TRANG 547# 1
> Chương 1092: Khổ Tình Thụ hoàn thành
>
>
>
>
>
>
> Sau một lát, Áp Long phu nhân mở to mắt ra, trong mắt lóe lên sự mừng rỡ, nói:
>
> “Khổ Tình Thụ đã hoàn toàn hợp nhất với Nhân Duyên Pháp Tắc, có thể nối lại tiền duyên.”
>
> Nghe được câu nói này của Áp Long phu nhân, bên trong những người đang đứng chờ chung quanh Khổ Tình Thụ vang lên tiếng hoan hô.
>
> Tất cả kích động nhìn Khổ Tình Thụ, đợi nhiều năm như vậy rốt cục bon họ đã chờ được rồi.
>
> Áp Long phu nhân đưa tay ra hiệu im lặng, tiếng hoan hô lập tức ngừng lại.
>
> Áp Long phu nhân nói:
>
> “Căn cứ Nhân Duyên Pháp Tắc của Khổ Tình Thụ, lão thân lại nhắc các vị vài câu, tiên phàm kết hợp tuyệt không có khả năng sinh ra dòng dõi, tiên phàm kết hợp tương đương với vĩnh cửu chặt đứt con đường tu tiên, các vị đã rõ chưa?”
>
> Tất cả mọi người đều kích động gật đầu, so sánh với việc phải chia lìa như trước kia thì nhân duyên một thế như này đã tốt nhiều lắm rồi.
>
> Áp Long phu nhân lấy ra một viên ngọc, vung tay lên, từng cái quan tài thủy tinh lít nha lít nhít hiện lên ở trên không trung, bên trong mỗi quan tài thủy tinh là một người già đang nằm, có nam có nữ nhưng đều là tóc trắng xoá.
>
> Áp Long phu nhân mở miệng chậm rãi nói:
>
> “Thiên Điều mới xuất thế, Nhân Duyên Pháp Tắc trong khai, quá khứ không truy cứu, hết thảy đều tính từ bây giờ trở đi, muốn nối lại tiền duyên thì hãy đi cầu nguyện đi! Không nguyện ý lần lượt luân hồi chờ đợi thì hãy đi đi!”
>
> Áp Long phu nhân vừa dứt lời, vô số tu sĩ bay lên không trung, thận trọng, ôm một cái quan tài thủy tinh đáp xuống dưới gốc Khổ Tình Thụ, mở quan tài thủy tinh ra, đánh thức người yêu ở bên trong tỉnh lại.
>
> Về sau, dưới gốc Khổ Tình Thụ, lít nha lít nhít từng đôi từng đôi vợ chồng quỳ xuống, bắt đầu cầu nguyện.
>
> Một con yêu sói cầm tay một bà lão quỳ trên mặt đất, thành kính nói:
>
> “Khổ Tình Thụ ở trên cao! Trương Tử Phong ta nguyện bằng vào ký ức chúng ta quen biết cùng 50% yêu lực để thề, để chúng ta có thể gặp nhau ở kiếp sau!”
>
> Trong mắt bà lão ứa nước mắt, nàng gật nhẹ đầu.
>
> Từ trên Khổ Tình Thụ, một dải lụa màu đỏ bay xuống, quấn quanh hai người vào cùng một chỗ rồi dung nhập trong cơ thể của bọn họ.
>
> Bên cạnh một nữ tu sĩ, cầm tay một ông lão, mở miệng nói:
>
> “Khổ Tình Thụ ở trên cao! Thanh Hàm ta nguyện bằng vào ký ức chúng ta quen biết cùng 50% tiên lực để thề, để chúng ta có thể gặp nhau ở kiếp sau!”
>
> “Khổ Tình Thụ ở trên cao! Phong Môn ta nguyện bằng vào ký ức chúng ta quen biết cùng 50% tiên lực để thề, để chúng ta có thể gặp nhau ở kiếp sau!”
>
> “Khổ Tình Thụ ở trên cao! Bạch Dã ta. . .”
>
> “Khổ Tình Thụ ở trên cao! Tiền Đa Đa ta. . .”
>
> Dưới gốc Khổ Tình Thụ biến thành một khu vực nhiều màu, từng dải lụa màu phất phới bay xuống, chờ khi cầu nguyện kết thúc thì dung nhập trong cơ thể của đôi tình nhân.
>
> Áp Long phu nhân vui mừng nhìn cảnh tượng này, sau đó nói:
>
> “Khổ Tình Thụ đã đáp ứng lời thề của các vị, các vị có thể đi về, chờ người yêu của mình chuyển thế thì sẽ có Tiên Tơ Hồng tới giúp đỡ mọi người tìm về ký ức.”
>
> Tất cả mọi người cúi đầu với Áp Long phu nhân, cảm kích nói:
>
> “Đa tạ Hồng Nương!”
>
> Áp Long phu nhân vui mừng cười nói:
>
> “Mọi người đều đứng lên đi! Sau khi ra ngoài, bồi tiếp người yêu của các vị đến các nơi, đi thăm quan một chút, vượt qua khoảng thời gian sau cùng này.”
>
> “Ừm!”
>
> Tất cả mọi người gật đầu cười rồi đỡ nhau đứng lên, trước kia vừa nghĩ tới tử vong nội tâm tràn đầy sự tuyệt vọng, hiện tại tử vong cũng không phải đáng sợ như vậy, cũng chỉ là một khởi đầu mới mà thôi.
>
> Tất cả yêu quái, tu sĩ vịn người yêu của mình đi ra ngoài, chỉ trỏ cười giới thiệu cảnh đẹp bên trong Thanh Khâu giới.
>
> Kể cả những hồ yêu đang vây xem cũng đều cười nói, tốp năm tốp ba nhao nhao tán đi.
>
> Dưới gốc Khổ Tình Thụ, Đồ Sơn Nữ Kiều đi tới đứng ở bên người Áp Long phu nhân, quay người nhìn mọi người rời đi, cười nói:
>
> “Có Khổ Tình Thụ, về sau Thanh Khâu Hồ tộc chúng ta cũng có thêm một phần bảo đảm.”
>
> Áp Long phu nhân nở nụ cười hiền lành nói:
>
> “Chỉ mong thiên hạ, người có tình đều có thể thành thân thuộc, không bị ảnh hưởng bởi thân phận!”
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều nhìn Áp Long phu nhân một chút, nói sang chuyện khác:
>
> “Đúng rồi! Tích Ngọc, không biết muội định dùng thủ đoạn gì để thức tỉnh lại trí nhớ của bọn họ.”
>
> Áp Long phu nhân mở miệng nói:
>
> “Sau khi chuyển thế chính là một phần nhân sinh mới, tỉnh lại toàn bộ ký ức kiếp trước cũng không thỏa đáng, cho nên ta dự định chế tạo ra một loại đạo cụ giúp nhớ lại trong giấc mơ, hơn nữa chỉ tỉnh lại ký ức lúc bọn họ yêu nhau là đủ rồi.”
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều cười hỏi:
>
> “Dùng cái gì để chế tác?”
>
> Áp Long phu nhân duỗi tay ra, vỗ nhẹ lên Khổ Tình Thụ, một cành cây uốn lượn, nhẹ nhàng ma sát bàn tay của Áp Long phu nhân.
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều kinh ngạc nói:
>
> “Muội có thể chưởng khống Khổ Tình Thụ hay sao?”
>
> Áp Long phu nhân gật đầu cười.
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều vui mừng nói:
>
> “Nếu như muội có thể chưởng khống Khổ Tình Thụ, nói cách khác có khả năng thông qua Khổ Tình Thụ thao túng Nhân Duyên Pháp Tắc hay sao?”
>
> Áp Long phu nhân gật đầu nói:
>
> “Không phải thao túng, chỉ là mượn dùng mà thôi.”
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều ghen tị nói:
>
> “Thế có khác gì nhau đâu? Đại Đạo Pháp Tắc kia chính là lĩnh vực của Chuẩn Thánh đó, hơn nữa Nhân Duyên Đại Đạo thì bị Nữ Oa Nương Nương che đậy, Chuẩn Thánh đều không thể nhúng chàm.”
>
> Áp Long phu nhân nói:
>
> “Nhân duyên liên quan đến thế gian luân thường, tự nhiên không thể để cho người khác làm loạn, cho nên mới bị Nữ Oa Nương Nương bảo vệ.”
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều chớp mắt, nhỏ giọng nói:
>
> “Tích Ngọc muội muội, muội có thể phóng xuất Nhân Duyên Pháp Tắc này cho ta lĩnh hội một chút hay không.”
>
> Áp Long phu nhân trầm mặc một lúc rồi nhẹ nhàng nói:
>
> “Nhân Duyên Pháp Tắc không thể bị những người khác chưởng khống!”
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều liên tục gật đầu, nói:
>
> “Ta biết chứ! Nhưng mà ta nghĩ Pháp Tắc luôn luôn phải có điểm chung chứ! Có lẽ thông qua quan sát, lĩnh hội Nhân Duyên Pháp Tắc, ta liền có thể hiểu thông Pháp Tắc khác thì sao? Tích Ngọc muội muội, tỷ tỷ van muội.”
>
> Áp Long phu nhân bất đắc dĩ gật đầu nói:
>
> “Tốt! Tỷ xem đi!”
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều vui mừng nói:
>
> “Thật? Tích Ngọc muội muội thật sự là quá quá tốt, muội mau phóng xuất Nhân Duyên Pháp Tắc ra đi.”
>
> “Ta đã sớm phóng xuất.”
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều mờ mịt nói:
>
> “Ở chỗ nào?”
>
> Áp Long phu nhân nhìn về phía Khổ Tình Thụ.
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều khó tin nói:
>
> “Muội nói Khổ Tình Thụ hay sao?”
>
> Áp Long phu nhân cười nói:
>
> “Không sai, Khổ Tình Thụ chính là một bộ phận của Nhân Duyên Đại Đạo.”
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều không còn gì để nói.
>
> Quan sát, lĩnh hội một cái cây sao? Ta thực sự không làm được!
>
> Nhìn thấy cảnh tượng này, trong ánh mắt của Áp Long phu nhân lóe lên sự trêu tức, sau đó nàng cười nói:
>
> “Tốt, không đùa với tỷ nữa, nhiệm vụ chuyển thế tục duyên muốn ban bố.”
>
> Nói xong, Áp Long phu nhân duỗi tay ra, một quyển sách xuất hiện ở trên tay nàng, trên đó viết mấy từ ngữ cổ xưa, Sách Chủ Nhân Duyên.
>
> Áp Long phu nhân mở quyển sách ra, một màn ánh sáng từ bên trong quyển sách bắn ra, bên trên in một hình chiếu toàn thân lập thể Áp Long phu nhân cỡ nhỏ, bên cạnh viết mấy dòng giới thiệu.
>
> Tính danh: Đồ Sơn Tích Ngọc.
>
> Tuổi tác: 223,600 tuổi.
>
> Nghề nghiệp: Hồng Nương, người chưởng quản Khổ Tình Thụ.
>
> Tuyên bố nhiệm vụ: Không
>
> Chưa hoàn thành nhiệm vụ: Không
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều nhìn màn hình một chút, kỳ quái nói:
>
> “Bọn hắn không phải vừa mới kết thúc cầu nguyện hay sao? Coi như hiện tại có người chết thì tục duyên cũng phải chờ đến mười mấy năm sau mới có thể nối lại chứ?”
>
> Áp Long phu cười nói:
>
> “Chẳng lẽ tỷ đã quên mất tục duyên của Đường Tam Tạng hay sao?”
>
> Sau đó, nàng chỉ tay vào màn hình nói:
>
> “Tuyên bố nhiệm vụ: Đường Tam Tạng cùng quốc chủ của Nữ Nhi Quốc từng ưng thuận lời thề vĩnh viễn không quên nhau ở dưới gốc Khổ Tình Thụ, mời Tiên Tơ Hồng tiến vào Linh Sơn trợ giúp quốc chủ của Nữ Nhi Quốc đánh thức ký ức của Đường Tam Tạng.”
>
> Sau đó, Áp Long phu nhân khép Sách Chủ Nhân Duyên lại, màn hình biến mất không thấy gì nữa.
>
>
>
>