Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1098: Mục 1099

TRANG 550# 1

> Chương 1098: Hành hung Đường Tam Tạng

>

>

>

>

>

>

> Nha Nha nuốt nước miếng nói:

>

> “Có thể để phần cho ta một chút sao?”

>

> Kim Thiền Tử ôm chậu lớn xoay người sang chỗ khác, đưa lưng về phía mấy người Nha Nha, cúi đầu ăn uống thả cửa

>

> Nha Nha tức giận quệt mồm, tỏ vẻ không cao hứng.

>

> Một lát sau, Kim Thiền Tử ôm chậu lớn xoay người lại, bên trong chậu lớn đã rỗng tuếch, ngay cả cặn bã cũng không còn thừa lại chút nào.

>

> Lúc này, trên mặt Kim Thiền Tử là nụ cười hài lòng, thương thế trong cơ thể quả nhiên là đã đỡ hơn rất nhiều, hắn trực tiếp hỏi:

>

> “Hồng Hồng tiểu thư, đây là lọai thịt gì vậy? Mong tiểu thư có thể nói cho ta biết!”

>

> Trong lòng đã hạ quyết tâm, chỉ cần biết đây là lọai thịt gì, hắn sẽ nhờ Phật Tổ tìm loại sinh vật kia tới, mỗi ngày cắt một chút thịt xuống dùng cho chữa thương, có thể không làm tổn thương đến tính mạng của nó mà cũng có thể làm thương thế của bản thân nhanh chóng khỏi hẳn, về sau cũng phải nuôi cho tốt, quả thực là đan dược cứu mệnh còn sống!

>

> Nha Nha tiếc nuối nói:

>

> “Đây là thịt ve sầu, là tiểu thúc Tôn Ngộ Không cho ta, lúc trước có một khối thật lớn, hiện tại chỉ còn thế này thôi.”

>

> Bành ~ chậu gỗ trong tay Kim Thiền Tử rơi trên mặt đất, con mắt trừng lớn, bờ môi run nhè nhẹ.

>

> Thì ra là như thế, thảo nào loại thịt này có thể giúp khôi phục thương thế của mình, bơi vì đây chính là thịt của bản thân mà!

>

> Kim Thiền Tử lâp tức đứng bật dậy, mắt đỏ lên, giận dữ kêu lên:

>

> “Các ngươi ~ các ngươi ~ các ngươi thật ác độc! !”

>

> Rồi hắn hóa thành một vệt sáng màu vàng biến mất ở phương xa.

>

> Nữ Cơ vội vàng đứng lên, lớn tiếng kêu lên:

>

> “Đường Đường ~”

>

> Trần Tâm Kỳ cũng nhanh chóng đứng lên, gọi to:

>

> “Phụ vương”

>

> “A a”

>

> Tiếng kêu thê lương phẫn nộ từ đằng xa truyền đến.

>

> Nha Nha cảm thấy rất ngờ vực, nhỏ giọng nói:

>

> “Ta lại nói gì sai hay sao?”

>

> Đáng tiếc nơi này không ai có thể trả lời vấn đề của nàng.

>

> Trần Tâm Kỳ quay đầu nhìn về phía Nữ Cơ, lo lắng hỏi:

>

> “Mẫu hậu, chúng ta nên đuổi theo phụ vương hay không?”

>

> Nữ Cơ cảm giác được khí tức cuồng bạo từ nơi xa truyền đến, lắc đầu nói:

>

> “Không cần, để hắn bình tĩnh lại một chút đã! Có lẽ là chúng ta đột nhiên đến, kích thích đến hắn. Đợi chút nữa ta đi tìm hắn.”

>

> Trần Tâm Kỳ gật nhẹ đầu.

>

> Bên trong Linh Sơn, những Phật Đà, Bồ Tát khác cũng đều trốn ở bên trong cung điện của riêng mình, bí mật dòm ngó Kim Thiền Sơn, nhưng không ai tiến đến trấn an Kim Thiền Tử đang nổi giận cả, chuyện dính đến Đồ Sơn Hồng Hồng cũng không dễ nhúng tay, Phật Tổ không có mệnh lệnh truyền xuống, mọi người cũng chỉ có thể làm như không nhìn thấy.

>

> Sau khi ăn cơm xong, Nha Nha mang theo Trần Tâm Kỳ nhóm lửa, chỉ huy nàng nổ ve sầu cho mình, đã mất đi thật nhiều thịt ve sầu, giờ muốn bù lại.

>

> Nữ Cơ thì bay đến sau lưng Kim Thiền Tử, nhìn chằm chằm vào hắn với ánh mắt u oán.

>

> Sau khi phát tiết một phen, Kim Thiền Tử đứng ở bên trên phế tích, nộ khí trong lòng vẫn còn dâng cao, hắn bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Nữ Cơ ở sau lưng, con mắt đỏ lên, phẫn nộ quát:

>

> “Cút!”

>

> Nữ Cơ dẫm chân, đau khổ kêu lên:

>

> “Đường Đường!”

>

> Kim Thiền Tử tức giận nói:

>

> “Ta không dám giết nàng, chẳng lẽ còn không dám giết ngươi hay sao?”

>

> Thân hình lập tức hóa thành một vệt sáng màu vàng lao về phía Nữ Cơ.

>

> Nữ Cơ vội vàng dựng lên một màn sáng phòng ngự màu vàng.

>

> Một tiếng nổ ầm vang lên, bàn tay của Kim Thiền Tử đặt ở bên trên lồng phòng ngự của Nữ Cơ, lồng phòng ngự nhanh chóng vỡ nát, Nữ Cơ bịch một tiếng bay ngược trở về, nện ở bên trong núi rừng.

>

> Nghe thấy tiếng nổ này, Trần Tâm Kỳ, Nha Nha đột nhiên đứng lên.

>

> Trần Tâm Kỳ kinh ngạc, sợ hãi kêu lên:

>

> “Là mẫu thân, nhất định là mẫu thân xảy ra chuyện!”

>

> Kim Thiền Tử nhấc chân, tiếp tục đuổi giết Nữ Cơ, sắc mặt hung lệ, một chưởng nhằm thẳng vào đầu của Nữ Cơ mà đánh xuống, tại Nữ Nhi quốc ta không làm gì được ngươi, nhưng mà tại Linh Sơn ngươi hãy đi chết đi cho ta!

>

> Một vệt sáng màu vàng xẹt qua ở trên không trung.

>

> Bịch, một tiếng nổ trầm vang lên.

>

> Một cây côn sắt tỏa ra ánh sáng màu vàng lóng lánh chặn ngang, đánh vào trên người Kim Thiền Tử.

>

> Phụt.

>

> Kim Thiền Tử phun một búng máu tươi ra ngoài, thân hình bay ngược ra xa.

>

> Uỳnh.

>

> Kim Thiền Tử nện ở trên mặt đất rồi tiếp tục lăn ra ngoài, phá hủy cây rừng núi đá cản đường.

>

> Tôn Ngộ Không tay cầm Kim Cô Bổng đứng ở trước người Nữ Cơ, sắc mặt lạnh lùng nói:

>

> “Kim Thiền Tử, ngươi muốn chết hay sao?”

>

> Từ trên không trung, một tiếng cười thật thà truyền đến:

>

> “Hầu ca, tốc độ của huynh thật nhanh!”

>

> Ngay sau đó, Trư Bát Giới cùng Sa Ngộ Tịnh cũng đáp xuống bên người Nữ Cơ.

>

> “Khụ khụ”

>

> Kim Thiền Tử đứng lên từ trong đống bừa bộn trên mặt đất, sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm vào Tôn Ngộ Không, chính là hắn, chính là hắn đưa thịt của ta ra ngoài, chính là hắn hại ta bị lừa thê thảm.

>

> “Keng!”

>

> Một thanh chùy gỗ nhỏ từ phía sau lưng đánh trúng lên đỉnh đầu Kim Thiền Tử.

>

> Sắc mặt của Kim Thiền Tử lập tức ngưng kết, ánh mắt đỏ như máu biến thành màu bình thường, một cái vòng kim cô trắng loá hiển hiện, Kim Thiền Tử ôm đầu quỳ gối cúi đầu, phát ra tiếng gầm thống khổ.

>

> Thân hình nhỏ nhắn của Nha Nha xuất hiện ở phía sau lưng Đường Tam Tạng, nàng cầm Ức Mộng Chùy dùng sức gõ vào cái đầu trọc của Đường Tam Tạng, tức giận kêu lên:

>

> “Ta để ngươi đánh quốc vương a di, ta để ngươi đánh quốc vương a di”

>

> “A a ôi a”

>

> Tiếng kêu của Đường Tam Tạng càng lúc càng thêm thê lương, hắn trực tiếp nhào xuống mặt đất, lăn lộn, hình dáng thê thảm quả thực khiến cho người nhìn sợ hãi đến rơi lệ.

>

> Nữ Cơ đứng lên, vội vàng kêu lên:

>

> “Đừng đánh nữa! Hồng Hồng tiểu thư đừng đánh nữa.”

>

> Nha Nha dừng lại tay, nhìn về phía Nữ Cơ với ánh mắt nghi hoặc.

>

> Đường Tam Tạng đang lăn lộn trên đất cũng cố gắng ngẩng đầu nhìn về phía Nữ Cơ, gắng sức nói:

>

> “Nữ. . . Nữ vương bệ hạ”

>

> Thấy thế, trong mắt Nữ Cơ hiện ra lệ quang, nàng liên tục gật đầu nói:

>

> “Là ta, Đường Đường ta tới tìm ngươi, còn có con gái của chúng ta nữa.”

>

> Ở sau lưng Nha Nha, cách đó không xa, Trần Tâm Kỳ kích động kêu lên:

>

> “Phụ vương!”

>

> “A”

>

> Đường Tam Tạng hét thảm một tiếng.

>

> Tôn Ngộ Không cũng kinh ngạc kêu lên:

>

> “Thật là Đường Tam Tạng. Còn thứ kia không phải là vòng kim cô hồi trước của ta hay sao? Chẳng phải Phật Tổ nói thứ này là dùng để khắc chế tâm ma hay sao?”

>

> Trư Bát Giới ở bên cạnh, sắc mặt khó coi nói:

>

> “Đối với Kim Thiền Tử thì Đường Tam Tạng chính là tâm ma.”

>

> Tôn Ngộ Không giận dữ nói:

>

> “Đáng ghét!”

>

> Nữ Cơ tung người lao tới Đường Tam Tạng.

>

> “Ông”

>

> Một quầng sáng màu vàng nở rộ từ trên người Kim Thiền Tử, quầng sáng màu vàng đẩy Nữ Cơ bay ngược trở về, Nha Nha cũng sau bay đến bên người Trần Tâm Kỳ, Đế Thính vô ý thức ngăn ở trước hai người.

>

> Kim Thiền Tử thở hổn hển đứng lên, âm trầm nói:

>

> “Vô dụng, mỗi khi các ngươi tỉnh lại hắn một lần đều sẽ để hắn tiếp nhận đau đớn, đến cuối cùng hắn sẽ chỉ bị các ngươi tra tấn đến linh hồn sụp đổ.”

>

> Thân hình của Tôn Ngộ Không lóe lên, lập tức xuất hiện ở bên người Kim Thiền Tử, vươn tay nắm lấy cổ áo của Kim Thiền Tử, quát chói tai:

>

> “Ngươi cút ra khỏi người Đường Tam Tạng cho ta.”

>

> Kim Thiền Tử ha ha cười nói:

>

> “Đây chính là thân thể của ta, ta chính là Đường Tam Tạng, Đường Tam Tạng cũng chính là Kim Thiền Tử.”

>

> “Đánh rắm! Được rồi! Nếu như người không chịu ra, lão Tôn sẽ đánh ngươi ra.”

>

> Bành.

>

> Một quyền của Tôn Ngộ Không đánh vào phần bụng của Đường Tam Tạng.

>

> Đường Tam Tạng lập tức cong người, phát ra tiếng kêu đau đớn.

>

> “Ngộ Không! Chớ có làm càn.”

>

> Một tiếng quát chói tai ở trên trời vang lên, thân hình của Văn Thù Bồ Tát xuất hiện ở trên trời.

>

> Tôn Ngộ Không buông Đường Tam Tạng ra, hai tay chống nạnh cười ha hả nói:

>

> “Văn Thù Bồ Tát, nhìn thấy bản Phật còn không mau mau hành lễ?”

>

> Văn Thù Bồ Tát lạnh nhạt nói:

>

> “Tứ đại Bồ Tát thấy Phật không cần hành lễ.”

>

> Tôn Ngộ Không sững sờ, quay đầu nhìn về phía Trư Bát Giới.

>

> Trư Bát Giới nhỏ giọng nói:

>

> “Đúng là có luật lệ này, tứ đại Bồ Tát vẫn còn là sư phó của rất nhiều vị Phật Đà.”

>

> Tôn Ngộ Không kêu lên:

>

> “Không thú vị, không thú vị!”

>

> Rồi hắn khoát tay áo đi đến chỗ Nha Nha.

>

> Sắc mặt của Văn Thù Bồ Tát vẫn có gì thay đổi, hắn lạnh nhạt nói:

>

> “Phật Tổ có lời, Phật môn từ bi, phổ độ vô lượng chúng sinh.”

>

> “Nhưng dù ngã phật từ bi thì cũng có Kim Cương tức giận trừng mắt, các ngươi đánh Phật Đà ở ngay trong Linh Sơn là đạo lý gì?”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!