Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1094: Mục 1095

TRANG 548# 1

> Chương 1094: Đến Linh Sơn

>

>

>

>

>

>

> Nha Nha chạy ra tiệm sách, chạy thật nhanh đến một bên trong tòa cung điện vắng vẻ phía sau núi, bên trong cung điện Đế Thính đang nằm trên giường lớn định chế của riêng mình ngáy o o.

>

> Nha Nha xông vào cung điện, tung người bay lên trên giường lớn, đẩy đẩy Đế Thính, nói:

>

> “Rời giường! Rời giường! Đế Thính mau rời giường.”

>

> Đế Thính bất đắc dĩ mở to mắt, nói:

>

> “Tiểu chủ nhân, ngài không ngủ được chạy đến chỗ ta làm cái gì?”

>

> Nha Nha mở Sách Nhân Duyên ra, cười hì hì nói:

>

> “Ngươi nhìn! Ta chính là người đã nhận nhiệm vụ đầu tiên của Tiên Tơ Hồng, những người khác không có nhanh bằng ta.”

>

> Sau khi đọc xong nội dung của nhiệm vụ, con mắt của Đế Thính lập tức trừng lớn.

>

> Đi Linh Sơn đánh thức Đường Tam Tạng? Đi Linh Sơn ⊙⊙! ! !

>

> Nha Nha tung người bay lên trên lưng Đế Thính rồi kêu lên:

>

> “Đi mau, đi mau, chúng ta đi Linh Sơn.”

>

> Đế Thính lấy lại tinh thần, vội vàng uyển chuyển nói:

>

> “Tiểu chủ nhân, ngài nhìn trời này, đã tối đen rồi, nếu không chờ ngày mai chúng ta hẵng đi nhé?”

>

> Nha Nha lắc đầu nói:

>

> “Không muốn!”

>

> Đột nhiên, giọng nói của Lý Thanh Nhã vang lên ở bên tai Đế Thính:

>

> “Mang nàng đi thôi!”

>

> Đế Thính chỉ có thể đứng lên, nhưng trong lòng thì bồn chồn, đám người trên Linh Sơn kia sẽ không ăn sống nuốt tươi ta chứ? Phải biết ta chính là dư nghiệt phản tặc đó. Hẳn là sẽ không đi! Hiện tại, ta cũng là thú có hậu đài mà.

>

> Đế Thính đứng lên, quay đầu nhìn về phía Nha Nha đang hưng phấn, hạ quyết tâm đến Linh Sơn về sau tuyệt không rời khỏi tiểu chủ nhân nửa bước.

>

> Đế Thính chở Nha Nha chạy ra ngoài Huyền Không Đảo, dưới chân sinh mây phóng lên tận trời, một lồng phòng ngự dâng lên bảo vệ Nha Nha, cuồng phong đều bị ngăn cản ở bên ngoài lồng phòng ngự.

>

> Nha Nha cưỡi ở trên lưng Đế Thính, nhìn chằm chằm vào Sách Nhân Duyên của mình, vỗ vỗ lưng của Đế Thính nói:

>

> “Đế Thính, trước tiên chúng ta nên đi Nữ Nhi quốc tìm quốc vương của Nữ Nhi quốc đã. Ngươi biết đường đi đến Nữ Nhi quốc chứ?”

>

> Đế Thính gật đầu nói:

>

> “Tiểu chủ nhân cứ yên tâm, ta biết đường.”

>

> Nha Nha cười hì hì nói:

>

> “Đế Thính, ngươi thật lợi hại, biết thật nhiều đường ~”

>

> Đế Thính chở Nha Nha một đường nhanh như điện chớp. Đến sáng sớm ngày thứ 2, bọn họ tiến vào Nữ Nhi quốc, bay đến trên không quốc đô của Nữ Nhi quốc.

>

> Nhìn thấy quái thú hung ác bay trên bầu trời, tất cả bách tính bên trong Nữ Nhi quốc đều bị dọa đến kinh hoảng gọi bậy, hốt hoảng chạy vào trong nhà, nhanh chóng đóng cửa phòng lại.

>

> Từ bên trong hoàng cung, Nữ Cơ bay ra, đi đến trước mặt Đế Thính, ngưng trọng nói:

>

> “Không biết phương nào đạo hữu đến Nữ Nhi quốc của ta chơi vậy?”

>

> Từ trên lưng Đế Thính, Nha Nha thò đầu ra, cười hì hì, nói:

>

> “Là ta! Ta là Đồ Sơn Hồng Hồng.”

>

> Nhìn thấy người tới là Nha Nha, Nữ Cơ hơi có chút ngạc nhiên rồi nàng cao hứng nói:

>

> “Hồng Hồng, sao cháu lại chạy ra Thiên Môn Sơn vậy? Mau theo ta xuống dưới.”

>

> Hai người cưỡi mây bay xuống bên trong ngự hoa viên. Đột nhiên có tiếng bước chân vang lên, công chúa của Nữ Nhi quốc Trần Tâm Kỳ mang theo một đội binh sĩ chạy tới.

>

> Nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt của Nữ Cơ biến đổi, nàng quát to:

>

> “Đây là khách quý đến chơi, tất cả không được vô lễ, nhanh lui ra.”

>

> Binh sĩ dẫm chân xuống, đồng thanh nói:

>

> “Vâng!”

>

> Rồi bọn họ nhanh chóng quay người rời đi.

>

> Trần Tâm Kỳ đi đến bên người Nữ Cơ, cung kính nói:

>

> “Mẫu hậu!”

>

> Nữ Cơ gật nhẹ đầu nói:

>

> “Vị này là Đồ Sơn Hồng Hồng đến từ Thiên Môn Sơn. Tâm Kỳ, mau gọi Hồng Hồng tỷ!”

>

> Trần Tâm Kỳ nhìn chằm chằm vào bé con cao vẫn chưa tới bắp đùi mình, nội tâm xoắn xuýt, để ta gọi đứa bé con này là tỷ sao?

>

> Nha Nha hiếu kì hỏi:

>

> “Nàng chính là đứa bé mà cô ôm khi Đường Tam Tạng bày yến tiệc trong Hư Hoang Giới trước đây hay sao?”

>

> Nữ Cơ gật nhẹ đầu cười nói:

>

> “Chính là nàng!”

>

> Nha Nha nhìn về phía Trần Tâm Kỳ, ghen tị nói:

>

> “Đã lớn như vậy rồi sao?”

>

> Rồi nàng lại nhìn dáng người ngắn nhỏ của mình, trong lòng lập tức cảm thấy phiền muộn.

>

> Trần Tâm Kỳ cung kính nói:

>

> “Bái kiến Hồng Hồng tỷ!”

>

> Nha Nha ho khan một cái, đưa tay vào trong ngực tìm tòi, lấy ra một viên minh châu đưa cho Trần Tâm Kỳ, giả giọng trưởng thành nói:

>

> “Cái này cho muội!”

>

> Lại bị một đứa bé con cho quà ra mắt, trong lòng Trần Tâm Kỳ cảm thấy buồn cười nhưng nàng vẫn tiếp nhận minh châu và cung kính nói:

>

> “Đa tạ Hồng Hồng tỷ!”

>

> Minh châu vừa mới vào tay, sắc mặt của Trần Tâm Kỳ đã lập tức thay đổi, loại cảm giác quen thuộc này sao lại tương tự với mấy món Phật bảo mà phụ vương cho ta như thế?

>

> Nữ Cơ cười nói:

>

> “Hồng Hồng, cháu là vụng trộm chạy đến đây hay sao? Cháu phải biết bên ngoài cũng không an toàn đâu. Nhưng cháu đã đến đây rồi thì hãy cứ ở Nữ Nhi quốc của ta chơi một khoảng thời gian, rồi ta sẽ đưa cháu trở về Thiên Môn Sơn.”

>

> Nha Nha bĩu môi nói:

>

> “Cháu không phải chạy trốn ra chơi đâu! Cháu là tới làm nhiệm vụ.”

>

> Nữ Cơ hiếu kì hỏi:

>

> “Cái nhiệm vụ gì vậy?”

>

> “Cái này nha”

>

> Nha Nha mở Sách Nhân Duyên ra cười hì hì nói:

>

> “Cô nhìn xem, nhiệm vụ này yêu cầu cháu giúp cô đánh thức ký ức của Đường Tam Tạng nè!”

>

> Vừa nhìn thấy nội dung trong nhiệm vụ, sắc mặt của Nữ Cơ lập tức biến đổi. Nàng nhìn chằm chằm vào Sách Nhân Duyên, thân thể kích động đến run nhè nhẹ.

>

> Một ngày này rốt cuộc đã đến.

>

> Nhưng mà vừa nghĩ đến chuyện người Thanh Khâu phái tới vậy mà lại là Nha Nha, trong nội tâm của nàng lập tức xuất hiện nghi vấn, nàng thật sự có thể đánh thức ký ức của Đường Tam Tạng hay sao?

>

> Nha Nha kéo tay áo Nữ Cơ chạy ra ngoài, hưng phấn kêu lên:

>

> “Chúng ta đi mau! Ta muốn đi Linh Sơn tiên cảnh thăm quan.”

>

> Trần Tâm Kỳ nhịn không được kêu lên:

>

> “Mẫu hậu, ta cũng muốn đi.”

>

> Nữ Cơ do dự một chút rồi ánh mắt lóe lên sự kiên quyết, gật đầu nói:

>

> “Tốt! Đây là cơ hội cuối cùng của chúng ta, nếu như không thức tỉnh được phụ vương của con thì có lẽ hắn sẽ mãi mãi cũng không về được.”

>

> Trần Tâm Kỳ dùng sức gật đầu nói:

>

> “Ta nhất định sẽ giúp người cứu phụ vương trở về.”

>

> Nha Nha cưỡi Đế Thính, Nữ Cơ cưỡi mây mang theo Trần Tâm Kỳ, mấy người kéo nhau bay về phía Tây.

>

> . . .

>

> Giờ phút này, trên Linh Sơn, bên trong một sơn cốc u tĩnh, ở nơi này, nước suối chạy róc rách, chim tước đua tiếng, một tăng một đạo đang ngồi ở bên dòng suối nhỏ đánh cờ, một người trông thần thánh ngồi xếp bằng trên Kim Liên, một người xuất trần ngồi xếp bằng trên Thanh Liên.

>

> Như Lai mở miệng nói:

>

> “Huyền Đô, ngươi đến ngăn không cho ta rời đi là vì chuyện gì?”

>

> Ở phía đối diện, Huyền Đô Đại Pháp Sư cười ha hả nói:

>

> “Không có gì, chỉ là đứa cháu gái kia của ta muốn tới Linh Sơn chơi.”

>

> Trong lòng Như Lai khẽ động, nói:

>

> “Đồ Sơn Hồng Hồng!”

>

> Huyền Đô Đại Pháp Sư gật nhẹ đầu.

>

> Như Lai bật cười nói:

>

> “Vậy thì ngươi không cần phải làm như thế, bản tọa sao lại dám làm khó xử nàng cơ chứ?”

>

> Huyền Đô Đại Pháp Sư nói:

>

> “Vậy thì chưa hẳn, lần này Hồng Hồng tới Linh Sơn là vì một chuyện mà chuyện nàng muốn làm sợ không phải là chuyện ngươi mong muốn xảy ra.”

>

> “Chuyện gì?”

>

> “Nàng dự định đánh thức Đường Tam Tạng, thay thế Kim Thiền Tử.”

>

> Như Lai nhẹ nhàng hạ một quân cờ xuống, lạnh nhạt nói:

>

> “Chuyện Đường Tam Tạng quả nhiên là có Trương Minh Hiên nhúng tay vào! Đáng tiếc các ngươi tới chậm, Đường Tam Tạng đã bị Kim Thiền Tử dung hợp.”

>

> Huyền Đô Đại Pháp Sư cười ha hả nói:

>

> “Nếu Phật Tổ đã tự tin như vậy, chúng ta ở đây nhìn là được.”

>

> Như Lai do dự một chút, gật đầu nói:

>

> “Thiện!”

>

> Ba người Nha Nha bay mất mấy ngày mới đuổi tới Thiên Trúc, dưới chân Linh Sơn.

>

> Nha Nha cưỡi ở trên Đế Thính, hiếu kì hỏi:

>

> “Đế Thính, Linh Sơn ở đâu? Tại sao ta không thấy được?”

>

> Đế Thính mở miệng nói:

>

> “Tiểu chủ nhân, Linh Sơn cũng giống như Thiên Đình, đều không thuộc Địa Tiên Giới, mà là tại Thiên Giới.”

>

> Nha Nha thúc giục nói:

>

> “Vậy thì đi nhanh thôi.”

>

> Trong lòng Đế Thính phải có đến 120% không nguyện ý tiến đến Linh Sơn, nhưng ở dưới sự thúc giục của Nha Nha, nó cũng là chỉ có thể đạp mây bay đi lên trên không, xuyên qua tầng cương phong, xuyên qua tầng thiên lôi.

>

> Vừa tiến vào Thiên Giới, Nha Nha liếc thấy từng đỉnh núi san sát, Phạn âm vang vọng, Phật quang chiếu sáng nghìn trượng, Nha Nha kinh ngạc há to mồm.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!