TRANG 550# 2
> Chương 1099: Nữ Cơ gọi Đường Tam Tạng
>
>
>
>
>
>
> Nha Nha ngẩng đầu nhìn Văn Thù Bồ Tát, ngây thơ nói:
>
> “Ta đang làm nhiệm vụ của Tiên Tơ Hồng, trợ giúp Đường Tam Tạng tìm về ký ức, không tin ngươi nhìn xem.”
>
> Nha Nha lấy Sách Nhân Duyên ra rồi mở ra, chững chạc đàng hoàng chỉ vào nội dung nhiệm vụ của Tiên Tơ Hồng.
>
> Nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của Nha Nha, khóe miệng của Văn Thù Bồ Tát co giật hai lần, không còn gì để nói, ta quan tâm đến chuyện ngươi có phải làm nhiệm vụ hay không sao?
>
> Sau khi chỉ xong, Nha Nha gấp Sách Nhân Duyên lại, vui vẻ cười hì hì nói:
>
> “Ngươi nhìn thấy rồi chứ? Ta không có lừa gạt ngươi! Ta là tới giúp hắn.”
>
> Sau đó, nàng còn buồn bực nói:
>
> “Thế nhưng mà trên đầu hắn có cái vòng, Ức Mộng Chùy giống như không có tác dụng.”
>
> Tôn Ngộ Không đi đến bên người Nha Nha, nói:
>
> “Kia là vòng kim cô, cắm rễ bên trong Nguyên Thần, rất là đáng ghét.”
>
> Nha Nha sùng bái nhìn về phía Tôn Ngộ Không, nói:
>
> “Oa! Tiểu thúc biết thật nhiều.”
>
> Tôn Ngộ Không đắc ý nói:
>
> “Kia là đương nhiên!”
>
> “Tiểu thúc, vậy ngài có thể lấy vòng kim cô xuống hay không?”
>
> “Khụ khụ”
>
> Tôn Ngộ Không ho khan hai tiếng, nói không ra lời.
>
> Nha Nha thất vọng nói:
>
> “Không thể sao?”
>
> Trư Bát Giới chắp tay trước ngực, cười ha hả nói:
>
> “Văn Thù Bồ Tát, nơi này đều là người một nhà, vừa nãy chúng ta đang chơi đùa chút thôi! Ngài đi làm việc của ngài đi thôi! Chúng ta không tiễn xa.”
>
> Đùa giỡn? Văn Thù Bồ Tát quay đầu nhìn về phía máu tươi trước vạt áo Đường Tam Tạng, trò đùa này của các ngươi có vẻ hơi bạo lực đó!
>
> Sa Ngộ Tịnh cũng cười ha hả nói:
>
> “Bồ Tát yên tâm, ta chính là Kim Thân La Hán của Linh Sơn, có trách nhiệm giữ gìn an bình trên Linh Sơn, ta sẽ nhìn chằm chằm vào bọn họ, sẽ không cho bọn họ làm loạn.”
>
> Nghe thấy câu nói này của Sa Tăng, trong lòng Văn Thù Bồ Tát thầm cười lạnh.
>
> Kim Thân La Hán sao? Giữ gìn an bình trên Linh Sơn sao?
>
> Ta tin ngươi mới là lạ! Nhưng mà nghĩ đến tin tức Phật Tổ vừa truyền tới, chỉ cần bọn họ không mang Kim Thiền Tử rời khỏi Linh Sơn, không cho thương thế của Kim Thiền Tử chuyển biến xấu thì cũng không cần ra tay.
>
> Văn Thù Bồ Tát chắp tay trước ngực nói:
>
> “Như thế, nơi này liền giao cho Đấu Chiến Thắng Phật, Tịnh Đàn Sứ Giả cùng Kim Thân La Hán, nhưng xin mấy vị nhớ cho, Chiên Đàn Công Đức Phật có thương tích trong người, các vị vẫn chớ có động võ cho thỏa đáng.”
>
> Tôn Ngộ Không không nhịn được khoát tay nói:
>
> “Biết rồi! Lão Tôn ta biết rồi.”
>
> Nhưng ở bên cạnh, nghe thấy câu nói này của Văn Thù Bồ Tát, con mắt của Kim Thiền Tử bỗng nhiên trừng lớn.
>
> Bồ Tát, không phải là ngài tới cứu ta hay sao? Ngài nói lời này là có ý gì?
>
> Sau khi nói xong, thân hình của Văn Thù Bồ Tát nhạt dần biến mất.
>
> Kim Thiền Tử vội vàng kêu lên:
>
> “Chờ một chút! Bồ Tát, bản tọa yêu cầu được gặp Phật Tổ.”
>
> Mặc dù thân hình của Văn Thù Bồ Tát đã tiêu tán nhưng một giọng nói vẫn còn vang lên ở trên không trung:
>
> “Phật Tổ có khách quý, cho nên không tiện gặp người!”
>
> Trư Bát Giới cùng Sa Ngộ Tịnh cười ha hả đi đến bên người Nha Nha, hai người đồng thời thi lễ nói:
>
> “Trư Cương Liệp (Sa Tăng) bái kiến Hồng Hồng tiểu thư.”
>
> Nha Nha cười hì hì nói:
>
> “Không cần đa lễ, ta mời các ngươi ăn ve sầu nhé!”
>
> Sau đó, giống như nghĩ đến điều gì đó, nàng liếc mắt nhìn Kim Thiền Tử rồi lại cảnh giác tăng thêm một câu:
>
> “Không thể ăn quá nhiều.”
>
> Trư Bát Giới cười ha ha nói:
>
> “Hồng Hồng tiểu thư yên tâm, mấy người chúng ta không thích ăn ve sầu.”
>
> Nha Nha thở phào một hơi, sau đó ngượng ngùng lấy ra hai đĩa, đưa cho Trư Bát Giới cùng Sa Ngộ Tịnh, nói:
>
> “Kỳ thật rất ăn ngon.”
>
> Trư Bát Giới nhận lấy đĩa thịt, cao hứng nói:
>
> “Đa tạ Hồng Hồng tiểu thư!”
>
> Sa Ngộ Tịnh cũng nhận lấy đĩa thịt, cười ha hả nói:
>
> “Đa tạ Hồng Hồng tiểu thư!”
>
> Tôn Ngộ Không đưa tay ngoắc Kim Thiền Tử, nói:
>
> “Ngươi tới đây!”
>
> Kim Thiền Tử nhướng mày, vô ý thức muốn giận dữ răn dạy vài tiếng để thể hiện ra khí khái của mình, nhưng nhìn đến Kim Cô Bổng trong tay Tôn Ngộ Không, lời đến khóe miệng lập tức lại nuốt xuống, cúi đầu đi đến bên cạnh mấy người.
>
> Tôn Ngộ Không đi quanh Kim Thiền Tử một vòng, nói:
>
> “Ta hỏi ngươi, Đường Tam Tạng còn sống sao?”
>
> “Chết!”
>
> Tôn Ngộ Không lập tức giơ lên Kim Cô Bổng, quát chói tai:
>
> “Ngươi nói cái gì?”
>
> Kim Thiền Tử vội vàng nói:
>
> “Ta nói chính là thật, hắn đã bị ta dung hợp, chỉ là còn không có dung hợp hoàn toàn, ý thức bản nguyên cũng bị trấn áp ở sâu trong thức hải.”
>
> Rồi hắn vô ý thức nhìn thoáng qua Ức Mộng Chùy trong tay Nha Nha, nói:
>
> “Hắn không ra được, cũng không nguyện ý ra, bởi vì một khi hắn ra thì chờ đợi hắn chính là sự tra tấn của vòng kim cô.”
>
> Nha Nha giơ Ức Mộng Chùy lên, mờ mịt nói:
>
> “Vậy làm sao bây giờ?”
>
> Nữ Cơ đi tới, khẩn cầu nói:
>
> “Hồng Hồng tiểu thư, mời cho ta một chút thời gian, ta tin tưởng ta nhất định có thể nghĩ được biện pháp đánh thức Đường Đường.”
>
> Nha Nha thở phào nhẹ nhõm, có người giúp ta thì tốt rồi, sau đó vội vàng cười gật đầu nói:
>
> “Tốt thôi! Tốt thôi!”
>
> Rồi nàng nhìn chằm chằm vào Kim Thiền Tử, chỉ tay vào Nữ Cơ và nói:
>
> “Ngươi phải nghe theo nàng, không cho phép chạy.”
>
> Rồi nàng còn cường điệu nói:
>
> “Ngươi đã thề.”
>
> Kim Thiền Tử vừa nghĩ tới chuyện mình vừa vặn ăn thịt mình, trong lòng lập tức lại có lửa giận dâng lên, nhưng nhìn thấy Tôn Ngộ Không đang không có hảo ý dò xét mình, lập tức lại đè lửa giận xuống, trầm giọng nói:
>
> “Bần tăng tự nhiên sẽ tuân thủ lời thề của mình.”
>
> Nữ Cơ nhìn về phía Kim Thiền Tử nói:
>
> “Đường Đường, chàng đi theo ta.”
>
> Kim Thiền Tử im ắng đi theo Nữ Cơ về nơi xa.
>
> Tôn Ngộ Không quay đầu nhìn về phía Nha Nha, cười hắc hắc nói:
>
> “Con bé này, lần trước, cháu lừa gạt lão Tôn rằng Trương Minh Hiên ta chết rồi, hại lão Tôn ta cao hứng hụt một trận. Hiện tại lại vụng trộm từ Thiên Môn Sơn chạy đến Linh Sơn, chẳng lẽ cháu không sợ có chuyện nguy hiểm xảy ra hay sao?”
>
> Nha Nha lắc đầu nói:
>
> “Không! Mọi người đều đối xử với ta rất tốt, hơn nữa ta còn có Đế Thính bảo hộ mà!”
>
> Đế Thính đứng ở bên cạnh Nha Nha, ngẩng đầu ưỡn ngực.
>
> Tôn Ngộ Không nhìn Đế Thính một chút rồi nói:
>
> “A! Thực lực còn không tệ.”
>
> Đế Thính mở miệng tự hào nói:
>
> “Kia là chuyện đương nhiên, ta đã được Tiêu Dao Thần Quân ngự phong Thần thú Trấn Sơn của Thiên Môn Sơn, kim bài tọa kỵ của tiểu chủ nhân, thề sống chết bảo hộ tiểu chủ nhân an toàn.”
>
> Trư Bát Giới đột nhiên kêu lên:
>
> “Phật Tổ đến rồi!”
>
> Dưới chân Đế Thính mềm nhũn, bịch một tiếng nằm rạp trên mặt đất, người bên cạnh lập tức cười ha ha.
>
> Nha Nha cao hứng nói:
>
> “Người thật nhiều, ta mang các ngươi đi bắt ve sầu chơi.”
>
> “Mau tới! Mau tới! Trên ngọn núi này có rất nhiều ve sầu.”
>
> Nha Nha dẫn đầu cười chạy tới nơi xa.
>
> Trư Bát Giới vội vàng đuổi theo, đi theo làm tùy tùng.
>
> Trên đỉnh Kim Thiền Sơn, Nữ Cơ ngồi ở bên vách núi, bên người nàng là Kim Thiền Tử đang ngồi xếp bằng.
>
> Kim Thiền Tử mở miệng lạnh nhạt nói:
>
> “Ngươi gọi ta đến nơi này làm cái gì? Không sợ bần tăng ra tay với ngươi thêm một lần nữa hay sao?”
>
> Nữ Cơ phối hợp nói:
>
> “Lúc còn trong quá trình thỉnh kinh, chàng đã từng đáp ứng ta, chờ chàng thỉnh kinh trở về thì sẽ đến Nữ Nhi quốc tìm ta, cùng ta chèo thuyền du ngoạn trên hồ, cùng ngồi một chỗ trên đỉnh núi nhìn mặt trời mọc hoặc ngắm mặt trời lặn.”
>
> Kim Thiền Tử nói:
>
> “Nơi này là Linh Sơn, không có mặt trời mọc, mặt trời lặn.”
>
> Nhưng Nữ Cơ giống như không nghe thấy lời của hắn, nàng cười nói:
>
> “Ta vẫn một mực chờ! Chờ! Đợi một năm rồi lại một năm, chờ con gái của chúng ta cũng đã từ một đứa trẻ con chỉ biết khóc oe oe đến khi trưởng thành, nhưng chàng vẫn không về. Chàng có nhớ rằng mình đã nói, chuyện khiến mình tiếc nuối nhất chính là không có nhìn thấy con gái lớn lên hay không? Nói về sau nhất định sẽ hảo hảo đền bù nàng.”
>
> Kim Thiền Tử mở miệng nói:
>
> “Bần tăng không phải Đường Tam Tạng, ta là Kim Thiền Tử.”
>
> Nữ Cơ mở miệng đau khổ nói:
>
> “Đường Đường, chàng có biết lúc ta nghe tin chàng bị Kim Thiền Tử đoạt xá thì tuyệt vọng đến nhường nào hay không? Lúc ấy, ta rất muốn xông vào Linh Sơn cứu chàng ra, coi như cứu không được chàng thì cũng phải chết ở bên cạnh chàng.”
>
> Kim Thiền Tử kêu lên một tiếng đau đớn, trên đỉnh đầu vòng kim cô trắng loá như ẩn như hiện.
>
>
>
>