TRANG 547# 2
> Chương 1093: Nha Nha xuất động
>
>
>
>
>
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều nhíu mày nói:
>
> “Đường Tam Tạng cùng quốc chủ của Nữ Nhi Quốc, ta còn thực sự quên mất tục duyên của bọn họ.”
>
> “Hiện tại nhớ tới thật đúng là rất kỳ quái, trước đó Khổ Tình Thụ rõ ràng còn không có trưởng thành hoàn toàn, Thiên Điều mới cũng còn không có quy vị, bọn họ làm sao có thể cầu nguyện thành công? Nếu như đã sớm có thể cầu nguyện, vì cái gì những người đã sớm chờ ở đây từ trước đó đều không có cầu nguyện?”
>
> Áp Long phu nhân nói:
>
> “Trước đó, Đường Tam Tạng cầu nguyện là Nguyệt lão Nương Nương ra tay, tạm thời mượn Nhân Duyên Đại Đạo, giao phó sức mạnh cho Khổ Tình Thụ.”
>
> “Còn những yêu quái, tu sĩ kia thì không mời nổi Nguyệt lão Nương Nương ra tay giúp bọn họ.”
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều thở dài, quả nhiên đi cửa sau ở nơi nào cũng đều tồn tại, thế giới này.
>
> Sau đó, Đồ Sơn Nữ Kiều lại nhíu mày nói:
>
> “Đi Linh Sơn hoàn thành chuyển thế tục duyên, thoạt nhìn là phải Hồng Hồng đích thân ra tay, những người khác chỉ sợ ngay cả Linh Sơn còn không thể nào vào được. Nhưng mà Hồng Hồng còn nhỏ như vậy, nàng thật có thể làm được không?”
>
> Áp Long phu nhân gật nhẹ đầu, cười nói:
>
> “Ta tin tưởng Hồng Hồng! Nàng thế nhưng mà là cháu gái của ta cùng hắn.”
>
> Bên trong Thanh Khâu, từng vị Tiên Tơ Hồng mở Sách Nhân Duyên của mình ra, tò mò nhìn nhiệm vụ duy nhất trong khu vực nhiệm vụ kia.
>
> Trong một góc, ba, năm vị Tiên Tơ Hồng tụ tập cùng một chỗ.
>
> Một thiếu nữ áo đỏ vui mừng nói:
>
> “Các ngươi đều nhìn thấy chứ? Hệ thống Tiên Tơ Hồng đã bắt đầu tuyên bố nhiệm vụ.”
>
> Bên cạnh một nam tử u buồn nói:
>
> “Đúng vậy! Đi Linh Sơn đánh thức ký ức của Đường Tam Tạng, đây rõ ràng là một nhiệm vụ không có khả năng hoàn thành.”
>
> Một thiếu nữ khác bực bội dứt tóc kêu lên:
>
> “A! A! A! Ta rất muốn đi làm nhiệm vụ của Tiên Tơ Hồng! Người ta thật sự rất hiếu kì! Thế nhưng mà tại sao phải đi Linh Sơn? Rõ ràng là vào cũng không vào được, làm thế nào để hoàn thành nhiệm vụ đây? Đây không phải là làm khó xử người hay sao?”
>
> Ở bên cạnh, một nữ tử u oán nói:
>
> “Ta dám cam đoan nhiệm vụ thứ nhất này của Tiên Tơ Hồng nhất định sẽ thất bại, ai không phục thì có thể đến cược với ta!”
>
> . . .
>
> Từ nơi xa, hai nữ tử đi ra ngoài.
>
> Một nữ tử vừa đi vừa oán trách:
>
> “Loại nhiệm vụ này rõ ràng là không thể hoàn thành mà!”
>
> Ở bên cạnh, nữ tử gật đầu kêu khổ nói:
>
> “Đúng rồi! Chẳng lẽ về sau, nhiệm vụ của Tiên Tơ Hồng đều là loại này hay sao? Ta đột nhiên có chút hối hận.”
>
> . . .
>
> Bên trong một đình nghỉ mát, một nữ tử bất đắc dĩ ngồi trên ghế.
>
> Đứng bên cạnh, một nữ tử cổ động nói:
>
> “Tiếp đi! Đây chính là nhiệm vụ thứ nhất của Tiên Tơ Hồng đó, không tiếp là phải chờ đến mấy chục năm sau mới có đó, nhanh lên tiếp đi! Không phải chỉ là đi Linh Sơn hay sao? Sợ cái gì! Đánh vào chấp nhận đi.”
>
> Nữ tử đang ngồi kia bĩu môi, u oán nói:
>
> “Không phải là muội làm nhiệm vụ nên muội mới nói được như thế thôi!”
>
> Nữ tử đang đứng kia cũng bĩu môi, u oán nói:
>
> “Nếu như ta là Tiên Tơ Hồng thì ta nhất định sẽ tiếp nhận nhiệm vụ này! Thế nhưng mà ta lại không phải là Tiên Tơ Hồng. Khổ Tình Thụ đáng ghét, vì sao lại không chọn ta!.”
>
> . . .
>
> Khắp nơi Thanh Khâu đều đang nghị luận về nhiệm vụ thứ nhất của Tiên Tơ Hồng này, nhưng mà lại không có người nào dám tiếp nhiệm vụ rõ ràng không có khả năng hoàn thành này.
>
> . . .
>
> Chạng vạng tối, bên trên Huyền Không Đảo, Trương Minh Hiên đang tự tại ngồi trên ghế, Nha Nha đứng ở trước mặt Trương Minh Hiên, đôi mắt nhỏ sùng bái nhìn chằm chằm vào Trương Minh Hiên.
>
> Nha Nha hưng phấn kêu lên:
>
> “Ba ba ~ ba ba ~ ta vừa vặn nhìn thấy ngươi, thân bọc trong ánh sáng màu trắng, bên người có cầu vồng quấn quanh. Rất đẹp trai! Thật sự rất đẹp trai!”
>
> Trương Minh Hiên đắc ý nói:
>
> “Kia là chuyện đương nhiên! Ba ba của con không ra tay thì thôi, vừa ra tay tất nhiên là long trời lở đất, chấn kinh thế nhân.”
>
> Nha Nha không chút nghi ngờ, liên tục gật đầu, sùng bái nói:
>
> “Ba ba ~ vậy người lại biến thành dạng kia cho ta xem một chút được không?”
>
> Nghe được câu nói của Nha Nha, trong lòng của Trương Minh Hiên khẽ động, ở sâu trong nội tâm cũng hơi run rẩy, dẫn Tạo Hóa thần lực nhập thể hay sao? Đó chính là chuyện mất mặt đó, vạn nhất Tạo Hóa thần lực lại biến thành trang phục nữ thì về sau hắn còn mặt mũi nào gặp người khác nữa!
>
> Mặc dù lần này không biết vì nguyên nhân gì, Nữ Oa Nương Nương từ bi không có để cho mình mặc trang phục nữ ở trước mặt mọi người, nhưng mà không có nghĩa là lần sau biến thân thì cũng sẽ không mặc trang phục nữ nữa đâu!
>
> Trương Minh Hiên cười ngượng ngùng nói:
>
> “Nha Nha, năng lực này của ba ba cần tiêu hao lớn, trong thời gian ngắn khó mà có thể thi triển thêm lần nữa, chờ ba ba tu dưỡng tốt lại biểu diễn cho con xem nhé.”
>
> Nha Nha tiếc nuối nói:
>
> “Vâng ạ!”
>
> Lý Thanh Nhã bưng đồ ăn từ phòng bếp đi tới, cười nói:
>
> “Ăn cơm!”
>
> Trương Minh Hiên vội vàng đứng lên, cười hì hì nói:
>
> “Đến đây ~”
>
> Rồi hắn dắt Nha Nha đi vào phòng ăn.
>
> Sau khi ăn cơm tối xong, Trương Minh Hiên trở lại phòng của mình, mê đầu ngủ say, hôm nay thật đúng là mệt chết.
>
> Mấy người Lý Thanh Tuyền, Nữ Oa (Tinh Vệ), Tấn Dương chạy đến bên trong Hư Hoang Giới chơi đùa, Lý Thanh Nhã dọn dẹp bát đũa.
>
> Nha Nha một mình nhàm chán ngồi trên ghế ở trong viện, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, đung đưa đôi chân ngắn.
>
> Nha Nha ngồi một lúc liền có cảm giác nhàm chán, sờ tay vào ngực, lấy Sách Nhân Duyên của mình rồi mở ra, một màn hình nổi lên.
>
> Rồi con mắt của Nha Nha đột nhiên sáng lên.
>
> Sách Nhân Duyên vốn một mực không có biến hóa giờ đã thay đổi, khu nhiệm vụ đã có thêm mấy hàng chữ màu đỏ, nàng vui mừng nói:
>
> “A... ~ có nhiệm vụ.”
>
> Bên trong phòng bếp, Lý Thanh Nhã khẽ nhíu mày.
>
> Nha Nha nhỏ giọng thầm thì thầm:
>
> “Tiến về Linh Sơn, giúp Đường Tam Tạng khôi phục ký ức. A ~ Linh Sơn, đây không phải là tiên cảnh mà ba ba đã nói hay sao?”
>
> Nha Nha không kìm lòng được cho ngón tay vào trong miệng, trong đầu hiển hiện cảnh tuognjw từng cái cây mọc đầy ve sầu nướng, từng núi ve sầu xào, từng bàn ve sầu chiên dầu bay múa,. . .
>
> Nha Nha khẽ lau nước bọt trên khóe miệng, click nhận nhiệm vụ, từ trên ghế nhảy xuống tới, lén lút chạy ra ngoài.
>
> Sau khi Nha Nha tiếp nhận nhiệm vụ, Thanh Khâu lập tức oanh động
>
> Rất nhanh chuyện có Tiên Tơ Hồng tiếp nhận nhiệm vụ không thể hoàn thành kia đã truyền khắp toàn bộ Thanh Khâu.
>
> Mấy lão Hồ Tiên có địa vị cao biết thân phận mấy người Lý Thanh Nhã, tự nhiên mỉm cười trong lòng có đáp án.
>
> Mà những Hồ Tiên phổ thông không biết thân phận của Lý Thanh Nhã đều tìm hiểu xung quanh, phi thường tò mò là ai dám xông vào Linh Sơn đi hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên của Tiên Tơ Hồng kia.
>
> Bên trên Huyền Không Đảo, Lý Thanh Nhã nhấn gọi video. Sau vài tiếng chuông reo, thân hình của Áp Long phu nhân xuất hiện ở trên màn hình.
>
> Áp Long phu nhân cười ha hả nói:
>
> “Nhã Nhã, con tìm vi nương có chuyện gì không?”
>
> Lý Thanh Nhã lo lắng nói:
>
> “Mẫu thân, Nha Nha vừa vặn vụng trộm đi ra ngoài, tựa như là tiếp nhận nhiệm vụ Tiên Tơ Hồng kia.”
>
> Áp Long phu nhân cười ha hả nói:
>
> “Nguyên lai là chuyện này sao? Yên tâm, yên tâm, nhiệm vụ này chính là chuẩn bị cho Nha Nha, trừ nàng ra thì không ai có thể hoàn thành.”
>
> Lý Thanh Nhã sầu lo nói:
>
> “Nhưng kia là Linh Sơn, ngài cũng biết từ trước đến nay quan hệ giữa Linh Sơn cùng Thiên Môn Sơn không phải rất tốt.”
>
> Áp Long phu nhân nói:
>
> “Ta sẽ xin nhờ Huyền Đô âm thầm bảo hộ, nếu như con còn không yên tâm thì cứ để Thiên Địa Huyền Hoàng Linh Lung Tháp bảo hộ Nha Nha đi!”
>
> Lý Thanh Nhã do dự một chút nói:
>
> “Chẳng lẽ không thể để cho những người khác đi hoàn thành nhiệm vụ này hay sao?”
>
> Áp Long phu nhân ôn nhu nói:
>
> “Nhã Nhã, Nha Nha cũng nên đi ra ngoài, con cũng không thể để cho nàng vĩnh viễn ở bên cạnh mình, hơn nữa ở trong Phật giáo, người biết thân phận của nàng cũng không ít, lần này vẫn là rất an toàn.”
>
> Lý Thanh Nhã thở phào một hơi, nói:
>
> “Ta là quan tâm quá sẽ bị loạn, ta minh bạch.”
>
> Sau khi tắt cuộc gọi video, Lý Thanh Nhã khẽ vươn tay, Thiên Địa Huyền Hoàng Linh Lung Tháp hiện lên ở trong lòng bàn tay nàng rồi nàng tiện tay ném đi, Thiên Địa Huyền Hoàng Linh Lung Tháp hóa thành một vệt sáng vô hình rồi bay ra ngoài.
>
>
>
>