TRANG 546# 2
> Chương 1091: Thiên Điều mới quy vị
>
>
>
>
>
>
> Ở dưới sự áp chế của Tạo Hóa Đại Đạo của Nữ Oa Nương Nương, Thiên Điều chín màu chậm rãi hòa tan, đồng dạng có một Thiên Âm vang lên, hai luồng sức mạnh của 2 loại đại đạo dây dưa trong Hỗn Độn, thời gian chậm rãi trôi qua, hai loại Thiên Âm biến thành một loại cuối cùng chậm rãi biến mất.
>
> Nhìn thấy thế, ánh mắt của Nữ Oa Nương Nương lóe lên sự kinh ngạc, Thiên Đạo vậy mà không có xuất hiện, để cho mình thành công đổi Thiên Điều.
>
> Đột nhiên, giống như là nghĩ đến điều gì đó, trong lòng cảm động, sư phó, ngài quả nhiên vẫn là thương ta.
>
> Mấy người Trấn Nguyên Tử, Ngọc Đế, Minh Hà, Côn Bằng lấy lại tinh thần, cùng nhau thi lễ nói:
>
> “Đa tạ Nữ Oa Nương Nương đã ra tay trợ giúp!”
>
> Nữ Oa Nương Nương chậm rãi mở miệng nói:
>
> “Không cần đa lễ, vì thúc đẩy việc này, các ngươi cũng xuất lực rất nhiều, đây là các ngươi nên được.”
>
> Như Lai thở dài trong lòng, đại cục đã định.
>
> Nữ Oa Nương Nương đưa tay ra, thần quang năm màu đang vờn quanh người Trương Minh Hiên lập tức bay lên, rơi vào trong tay Nữ Oa Nương Nương.
>
> Nữ Oa Nương Nương mở miệng nói:
>
> “Trời đất tuy lâu dài, nhưng thiên quy không thể cố định. Thiên Điều, ngươi tuân theo trời đất mà sinh nhưng trời đất cũng có lúc thay đổi, Thiên Điều cũng cần biến đổi cho phù hợp. Hôm nay, Thiên Điều đã cũ, ta lấy danh nghĩa Nữ Oa, hôm nay đổi quy tắc của trời đất, Thiên Điều mới được thành lập!”
>
> Giọng nói của Nữ Oa Nương Nương truyền khắp Tam Giới, một luồng thần quang năm màu từ bên trong Hỗn Độn hạ xuống, xuyên qua 33 trọng thiên, rơi vào bên trong Tư Pháp Thần Điện.
>
> Uỳnh ~ một luồng ba động vô hình càn quét Hồng Hoang, trong đầu chúng sinh của Hồng Hoang lập tức hiện ra nội dung của Thiên Điều mới.
>
> Trong đó điều trọng yếu nhất chính là cho phép thần tiên và người phàm thành hôn, nhưng đoạn tuyệt dòng dõi, nhân duyên tiên phàm sẽ giao cho Thanh Khâu Đồ Sơn phụ trách.
>
> Bên trong Hỗn Độn, trong đầu Như Lai hiện lên một chữ:
>
> “Xong!”
>
> Thiên Đình bên trong Dao Trì, Trầm Hương vui mừng nói:
>
> “Thành công!”
>
> Đột nhiên, sắc mặt của hắn biến đổi, sau lưng có một Công Đức Kim Luân hiển hiện, bên trên Công Đức Kim Luân có một ngọn lửa màu đỏ bốc cháy lên, nhìn qua rất là không may.
>
> Thân hình của Dương Thiền lóe lên, xuất hiện ở bên người Trầm Hương, nàng ôm lấy Trầm Hương, kinh ngạc, sợ hãi kêu lên:
>
> “Trầm Hương, con thế nào?”
>
> Tiếp đó, ở sau lưng Tôn Ngộ Không cũng hiện ra một Công Đức Kim Luân, bên trên đó cũng có ngọn lửa màu đỏ bốc cháy lên, thân hình của Tôn Ngộ Không lảo đảo rồi ngã ngồi trên ghế, đầu mê muội.
>
> Trầm Hương lắc lắc đầu, mê man nói:
>
> “Mẹ, con. . . Con không sao!”
>
> Nhưng mà Trầm Hương vừa dứt lời thì ngay lập tức, ngọn lửa bên trên Công Đức Kim Luân đã tắt ngúm, Công Đức Kim Luân nguyên bản còn sáng rực giống như một mặt trời màu vàng, giờ lại biến thành một đám sương mù màu vàng mông lung.
>
> Dáng vẻ lúc này của hai người Tôn Ngộ Không, Trầm Hương đều là mồ hôi đầm đìa, mặt mũi tái nhợt.
>
> Dương Thiền lo lắng hỏi:
>
> “Dì, đây là có chuyện gì? Trầm Hương sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”
>
> Tôn Ngộ Không cũng ngẩng đầu nhìn về phía Vương Mẫu, muốn làm ra vẻ hung thần ác sát nhưng với dáng vẻ hiện tại của hắn thì đúng là chả uy hiếp được ai cả.
>
> Vương Mẫu mở miệng nói:
>
> “Đây là chuyện mà Trầm Hương phải chịu đựng, hắn mở ra Thiên Điều mới, cho nên đương nhiên sẽ bị Thiên Điều cũ phản phệ, công đức bị thiêu đốt, khí vận bị hao tổn.”
>
> Tôn Ngộ Không kêu lên:
>
> “Lão Tôn ta lại không có ra tay, tại sao lại cũng bị dính đòn?”
>
> Vương Mẫu nói:
>
> “Ngươi là sư phụ của Trầm Hương, tự nhiên là sẽ bị liên luỵ, mà không chỉ là ngươi, Thiên Đình, Linh Sơn tất cả đều bị tổn hao khí vận.”
>
> Tôn Ngộ Không ngây ngẩn cả người, còn có lời giải thích như này hay sao? Thiên Điều cũng bị đánh cả cụm ư?
>
> Vương Mẫu giải thích:
>
> “Ngộ Không, ngươi chớ có cho rằng là chúng ta tính kế ngươi, chuyện ngươi làm sư phụ của Trầm Hương chính là do đích thân Nữ Oa Nương Nương khâm định.”
>
> Tôn Ngộ Không gật đầu, nói:
>
> “Lão Tôn ta biết!”
>
> Trương Minh Hiên cũng bị liên luỵ theo, nhưng hắn không có công đức để thiêu đốt, khí vận cũng cực kỳ phổ thông, Thiên Điều phản phệ trực tiếp tác dụng lên người, một sợi dây nhân quả màu đỏ tươi nối với Thiên Đạo xuất hiện, tượng trưng cho việc khi Lượng kiếp tiến đến, giết hắn có thể tế thiên.
>
> Bên trong Hỗn Độn, Nữ Oa Nương Nương cùng mấy vị Chuẩn Thánh Chí Cường, nhìn về phía Hồng Hoang. Lúc này, phía trên tầng khí quyển của Hồng Hoang, các loại khí vận lưu chuyển, Tiên Thần phổ thông khó mà phát hiện, nhưng ở trong mắt của Thánh Nhân lại cực kỳ rõ ràng. Khí vận của Long tộc có hình dáng Kim Long, khí vận của Yêu tộc có màu đen, khí vận của Tu La tộc có màu đỏ, ... còn có khí vận của vô số thế lực khác. Nhưng lớn nhất không ai qua được khí vận có hình dáng như mây vàng của Phật giáo. Nó cùng với khí vận có hình dáng như mây trắng của Thiên Đình, bao trùm phía trên Hồng Hoang
>
> Đột nhiên, khí vận có hình dáng như mây vàng của Phật giáo biến mất hơn phân nửa, giống như bị lưỡi dao chặt đứt, mà ngay sau đó khí vận có hình dáng như mây trắng của Thiên Đình cũng lập tức biến mất gần một nửa.
>
> Như Lai Phật Tổ đau lòng đến muốn khóc, khí vận của Phật giáo ta, đại hưng chi thế của Phật giáo ta!
>
> Nữ Oa Nương Nương nở nụ cười tươi, ngón tay vạch một cái ở trên không trung, một lưỡi dao lập tức xuất hiện ở trên đỉnh đầu Tôn Ngộ Không, nhưng ngay sau đó lại có một lưỡi dao khác đột nhiên xuất hiện đâm vào phía trên lưỡi dao của Nữ Oa Nương Nương. Sau khi va chạm, hai lưỡi dao lâp tức biến mất không còn tăm tích.
>
> Nhìn thấy cảnh tượng này, nụ cười trên mặt Nữ Oa Nương Nương ngưng kết.
>
> Nàng vốn còn định tiếp tục ra tay nhưng chưa kịp thì khí vận của Phật giáo đã nhanh chóng truyền vào trong cơ thể của Tôn Ngộ Không, Trầm Hương.
>
> Giọng nói của Chuẩn Đề Phật Mẫu vang lên ở bên tai Nữ Oa Nương Nương:
>
> “Nữ Oa sư muội làm như vậy hình như hơi quá phận rồi đó? Bần tăng không có ngăn cản sư muội mở ra Thiên Điều mới, nhưng sao sư muội lại muốn nhân cơ hội chặt đứt liên kết khí vận của Tôn Ngộ Không cùng Phật giáo ta.”
>
> Nữ Oa Nương Nương truyền âm nói:
>
> “Đừng nói dễ nghe như vậy, cái gì gọi là ta không có ngăn cản? Sư huynh phát hiện ra kế hoạch của ta hay sao?”
>
> Ngay sau đó, thân hình của Nữ Oa Nương Nương tiêu tán ở bên trong Hỗn Độn, còn lại mấy vị Chí Thánh nhìn về phía Ngọc Đế.
>
> Ngọc Đế nở nụ cười tươi, nói:
>
> “Mấy vị đạo hữu cứ yên tâm, chuyện ta đã đáp ứng thì đều sẽ thực hiện.”
>
> Trấn Nguyên Tử cười nói:
>
> “Thiện!”
>
> Thân hình biến mất ở bên trong Hỗn Độn.
>
> Còn lại mấy vị khác cũng tuần tự biến mất, chỉ là Côn Bằng trước khi biến mất thì còn nhìn chằm chằm vào Như Lai với ánh mắt bất thiện.
>
> Trương Minh Hiên đứng ở bên trong Hỗn Độn, mờ mịt kêu lên:
>
> “Này! Các vị chớ đi! Trước tiên hãy đưa ta trở về đã! Ta là dân mù đường.”
>
> “Này! Tất cả hãy quay lại đi! Một mình ở chỗ này, ta rất sợ hãi!”
>
> “Có ai không? Nói có ta biết nên đi thế nào đã chứ! Alo! Ai đó nghe điện thoại đi!”
>
> Trong khi Trương Minh Hiên đang lớn tiếng kêu la ở bên trong Hỗn Độn thì đột nhiên một cái vòng xoáy xuất hiện ở trước người Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên kinh hãi hô lên một tiếng rồi lập tức bị hút vào, rơi xuống trên Thiên Môn Sơn.
>
> Ở chỗ sâu trong Hỗn Độn, bên trong Tử Tiêu Cung, Đạo Tổ Hồng Quân không thèm để ý hình tượng mà ôm cười lăn qua lăn lại. Ha ha ha! Tốt! Thật sự là quá tốt rồi!
>
> Thiên Đạo Luân chầm chậm xoay, từng tia từng tia sương mù màu tím tràn ngập ra.
>
> Nhìn thấy thế, Hồng Quân biến sắc rồi hai tay bấm pháp quyết, miệng quát to:
>
> “Trấn!”
>
> Thiên Đạo Luân lập tức dừng lại, phát ra thanh âm kẽo kẹt kẽo kẹt, dù cố gắng nhưng cuối cùng vẫn khó có thể chuyển động nửa bước, hóa thành một vệt sáng bắn vào trán của Hồng Quân Đạo Tổ. Ngay sau đó, ánh mắt cuả Hồng Quân lập tức biến thành ngây dại, thân hình biến mất khỏi bồ đoàn.
>
> . . .
>
> Bên trong Hồng Hoang, các nơi đều đang sôi nổi nghị luận, bất kể là trên mạng vẫn là hiện thực. Tất cả mọi người đều là đang thảo luận về chuyện Thiên Điều mới, đặc biệt là luật lệ cho phép tiên phàm thông hôn kia chẳng hạn, có điều một phần lớn đa số người đều bảo trì hứng thú nồng hậu.
>
> Mà biến hóa lớn nhất không nơi nào vượt qua được Thanh Khâu giới. Vào lúc này, bên trong Thanh Khâu giới, lít nha lít nhít yêu hồ, còn có những yêu quái khác đang tạm cư đều vây quanh Khổ Tình Thụ.
>
> Một cây Khổ Tình Thụ khổng lồ đứng giữa không gian, Thiên Điều mới đáp xuống. Khổ Tình Thụ bắt đầu phát sinh biến hóa kỳ diệu, từng vầng sáng màu đỏ vây quanh Khổ Tình Thụ, vô số điểm huỳnh quang tiêu sái, từng tiếng cầu nguyện như có như không vang lên từ chung quanh Khổ Tình Thụ, loáng thoáng nghe qua thì những bài hát này chính là lời khẩn cầu đối với nhân duyên.
>
> Áp Long phu nhân đi đến dưới cây Thanh Khâu, duỗi một bàn tay khô héo ra, nhẹ nhàng đặt ở cây trên thân, chậm rãi nhắm mắt lại.
>
>
>
>