TRANG 549# 2
> Chương 1097: Nha Nha mời ăn cơm
>
>
>
>
>
>
> Cao Thúy Lan tiến lên sửa sang lại quần áo cho Thiên Bồng Nguyên Soái rồi ôn nhu nói:
>
> “Trong nhà có thiếp, chàng cứ yên tâm đi. Tiêu Dao Thần Quân có đại ân với vợ chồng chúng ta. Ngài đã mời chàng hỗ trợ, chàng nên tận tâm tận lực.”
>
> Thiên Bồng cười ha hả nói:
>
> “Kia là chuyện đương nhiên!”
>
> Cao Thúy Lan dặn dò nói:
>
> “Còn có, chú ý an toàn, thiếp cùng con gái ở trong nhà chờ chàng.”
>
> Thiên Bồng gật đầu nói:
>
> “Yên tâm đi! Dù sao ta vẫn là Tịnh Đàn Sứ Giả của Phật giáo, không có chuyện gì.”
>
> Rồi hắn nhìn về phía con gái của mình và nói:
>
> “Trong khoảng thời gian ta không có ở nhà, con nhớ phải nghe lời mẹ, chớ có gây chuyện.”
>
> Trư Lan Lan cúi đầu nói:
>
> “Con biết rồi cha!”
>
> Thiên Bồng nói:
>
> “Ta đi đây!”
>
> Rồi hắn nhanh chân đi ra Phủ Nguyên Soái, thân hình vặn vẹo, đã lập tức hóa thành hình dáng Trư Bát Giới rồi bay lên trời.
>
> Sau một lát, từ bên trong Điện Tử Ngưng, Sa Ngộ Tịnh đi ra, cũng bay về phía Tây Thiên.
>
> . . .
>
> Hạ giới, chạng vạng tối, ở Linh Sơn, trời vẫn sáng tỏ, phật quang phổ chiếu.
>
> Bởi vì thu hoạch đầy túi, Nha Nha cao hứng nhảy chân sáo, nàng chậm rãi đi đến trước cung điện trên đỉnh núi.
>
> Nhưng khi nhìn thấy hai mẹ con Nữ Cơ cùng Trần Tâm Kỳ nước mắt rưng rưng, ngồi ngoài cửa, nụ cười trên mặt Nha Nha cũng chầm chậm biến mất.
>
> Nha Nha đi đến bên cạnh Nữ Cơ, Trần Tâm Kỳ, duỗi tay ra, một bàn thịt nóng hổi hiển hiện, nàng đưa tới trước mặt các nàng, giả giọng người lớn nói:
>
> “Cho các ngươi ăn nè, đừng khóc nữa có được hay không?”
>
> Nữ Cơ xoa xoa nước mắt, nói:
>
> “Ta không ăn, hai người ăn đi!”
>
> Nha Nha nhắc nhở:
>
> “Thật không ăn sao? Rất ăn ngon đấy! Đây là ta dùng nghị lực thật lớn mới tiết kiệm được, ta cũng không còn nhiều đâu.”
>
> Nữ Cơ nhìn về phía cung điện yếu ớt nói:
>
> “Hiện tại, ta ăn không vô.”
>
> Nha Nha lập tức thu hồi một bàn thịt, thở phì phò tiến lên, phanh phanh phanh gõ cửa kêu lên:
>
> “Ra đây, ngươi mau ra đây, quốc vương a di muốn gặp ngươi.”
>
> Nữ Cơ lắc đầu nói:
>
> “Hồng Hồng, không cần kêu nữa, hắn sẽ không ra.”
>
> Nha Nha ngẩng đầu nhìn Nữ Cơ nước mắt như mưa, vẻ mặt âu sầu, lại nhìn sang cánh cửa lớn kiên cố của cung điện, nói:
>
> “Quốc vương a di, Tâm Kỳ muội muội, hai người lui về phía sau, ta sẽ mở cửa ra.”
>
> Nữ Cơ lắc đầu nói:
>
> “Cháu không mở ra được đâu, phía trên này có trận pháp phong ấn.”
>
> Nha Nha đưa tay chạm vào bên trong túi Động Thiên của mình, lấy ra một viên ngọc phù, thì thầm nói:
>
> “Thái Cực ngọc phù cấp một, uy lực không đủ.”
>
> Rồi nàng bỏ ngọc phù vào lại trong túi và lấy ra một viên ngọc phù khác, cười nói:
>
> “Thái Cực ngọc phù cấp ba, uy lực đủ đánh nổ Đại La Kim Tiên, hẳn là có thể rồi.”
>
> Nhưng suy nghĩ một chút, nàng lại lấy ra thêm một viên đan dược đen nhánh nói:
>
> “Hủy Diệt Nguyên Đan!”
>
> Xong, nàng lại lấy ra thêm một thanh ngọc kiếm, thầm nói: “Hủy diệt kiếm phù!”
>
> “Bát quái tuyệt sát phù!”
>
> “Thập Phương Câu Diệt đan!”
>
> “Thanh Bình Kiếm khí”
>
> “Khai thiên huyền hỏa phù!”
>
> . . .
>
> Nha Nha nhìn chằm chằm vào một đống đồ lớn, hỗn tạp lơ lửng ở trước mặt, buồn rầu nói:
>
> “Muốn dùng cái nào đây?”
>
> Trần Tâm Kỳ cũng không khóc, tiến đến bên người Nha Nha, nhìn chằm chằm vào một đống đồ lớn, hỗn tạp lơ lửng ở trước mặt, từng viên đan dược, kiếm phù, phù triện, mặc dù khí tức phổ thông nhưng kiểu dáng ngược lại là nhìn rất đẹp, phía trên đan dược còn có vẽ hình nhân vật hoạt hình, một tia sét đánh trúng một con chó làm cho nó đen thui.
>
> Một chú chó con đáng yêu giãy dụa ở bên trong lỗ đen.
>
> Phía trên kiếm phù còn có gắn một chiếc chuông vàng nhỏ có tua rua ở đằng chuôi.
>
> Phù văn trên phù triện không có màu vàng hay màu đen mà lại là màu hồng phấn, còn họa thành hình đóa hoa, rất là xinh đẹp.
>
> Trần Tâm Kỳ hoài nghi hỏi:
>
> “Những thứ này thật sự có thể mở cửa lớn của cung điện ra hay sao? Bởi vì nhìn trông chúng rất đáng yêu, hơn nữa khí tức cũng quá bình thường.”
>
> Nha Nha cũng không xác định nói:
>
> “Ta cũng không biết nữa! Lúc ta nhặt được thì chúng có kèm sách hướng dẫn, trong sách hướng dẫn viết chúng có uy lực to lớn, có thể nổ chết Đại La Kim Tiên, nhưng mà ta cũng chưa dùng qua nên cũng không rõ lắm. Bình thường, ta không đánh nhau.”
>
> Trần Tâm Kỳ nói:
>
> “Hiện tại, ở trên mạng có rất nhiều thương phẩm quảng cáo thì hay mà dùng thì như dở hơi.”
>
> Nha Nha hoài nghi nói:
>
> “Thật sao?”
>
> Trần Tâm Kỳ liên tục gật đầu nói:
>
> “Đúng vậy! Nếu không, chúng ta cứ dùng cả cho an toàn nhé?”
>
> Nghe thấy câu nói này của Trần Tâm Kỳ, ánh mắt của Nha Nha sáng lên. Đúng vậy, đơn giản như thế mà sao mình không nghĩ ra nhỉ?
>
> Sau đó, nàng vui mừng nhìn chằm chằm vào Trần Tâm Kỳ và kêu lên:
>
> “Oa ~ Tâm Kỳ muội muội thật thông minh, dùng tất cả khẳng định là có thể mở cửa ra.”
>
> Nữ Cơ vừa muốn mở miệng ngăn cản thì cửa lớn của cung điện đã kẽo kẹt một tiếng rồi mở ra, Kim Thiền Tử khoanh tay đứng ở trước cung điện, sắc mặt của hắn lúc này đã biến thành màu đen.
>
> Nha Nha tiếc nuối nói:
>
> “A ~ Sao ngươi lại đi ra làm gì?”
>
> Kim Thiền Tử nhìn về phía một đám pháp bảo, phù triện lơ lửng ở trước mặt Nha Nha, nội tâm sợ hãi run rẩy, ngươi thật đúng là muốn nổ chết bần tăng phải không?
>
> Sắc mặt của Kim Thiền Tử khó coi, hắn giận dữ nói:
>
> “Bần tăng đã nói với các ngươi rồi, Đường Tam Tạng đã bị ta dung hợp, các ngươi cũng đừng có tới quấy rầy bần tăng, mau mau rời đi thôi!”
>
> Nghe hắn nói thế, nước mắt của Nữ Cơ lại tiếp tục tuôn rơi, nàng quật cường kêu lên:
>
> “Ngươi nói láo, Đường Đường rõ ràng vẫn còn ở đó.”
>
> Kim Thiền Tử khẽ lắc đầu, hiển nhiên không muốn trả lời Nữ Cơ.
>
> Nha Nha phất tay thu đan dược, kiếm phù, phù triện ở trước mặt lại vào trong túi Động Thiên, cười hì hì nói:
>
> “Ta mời các ngươi ăn cơm có được hay không?”
>
> Kim Thiền Tử nói:
>
> “Bần tăng muốn tu luyện!”
>
> Nha Nha bất mãn nói:
>
> “Ngươi đi vào, ta sẽ nổ ngươi đó!”
>
> Trong tay lập tức xuất hiện một viên đan dược, chính là Hủy Diệt Nguyên Đan lúc trước.
>
> Vừa nhìn thấy viên đan dược này, trái tim của Kim Thiền Tử lập tức đập mạnh, hắn vội vàng nói:
>
> “Kỳ thật bần tăng cũng chưa có ăn cơm tối!”
>
> Nha Nha cười hì hì nói:
>
> “Như vậy thì hay rồi!”
>
> Thấy thế, trong lòng Nữ Cơ cũng khẽ động, mấy người đi đến dưới gốc một cây đại thụ. Mặt đất dâng lên tạo thành hình cái bàn, rễ cây di chuyển tạo thành mấy cái ghế, hơi nước ngưng tụ trên mặt bàn biến thành một tấm kính trong suốt.
>
> Mấy người ngồi trên ghế, Nha Nha nhanh chóng lấy từ bên trong túi Động Thiên rất nhiều món ăn, có gà nướng, vịt quay, thịt rồng xào, cua hấp, . . . Tự nhiên còn có ve sầu chiên dầu, ve sầu nướng, ve sầu xào măng, mà Nha Nha thích ăn nhất nữa, mỗi món ăn đều đang bốc hơi nghi ngút.
>
> Nha Nha cười hì hì nói:
>
> “Mau ăn, mau ăn, đây đều là những món ta thích nhất.”
>
> Mấy người cầm đũa bắt đầu ăn, trên bàn cơm không có thanh âm nào khác, chỉ là Nữ Cơ, Trần Tâm Kỳ thỉnh thoảng sẽ nhìn về phía Kim Thiền Tử.
>
> Kim Thiền Tử kẹp một miếng thịt chiên vàng rộm lên cắn một miếng, sắc mặt đột nhiên biến đổi. Bởi vì ở trong cảm nhận của hắn, sau khi ăn miếng thịt này, thương thế trước đó bị con khỉ Tôn Ngộ Không kia đả thương lại hơi khép lại.
>
> Ánh mắt của Kim Thiền Tử sáng rực lên, hắn nhìn chằm chằm về phía đĩa thịt chiên trên bàn kia, đũa kẹp nhanh chóng thuần thục gắp sạch thịt bên trong đĩa, nhắm mắt lại tinh tế phẩm vị, thương thế thật sự là đang khép lại.
>
> Nhìn thấy thế, Nha Nha kinh hãi hô lên một tiếng rồi bất mãn nói:
>
> “Tại sao ngươi có thể làm như vậy chứ? Món đó chính là món ăn ta thích nhất, dự định chia xẻ cùng mọi người.”
>
> Kim Thiền Tử mở to mắt, lửa nóng nhìn chằm chằm vào Nha Nha nói:
>
> “Món thịt này còn nữa không?”
>
> Nha Nha do dự một chút, gật đầu nói:
>
> “Chỉ còn lại một chút, không nhiều lắm.”
>
> Kim Thiền Tử lập tức nói:
>
> “Tất cả đều cho ta, ta sẽ làm mọi điều các ngươi muốn.”
>
> Nha Nha nhìn Nữ Cơ một chút rồi gật đầu nói:
>
> “Tốt! Nhưng mà ngươi phải thề, nếu không ngươi mà chạy thì ta khó mà tìm được ngươi.”
>
> Kim Thiền Tử lập tức nói:
>
> “Ta thề, chỉ cần cô đưa hết loại thịt kia cho ta, ta sẽ phối hợp hành động của các ngươi, nếu như trái với lời thề, cam thụ trừng giới.”
>
> Nha Nha vung tay lên một cái chậu thịt màu vàng rộm lớn xuất hiện ở trước mặt Kim Thiền Tử, đau lòng nói:
>
> “Ta chỉ còn một chút này thôi.”
>
> Kim Thiền Tử lập tức ôm chậu lớn, dùng tay nắm lấy thịt bỏ thẳng vào miệng, ăn như người rừng vậy.
>
> Nha Nha ngập ngừng hỏi:
>
> “Ăn ngon không?”
>
> Kim Thiền Tử không thèm ngẩng mặt lên, chỉ tùy ý gật nhẹ đầu.
>
>
>
>