TRANG 548# 2
> Chương 1095: Tiến vào Linh Sơn
>
>
>
>
>
>
> “Người nào dám xông vào Linh Sơn?”
>
> Ở phía dưới, một tiếng hét lớn, mấy Hộ Pháp Kim Cương bay tới, cầm chắc vũ khí trong tay, ngăn ở trước mặt mấy người Nha Nha.
>
> Nha Nha giả giọng người lớn hỏi:
>
> “Ta là tới làm nhiệm vụ, các ngươi có biết Đường Tam Tạng không? Có thể mang ta đi tìm hắn hay không?”
>
> Đột nhiên, con ngươi của một Hộ Pháp Kim Cương co rụt lại, hắn quát to:
>
> “Đế Thính! Ngươi còn dám trở về hay sao?”
>
> Đế Thính vội vàng cúi đầu xuống, trầm giọng nói:
>
> “Không phải ta, không phải ta, ta chỉ là có bề ngoài tương tự với Đế Thính mà thôi, các ngươi nhìn lầm.”
>
> Cũng không phải là tất cả mọi người trên Linh Sơn đều biết Đế Thính đầu nhập Thiên Môn Sơn. Đế Thính mỗi ngày bồi tiếp Nha Nha cũng cơ hồ không có xuất hiện trên mạng, cho nên mấy Hộ Pháp Kim Cương địa vị dưới đáy này cũng không biết Đế Thính hiện tại là thú sủng của Thiên Môn Sơn, chỉ cho rằng Địa Tạng Vương tạo phản thất bại, Đế Thính chạy trốn.
>
> . . .
>
> Bên trong Linh Sơn Thánh cảnh, Như Lai cười ha hả nói:
>
> “Nhìn xem, ta e rằng ngay cả Linh Sơn bọn họ cũng không vào được.”
>
> Huyền Đô Đại Pháp Sư cười nói:
>
> “Vậy thì chưa hẳn.”
>
> Như Lai cười ha hả nói:
>
> “Ta biết rõ tính cách của Đế Thính này, thần thông phi phàm nhưng lại nhát gan, sợ phiền phức, nó không dám ra tay với Hộ Pháp Kim Cương ở trên Linh Sơn đâu.”
>
> Huyền Đô Đại Pháp Sư nói:
>
> “Không phải còn có những người khác sao?”
>
> Rồi hắn thản nhiên hạ một quân cờ xuống, chìa tay nói:
>
> “Đến lượt ngươi.”
>
> “Ừm!”
>
> Như Lai cúi đầu đánh giá thế cuộc.
>
> . . .
>
> Ở bên ngoài Linh Sơn, Nha Nha nói:
>
> “Này! Mấy vị đại thúc, ta muốn tìm Đường Tam Tạng, mấy vị biết hắn không?”
>
> Một Kim Cương quát chói tai:
>
> “Dư nghiệt của Địa Tạng Vương vậy mà còn dám tự tiện xông vào Linh Sơn, bắt chúng lại!”
>
> “Được!”
>
> Tất cả Hộ Pháp Kim Cương cùng nhau hét lớn một tiếng, đánh tới Đế Thính.
>
> Nhìn thấy cảnh tượng này, con ngươi của Nữ Cơ co rụt lại, nàng vô ý thức ngăn ở trước người Đế Thính.
>
> Đột nhiên, từ trên người Nha Nha, Phật quang nở rộ, từng vị Phật Đà màu vàng hiển hiện, ngồi xếp bằng hư không, vây quanh Nha Nha niệm kinh, tổng cộng lại là có hơn mười nghìn vị Phật Đà xoay tròn quanh Nha Nha, hình thành một vòng phòng ngự hình cầu.
>
> Nữ Cơ cũng bị vòng phòng ngự đẩy đi ra.
>
> Nhìn thấy cảnh tượng này, con ngươi của mấy Hộ Pháp Kim Cương đột nhiên biến lớn.
>
> Mẹ nó! Vạn Phật cầu phúc.
>
> Bịch một tiếng.
>
> Tất cả Kim Cương cùng nhau quỳ gối trên đám mây run lẩy bẩy.
>
> Bon họ có thể không làm như thế sao? Đương nhiên là không.
>
> Bởi vì đây chính là Vạn Phật cầu phúc đó, ở trong lòng những đệ tử Linh Sơn thì có thể thu hoạch được một vị Phật Đà chúc phúc chính là một vinh quang vô thượng, nhưng mà so sánh cùng Phật Đà cầu phúc thì Phật Đà chúc phúc lại không có ý nghĩa gì cả.
>
> Vậy còn Vạn Phật cầu phúc này là khái niệm gì? Trong toàn bộ Hồng Hoang, ai có thể có vinh hạnh đặc biệt này? Bé con này đến cùng là có lai lịch gì?
>
> Ngài là đại lão thì ngài hãy sớm nói đi! Hiện tại đột nhiên làm ra cảnh tượng này sẽ dọa người ta sợ chết khiếp đó! Có thể được Vạn Phật cầu phúc, cho dù gọi một vị Bồ Tát đi ra tiếp đón cũng không phải việc khó mà? Ngài tự tiện xông vào không phải đang trêu đùa chúng ta hay sao?
>
> Trong lòng mấy Kim Cương lập tức tràn đầy oán niệm.
>
> Nha Nha hiếu kì phất tay sờ về phía vô số Phật Đà ở bên người, cánh tay nhỏ béo múp míp trực tiếp xuyên qua những hình chiếu Phật Đà này.
>
> Nha Nha bất mãn chu mỏ một cái, đưa tay mò lấy trâm vàng trên đỉnh đầu, miệng thì thầm:
>
> “Thu hồi đi, thu hồi đi!”
>
> Giống như nghe được lời nàng nói, hình chiếu của vô số vị Phật Đà chậm rãi tiêu tán.
>
> Trần Tâm Kỳ hâm mộ nhìn về phía Nha Nha, trâm vàng trên đỉnh đầu nàng trông thật là lợi hại!
>
> Nha Nha hỏi:
>
> “Ta có thể tiến vào sao?”
>
> Mấy Kim Cương Hộ Pháp vội vàng bay sang hai bên nhường đường.
>
> Nha Nha cao hứng kêu lên:
>
> “Đi, đi vào xem tiên cảnh thôi”
>
> Đế Thính nện bước đi về phía trước, móng run nhè nhẹ, cảm giác rất lâng lâng.
>
> Đi vài bước, Nha Nha quay đầu hỏi:
>
> “Đúng rồi, các ngươi biết Đường Tam Tạng ở nơi nào sao?”
>
> Mấy La Hán lắc đầu liên tục.
>
> Nha Nha tiếc nuối nói:
>
> “Các ngươi không biết à? Linh Sơn lớn như thế, ta phải làm sao mới tìm được đây?”
>
> Nữ Cơ bay đến bên người Đế Thính, nói:
>
> “Ta biết!”
>
> Rồi nàng đưa tay áp lên ngực, ung dung nói:
>
> “Ta có thể cảm giác được vị trí của hắn.”
>
> Nha Nha cao hứng kêu lên:
>
> “Oa! Cô cô, người thật lợi hại.”
>
> Nữ Cơ nở nụ cười tươi nói:
>
> “Cháu đi theo ta.”
>
> Linh Sơn, bên trên một ngọn núi tràn ngập tiếng ve kêu, một tòa cung điện huy hoàng tọa lạc ở trên đỉnh núi.
>
> Bên trong cung điện, Kim Thiền Tử mở choàng mắt, đưa tay che lồng ngực của mình.
>
> Phanh phanh phanh, tiếng tim đập kịch liệt truyền tới.
>
> Kim Thiền Tử chấn kinh nói:
>
> “Nàng vậy mà dám tới Linh Sơn sao?”
>
> Rồi hắn đứng dậy đi ra cung điện, đứng ở bên trên đỉnh núi, nội tâm có thể cảm giác được khoảng cách giữa mình cùng Nữ Cơ càng ngày càng gần.
>
> Nữ Cơ cưỡng chế sự kích động trong lòng, dẫn đường ở phía trước, Nha Nha cưỡi ở trên Đế Thính nhìn trái ngó phải, trong mắt tràn đầy thất vọng.
>
> Trần Tâm Kỳ hiếu kì hỏi:
>
> “Hồng Hồng tỷ đang nhìn cái gì đấy?”
>
> Nha Nha thất vọng nói:
>
> “Đây không phải là Linh Sơn trong tưởng tượng của ta!”
>
> Trần Tâm Kỳ giương mắt nhìn lên, sơn phong san sát, tiên vụ lượn lờ, Phật quang chợt hiện, dị thú ẩn hiện, còn có các loại kiến trúc tràn ngập thiền ý, nghi hoặc nói:
>
> “Thế nhưng mà ta cảm thấy nơi này rất đẹp nha!”
>
> Nha Nha lắc đầu quật cường nói:
>
> “Đây cũng không phải là Linh Sơn trong tưởng tượng của ta.”
>
> Nha Nha u buồn đi theo Nữ Cơ, bay về phía trước, đột nhiên tinh thần chấn động, tiếng ve kêu êm tai từ đằng xa truyền đến.
>
> Nha Nha bỗng nhiên ngẩng đầu vui mừng nói:
>
> “Là Kim Thiền!”
>
> Nữ Cơ cũng gật đầu trầm thấp nói:
>
> “Là Kim Thiền Tử.”
>
> Nha Nha hưng phấn kêu lên:
>
> “Đế Thính, nhanh chóng tăng tốc độ lên, chạy nhanh lên.”
>
> Đế Thính lập tức bắt đầu nhanh chân chạy.
>
> Chỉ trong chốc lát, ba người đã chạy tới gần Kim Thiền Sơn. Lúc này, ở trên đỉnh Kim Thiền Sơn, Kim Thiền Tử mặc một bộ tăng y màu xanh nhạt, chắp tay trước ngực, hoàn toàn thể hiện phong phạm của một vị đại đức cao tăng.
>
> Kim Thiền Tử mở miệng nói:
>
> “Mấy vị nữ thí chủ vì sao đến chỗ này của bần tăng?”
>
> Nữ Cơ tiến lên một bước, không kìm lòng được kêu lên:
>
> “Đường Đường”
>
> Trần Tâm Kỳ cũng kích động kêu lên:
>
> “Phụ vương”
>
> Kim Thiền Tử mỉm cười nói:
>
> “Đường Tam Tạng thí chủ đã hợp nhất với bần tăng.”
>
> Nữ Cơ biến sắc tức giận nói:
>
> “Ngươi nói bậy!”
>
> Kim Thiền Tử nhẹ nhàng lắc đầu nói:
>
> “Nữ thí chủ cũng có thể thử kêu gọi hắn, nếu hắn có phản ứng thì tự nhiên có thể chứng minh bần tăng đang nói bậy.”
>
> Nữ Cơ đến gần Kim Thiền Tử, kêu lên:
>
> “Đường Đường, ngự đệ, Tam Tạng ngự đệ, ca ca”
>
> Trong mắt nổi lên lệ quang, nàng kêu lên:
>
> “Ngự đệ ca ca, ta biết chàng còn sống, chàng hãy trả lời ta đi!”
>
> Kim Thiền Tử đứng tại chỗ, mặt mỉm cười, không nhúc nhích.
>
> Trần Tâm Kỳ tiến lên, nắm lấy cánh tay của Kim Thiền Tử, thút thít kêu lên:
>
> “Ngươi trả phụ vương cho ta. Ngươi, tên bại hoại này, ngươi trả phụ vương về cho ta. Ta van ngươi”
>
> Kim Thiền Tử đứng tại chỗ, bất động không nói gì.
>
> Bành.
>
> Đột nhiên, một tiếng động trầm thấp vang lên, một cái gậy từ phía sau nhanh như chớp nện vào đầu Kim Thiền Tử.
>
> Kim Thiền Tử biến sắc, hét thảm một tiếng.
>
> Một cái vòng kim cô tỏa ra ánh sáng màu bạc lóng lánh hiện lên ở trên đầu Kim Thiền Tử.
>
> Lúc này, sắc mặt của Kim Thiền Tử liên tục thay đổi, lúc thì tỏ ra kinh hãi, lúc thì tỏ ra hoảng sợ.
>
> Nữ Cơ kích động kêu lên:
>
> “Đường Đường, là chàng sao? Đường Đường, ta liền biết chàng còn sống mà.”
>
> Kim Thiền Tử bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía sau lưng, bên trong hai mắt có lửa giận nồng đậmphun trào ra, hắn kêu lên:
>
> “Ngươi làm cái gì?”
>
> Nha Nha bị hắn hù dọa, sợ hãi lui lại về sau mấy bước, trong tay nắm chặt chùy gỗ nhỏ, nhỏ giọng nói:
>
> “Đánh thức ngươi thôi! Bà ngoại ta nói Ức Mộng Chùy này có thể đánh thức ngươi.”
>
> Kim Thiền Tử bỗng nhiên giơ bàn tay lên, muốn ra tay.
>
> Thấy thế, Đế Thính lập tức ngăn ở trước Nha Nha, nhìn chằm chằm Kim Thiền Tử.
>
> Bỗng nhiên, Đường Tam Tạng che đầu hét thảm một tiếng rồi lập tức bay xuống dưới.
>
>
>
>