giống như mũi tên đâm xuyên không gian, vùng biển đen của Côn Bằng lập tức bị đâm thành cái sàng, thiên nữ trong Chân Không Gia Hương của Vô Đương Thánh Mẫu cũng không ngừng bị bắn giết, Thần Thành trên bầu trời cũng lung lay như sắp đổ.

>

> Bươm bướm bên trong Mộng Cảnh Trang Chu cũng bị bắn gãy cánh, rơi xuống trần, cũng may trải qua tầng tầng ngăn cản, ánh sáng chín màu cũng không có đâm xuyên qua lớp phong ấn ngăn cách thiên địa của Trấn Nguyên đại tiên.

>

> Minh Hà giáo chủ mở miệng nói:

>

> “Ta không am hiểu phong ấn nên ta sẽ đi kiềm chế Thiên Điều, còn lại giao cho các ngươi.”

>

> Mấy người Trấn Nguyên Tử gật nhẹ đầu.

>

> Minh Hà giáo chủ bước đi vào bên trong phong ấn, Vô Lượng kiếm khí bạo phát, vây quanh cột sáng chín màu, hình thành một bức tường kiếm.

>

> Kiếm khí tạo thành bức tường cũng không phải là để phòng thủ, ngược lại là đang tiến công, kiếm khí vô song không ngừng đánh thẳng vào cột sáng chín màu, muốn chém đứt cột sáng, tru sát bản nguyên thiên đạo.

>

> Ở bên ngoài, nhìn thấy cảnh tượng này, khóe miệng cuả Côn Bằng khẽ giật giật.

>

> Mẹ nó, thật hung! Thật thật hung! Ngươi không sợ nhận phản phệ hay sao?

>

> Trấn Nguyên Tử mở miệng nói:

>

> “Các vị đạo hữu, lên!”

>

> Cả một vùng không gian rộng trăm dặm xung quanh phong ấn trùng điệp bị chém đứt rồi chậm rãi bay lên trên không, ở trên không trung lưu lại một lối đi đen kịt, không gian xung quanh lối đi không ngừng vặn vẹo, thật lâu cũng khó khôi phục.

>

> Đột nhiên, giống như cảm nhận được điều gì, sắc mặt của Huyền Đô Đại Pháp Sư biến đổi, ông trầm giọng nói:

>

> “Không cách nào thưc hiện không gian nhảy vọt!”

>

> Côn Bằng mở miệng nói:

>

> “Ta đến! Côn Bằng phụ biển”

>

> Thân hình lập tức biến mất không thấy gì nữa.

>

> Bên ngoài không gian trăm dặm, một con Côn Bằng to lớn hiển hiện, cánh mở ra che khuất bầu trời.

>

> Thân hình Côn Bằng ghé xuống dưới không gian trăm dặm, hai cánh chấn động, thanh âm răng rắc răng rắc không ngừng vang lên. Dưới uy năng của Côn Bằng, không gian trăm dặm chậm rãi bay lên trên, tốc độ lên cao càng lúc càng nhanh, dần dần hóa thành nhất phi trùng thiên.

>

> Bên trong không gian, Huyền Đô Đại Pháp Sư cười nói:

>

> “Hay lắm Côn Bằng, nếu không phải là nhờ có ngươi, chúng ta muốn chuyển dời Thiên Điều đến bên trong Hỗn Độn, thật đúng là muốn phí không ít thời gian.”

>

> Trấn Nguyên Tử hừ lạnh một tiếng nói:

>

> “Bần đạo cũng có thể đưa lên.”

>

> Như Lai giận dữ nói:

>

> “Chớ đi, lưu lại cho ta!”

>

> Rồi thân hình hắn khẽ động, nhanh chóng đuổi theo Côn Bằng.

>

> Thân hình Ngọc Đế khẽ động đã xuất hiện ở phía trên Như Lai, một quyền đánh ra đại đạo đua tiếng, Cửu Long gào thét lao về phía Như Lai.

>

> Khi chín con Thần Long màu vàng tím sắp sửa đâm vào trên người Như Lai thì một quầng sáng màu vàng từ trên đài sen dưới chân Như Lai phát ra.

>

> Rầm rầm rầm

>

> Chín con Thần Long chín đầu đâm vào bên trên quầng sáng màu vàng rồi liên tiếp nổ tung.

>

> Mượn áp lực từ vụ nổ, thế đi của Như Lai không giảm mà còn tăng, nhanh chóng đuổi theo Côn Bằng.

>

> Ngọc Đế biến sắc nói:

>

> “Cửu phẩm Kim Liên!”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!