TRANG 546# 1
> Chương 1090: Tiến vào Hỗn Độn, Nữ Oa ra tay
>
>
>
>
>
>
> Như Lai nhanh chóng đuổi kịp Côn Bằng rồi chỉ tay một cái, một tòa bảo tháp sáng rực rỡ hiển hiện. Ngay khi vừa xuất hiện, bảo tháp đã trực tiếp trấn áp tới Côn Bằng.
>
> Thân hình Ngọc Đế lóe lên ngăn ở phía sau Côn Bằng rồi ông phẫn nộ quát:
>
> “Sức mạnh của trời đất tăng cường cho ta!”
>
> Giữa trời đất, Tử Khí giống như sóng ngoài biển cả, cuồn cuộn xuất hiện ở trên đỉnh đầu Ngọc Đế.
>
> Ngọc Đế đánh ra một quyền , giống như là hồng thủy vỡ đê, Tử Khí bám theo nắm đấm cuả Ngọc Đế xông ra, hóa thành một con rồng lớn màu tím gầm thét đâm vào phía trên Tháp Đa Bảo.
>
> Một tiếng nổ ầm vang lên.
>
> Hải dương màu tím cuồn cuộn không ngừng xung kích ở phía trên Tháp Đa Bảo.
>
> Tháp Đa Bảo bị đánh bay, biến mất ở chân trời.
>
> Ngọc Đế thu quyền đứng ở trên không trung, hải dương màu tím vô biên, sóng cả cuồn cuộn ở sau lưng làm cho ông giống như Chân Thần duy nhất giữa trời đất, chí tôn đến cực hạn.
>
> Như Lai tức giận nói:
>
> “Ngọc Đế, bất kể là ngươi muốn sửa Thiên Điều hay là muốn phế Thiên Điều, bản tọa đều mặc kệ ngươi, nhưng ngươi tính toán Phật giáo ta, muốn lợi dụng khí vận của Phật giáo ta giúp ngươi cải thiên hoán địa, đây là đạo lý gì?”
>
> Ngọc Đế đứng giữa trời, lạnh giọng mở miệng nói:
>
> “Như Lai, ngươi quên lúc trước là vì nguyên nhân nào mà Thiền nhi bị phong ấn hay sao? Nếu không phải ngươi cổ động Tử Vi tạo phản, Thiền nhi sao lại bị trấn áp, phong ấn.”
>
> “Ta. . . Bần tăng. . .”
>
> Như Lai bi phẫn quát to:
>
> “Bản tọa cũng là bị oan uổng!”
>
> Ngọc Đế lạnh nhạt nói:
>
> “Như Lai, lần này bất kể là ai đều không thể ngăn cản ta, hôm nay ta nhất định phải đổi Thiên Điều.”
>
> Nghe được sự quyết tâm trong lời nói của Ngọc Đế, khóe miệng của Như Lai run run mấy lần, thân hình lóe lên rồi biến mất.
>
> Thân hình Ngọc Đế cũng lóe lên rồi biến mất.
>
> Côn Bằng cõng không gian trăm dặm kia, xuyên qua tầng tầng trời, phóng vào bên trong Hỗn Độn, trên đường đi kinh động đến không biết bao nhiêu Tiên Thần.
>
> Hạ giới, mấy người Dương Tiễn, Tôn Ngộ Không, Vương Mẫu bay đến bên người mẹ con Trầm Hương, nhìn chằm chằm vào chỗ hố đen vẫn còn lưu lại trên bầu trời, đáy lòng tràn đầy kính sợ đối với sự cường hãn của mấy vị Chuẩn Thánh Chí Cường như Ngọc Đế, Trấn Nguyên đại tiên.
>
> Trong lòng Tôn Ngộ Không cũng thầm hô may mắn. Ngọc Đế thật sự là quá hòa ái. Lúc trước, lão Tôn ta hồ nháo như thế mà ông ấy vẫn không thèm chấp nhặt với ta. Tiểu sư thúc này thật sự là người tốt.
>
> Dương Thiền khẽ thi lễ, nói:
>
> “Dương Thiền bái kiến mợ!”
>
> Vương Mẫu đưa tay đỡ lấy Dương Thiền, cười nói:
>
> “Thiền nhi đứng lên đi!”
>
> “Vâng!”
>
> Dương Thiền chậm rãi đứng lên.
>
> Vương Mẫu vung tay lên nói:
>
> “Đến!”
>
> Ngay sau đó, Hạo Thiên Tháp đang lơ lửng ở trên đỉnh đầu Dương Thiền lập tức thu hồi lồng phòng ngự, bay xuống trong tay Vương Mẫu.
>
> Vương Mẫu lật tay thu hồi Hạo Thiên Tháp rồi tiến lên nắm chặt tay của Dương Thiền, cảm thán:
>
> “Thiền nhi, con chịu khổ rồi.”
>
> Dương Thiền lắc đầu cười nói:
>
> “Thiền nhi không khổ! Việc này cũng coi như là bế quan hơn hai mươi năm mà thôi, tiếc nuối duy nhất là không có làm bạn bên Trầm Hương khi nó trưởng thành.”
>
> Vương Mẫu cười nói:
>
> “Thời gian sau này còn dài mà! Đi ~ chúng ta trở về Thiên Đình thôi.”
>
> Dương Thiền mỉm cười, liên tục gật đầu.
>
> Dương Tiễn hỏi:
>
> “Mợ! Nơi này nên làm cái gì? Trên trời có hố đen không hồi phục được, có độc hỏa ẩn núp ở bên trong, nếu như chúng ta mặc kệ, sợ rằng nơi này sẽ trở thành một khu vực chết.”
>
> Vương Mẫu cười nói:
>
> “Chuyện ở nơi này không phải là các con có thể giải quyết. Chúng ta tạm thời trở về, chuyện nơi đây chờ cậu của con trở về, hắn tự nhiên sẽ xử lý.”
>
> Dương Tiễn cung kính nói:
>
> “Vâng!”
>
> Vương Mẫu nói:
>
> “Tôn Ngộ Không, Lục Nhĩ, Vô Chi Kỳ, các ngươi cũng đều tới đi!”
>
> Tôn Ngộ Không, Lục Nhĩ, Vô Chi Kỳ liếc nhìn nhau, đồng thanh nói:
>
> “Vâng!”
>
> Mấy người cưỡi mây bay lên trời, theo sau là từng đội từng đội Thiên Binh, Thiên Tướng cưỡi mây bay xuống, nghiêm mật phong tỏa nơi đây.
>
> “Ngang ~”
>
> Một tiếng kêu to trầm muộn vang lên, một con quái vật khổng lồ xuyên qua tầng khí quyển của Hồng Hoang xuất hiện ở bên trong Hỗn Độn khiến cho Hỗn Độn đang bình tĩnh lập tức cuộn trào.
>
> Tiếp đó, một tiếng nổ ầm vang lên, Phật quang màu vàng, thần quang màu vàng tím nổ tung ở bên trong Hỗn Độn, thân hình Như Lai và Ngọc Đế nhanh chóng hiển hiện.
>
> Côn Bằng lắc người một cái, không gian ở trên lưng bay ra, tiếp đó Trương Minh Hiên bình thản đi ra từ bên trong, bên người còn quấn Ngũ Sắc Thần Quang.
>
> Không có Trương Minh Hiên cùng Thiên Điều mới kiềm chế, phong ấn lập tức bị Thần quang chín màu phá hủy.
>
> Một tiếng nổ ầm vang lên, không gian bị phong tỏa kia vỡ nát thành một mảnh hư vô, mấy người Trấn Nguyên đại tiên, Minh Hà giáo chủ, Huyền Đô Đại Pháp Sư, Vô Đương Thánh Mẫu đồng thời có chút chật vật bay ra.
>
> Nếu như mấy người không cố kỵ mà toàn lực ra tay thì chưa hẳn đã không thể tranh phong cùng phần bản nguyên này Thiên Đạo, chỉ là bọn hắn cũng không nguyện ý rước họa vào thân, sợ kết xuống nhân quả với Thiên Đạo, cho nên mới có chút bó tay bó chân.
>
> Chuyển dời không gian phong tỏa Thiên Điều vào đến bên trong Hỗn Độn đã là việc cực hạn mà bọn họ nguyện ý làm rồi, cũng chỉ có một mình Minh Hà giáo chủ dám liều mạng cùng Thiên Điều mà thôi.
>
> Luồng sáng chín màu ở bên trong Hỗn Độn tản ra đạo vận kỳ diệu, một phương thế giới rồi lại một phương thế giới được Thiên Điều tạo ra ở quanh người Trương Minh Hiên, tiếp đó tât cả mấy thế giới cùng nhau hủy diệt, hơn mười phương thế giới hủy diệt đản sinh ra sức mạnh hủy diệt cực kỳ khủng bố cùng nhau bắn về phía Trương Minh Hiên.
>
> Lúc này, một quầng sáng trắng noãn đột nhiên xuất hiện ở trên đầu mọi người. Sau khi quầng sáng trắng noãn xuất hiện, sức mạnh hủy diệt cấp tốc tan rãgiống như là tuyết trắng gặp nước sôi.
>
> Trương Minh Hiên lấy lại tinh thần, vui mừng quát to một tiếng:
>
> “Ta. . . Ta lại có thể chưởng khống thân thể của mình rồi!”
>
> Nội tâm kích động lệ rơi đầy mặt, không dễ dàng! Thật sự là không dễ dàng đâu!
>
> Trấn Nguyên đại tiên, Minh Hà giáo chủ, Vô Đương Thánh Mẫu, Yêu Sư Côn Bằng, Huyền Đô Đại Pháp Sư cùng nhau thi lễ nói:
>
> “Bái kiến Nữ Oa Nương Nương!”
>
> Kể cả hai người đang chiến đấu là Ngọc Đế và Như Lai cũng đều dừng tay, thi lễ nói:
>
> “Bái kiến Nữ Oa Nương Nương!”
>
> Trương Minh Hiên cũng vội ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Nữ Oa Nương Nương đang lơ lửng ở trên đầu mọi người, quanh người tản ra ánh sáng trắng noãn.
>
> . . .
>
> Ở chỗ sâu trong Hỗn Độn, Tử Tiêu Cung như ẩn như hiện.
>
> bên trong Tử Tiêu Cung, Hồng Quân Đạo Chủ hiện lên ở chủ vị, ánh mắt lúc thì đạm mạc, lúc thì biến thành vui mừng, lúc thì đạm mạc, lúc thì vui mừng, biến ảo chập chờn.
>
> Đột nhiên, một quầng sáng bắn ra từ giữa trán Hồng Quân, quầng sáng biến lớn rồi chậm chạp xoay tròn ở bên trong Tử Tiêu Cung, từ bên trong có đạo vận đánh thẳng vào vách tường của Tử Tiêu Cung.
>
> Lúc này, ánh mắt cuả Hồng Quân khôi phục linh động, ông cười ha ha nói:
>
> “Thiên Đạo, ngươi nổi giận! Ngươi gấp gáp!”
>
> Rồi ông vung tay lên một cái, dòng sông số phận xuất hiện ở trước mặt. Khác với sự phẳng lặng, bình yên như ban đầu, thời khắc này dòng sông số phận sôi trào mãnh liệt, sóng lớn cuồn cuộn, cứ tiếp như thế dòng sông số phận của Hồng Hoang xông phá sự giam cầm của Thiên Đạo chỉ là vấn đề thời gian.
>
> . . .
>
> Ở bên trong Hỗn Độn, Trương Minh Hiên cũng nhanh chóng khôi phục tinh thần, hắn bái một cái và nói:
>
> “Trương Minh Hiên bái kiến sư cô!”
>
> Nữ Oa Nương Nương vung tay lên một cái, một ba động vô hình bao phủ lại Thiên Điều chín màu, có âm thanh từ bên trong ba động truyền ra, mấy người Ngọc Đế, Trấn Nguyên Tử, Minh Hà, Côn Bằng đều hết sức chăm chú nhìn chằm chằm vào đạo vận đang bao phủ Thiên Điều chín màu, đây chính là Thánh Nhân đại đạo.
>
> Trương Minh Hiên cũng chăm chú nhìn nhưng nhìn không hiểu gì cả!
>
> Nhìn một chút, đột nhiên ánh mắt của Trương Minh Hiên hoa lên, vậy mà trong đầu lại xuất hiện cảnh tượng đạo vận như có như không kia hóa thành một con chó nhỏ, thanh âm vang vọng trong trời đất cũng biến thành tiếng chó sủa.
>
> Một lúc sau lại nhìn thành con mèo, thanh âm cũng biến thành tiếng mèo kêu.
>
> Một lúc sau lại nhìn thành con hổ rồi được một lúc lại thành con voi, a ~ vậy mà biến thành một mỹ nữ, chỗ đó thật lớn!
>
> Trương Minh Hiên lập tức bật cười, cũng bởi vậy mà lấy lại tinh thần, sau khi nhìn lại thì đâu còn có chó, mèo, hổ, voi gì.
>
>
>
>