Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1100: Mục 1101

TRANG 551# 1

> Chương 1100: Mưu đồ bí mật mang Đường Tam Tạng đi

>

>

>

>

>

>

> Trong mắt Nữ Cơ lộ ra sự vui mừng, nàng cao hứng nói:

>

> “Đường Đường, ta biết mà, ta biết chàng có thể nghe thấy lời ta nói mà, chàng còn nhớ rõ mẹ con chúng ta, chàng còn không quên lời hứa của mình.”

>

> Kim Thiền Tử đột nhiên đưa tay đặt lên đỉnh đầu của mình, quát:

>

> “Cút về!”

>

> Vòng kim cô lập tức biến mất.

>

> Kim Thiền Tử thở phào một hơi, nghiêm nghị nói:

>

> “Nữ thí chủ, bần tăng từ bỏ một nửa đạo quả kia, coi như đền bù cho ngươi, các ngươi đi thôi!”

>

> Nữ Cơ lắc đầu nói:

>

> “Chàng nói đạo quả cấp bậc Đại La Kim Tiên kia sao? Ta vốn không cần! Ta chỉ quan tâm đến Đường Đường mà thôi.”

>

> Kim Thiền Tử tức giận nói:

>

> “Ngươi còn không rõ sao? Đường Tam Tạng tuyệt đối không xuất hiện đươc nữa.”

>

> Nữ Cơ quật cường nói:

>

> “Ta không tin! Chàng vẫn còn sống, chàng vẫn luôn tại.”

>

> Trong khoảng thời gian kế tiếp, Nữ Cơ đi theo bên người Kim Thiền Tử nói rất nhiều rất nhiều chuyện, đều là kỷ niệm của nàng cùng Đường Tam Tạng.

>

> Mà trong khoảng thời gian này Nha Nha cũng càn quét Kim Thiền Sơn một lần, mặt đất đều bị bới lên mấy lần.

>

> Cuối cùng Nữ Cơ mang theo Đường Tam Tạng thất hồn lạc phách quay lại, hội họp cùng mọi người.

>

> Nha Nha ngẩng đầu hỏi:

>

> “Quốc vương a di, người có thành công hay không?”

>

> Nữ Cơ lắc đầu, cười khổ, thê lương nói:

>

> “Có lẽ đây chính là mệnh đi!”

>

> Kim Thiền Tử lạnh nhạt cười nói:

>

> “Các vị thí chủ, bần tăng hiểu rất rõ tâm tình của các ngươi. Nhưng các ngươi đều có thể coi bần tăng như Đường Tam Tạng mà, dù sao bần tăng cùng Đường Tam Tạng vốn là một thể.”

>

> Tôn Ngộ Không tức giận nói:

>

> “Nói lời vô dụng làm gì! Đánh một trận là tốt.”

>

> Nghe thấy câu nói này của Tôn Ngộ Không, sắc mặt của Kim Thiền Tử lập tức biến đổi, hắn vội vàng cảnh giác lui về đằng sau một bước.

>

> Nha Nha suy nghĩ một chút, buồn rầu nói:

>

> “Ức Mộng Chùy không thể gõ, ta cũng không có biện pháp, ta vẫn hỏi hệ thống Tiên Tơ Hồng một chút xem!”

>

> Nha Nha lấy Sách Nhân Duyên ra và mở ra, một màn hình hiện lên.

>

> Nha Nha mở miệng hỏi:

>

> “Hệ thống, hệ thống, ngươi ở đâu?”

>

> Bên trong màn hình, một nữ tử mặc áo xanh hiện ra, nữ tử vừa cười vừa nói:

>

> “Tiên Tơ Hồng tôn kính, không biết ngài có nhu cầu gì?”

>

> Nha Nha cười hì hì nói:

>

> “Hệ thống tỷ tỷ, trong nhiệm vụ lần này của ta, linh hồn của đối tượng bị phong ấn, Ức Mộng Chùy không thể dùng, ta nên làm cái gì?”

>

> Nữ tử mặc áo xanh mở miệng nói:

>

> “Ức Mộng Chùy vô dụng, thuộc về tình huống đặc biệt, Tiên Tơ Hồng có thể đưa đối tượng trở về Thanh Khâu.”

>

> Nha Nha cao hứng nói:

>

> “Ta biết, đa tạ hệ thống tỷ tỷ.”

>

> Rồi nàng nhanh chóng khép Sách Nhân Duyên lại, màn hình biến mất.

>

> Trư Bát Giới ở bên cạnh vuốt mông ngựa nói:

>

> “Oa! Vậy mà còn có hệ thống, Hồng Hồng tiểu thư thật sự là quá chuyên nghiệp, quá lợi hại.”

>

> Nha Nha cao hứng nói:

>

> “Vốn dĩ là không có hệ thống, Sách Nhân Duyên cũng chỉ là một quyển sách bình thường tăng thêm chức năng hiện nhiệm vụ thôi nhưng về sau đột nhiên lại có thêm hệ thống, hơn nữa còn có thể chiếu hình một tỷ tỷ, thật là lợi hại!”

>

> Trư Bát Giới nghiêm mặt nói:

>

> “Vẫn là Hồng Hồng tiểu thư lợi hại, vậy mà có thể nghĩ đến hỏi hệ thống, chúng ta cũng không nghĩ tới.”

>

> Nha Nha hơi đỏ mặt, ngượng ngùng nói:

>

> “Ta cũng không lợi hại như vậy đâu.”

>

> Trư Bát Giới dùng cánh tay bí mật chọc chọc Sa Ngộ Tịnh.

>

> Sa Ngộ Tịnh vội vàng nói:

>

> “Lợi hại! Hồng Hồng tiểu thư là lợi hại nhất.”

>

> Nha Nha đỏ mặt, nói:

>

> “Không có đâu”

>

> Tôn Ngộ Không thực sự không chịu được hai thằng ngốc không muốn mặt kia, trực tiếp hỏi:

>

> “Có phải đưa Kim Thiền Tử đến Thanh Khâu là được rồi hay không?”

>

> Nha Nha gật đầu nói:

>

> “Hệ thống tỷ tỷ nói như thế.”

>

> Tôn Ngộ Không cười hắc hắc nói:

>

> “Chuyện này giao cho lão Tôn ta!”

>

> Thân hình lóe lên đã xuất hiện ở trước mặt Kim Thiền Tử.

>

> Thấy thế, sắc mặt của Kim Thiền Tử lập tức biến đổi, hắn vội vàng hóa thành một vệt sáng màu vàng bay về nơi xa.

>

> Tôn Ngộ Không quát chói tai:

>

> “Chạy chỗ nào!”

>

> Ngay sau đó, hắn cũng hóa thành một vệt sáng màu vàng đuổi theo, hai vệt sáng màu vàng truy đuổi ở trong núi rừng rồi đồng thời bay lên trời, lướt ra ngoài Kim Thiền Sơn.

>

> Nhưng chưa ra được khỏi Kim Thiền Sơn thì một tiếng nổ ầm vang lên, một vệt sáng màu vàng tán loạn, Kim Thiền Tử kêu thảm một tiếng rồi rơi xuống, nện ở trên Kim Thiền Sơn, núi đá bùn đất bắn lên tung tóe.

>

> Tôn Ngộ Không tay cầm Kim Cô Bổng uy phong hiển hách đứng ở trên không trung.

>

> Nha Nha sốt ruột kêu lên:

>

> “Đừng, đừng để hắn chạy.”

>

> Trư Bát Giới cười ngây ngô nói:

>

> “Hồng Hồng tiểu thư không cần lo lắng, xem ta.”

>

> Rồi hắn đưa tay chỉ vào Đường Tam Tạng và nói:

>

> “Buộc!”

>

> Một sợi dây thừng màu vàng đậm từ trong tay Trư Bát Giới bay ra, quấn quanh Kim Thiền Tử rồi bỗng nhiên thít chặt lại.

>

> Kim Thiền Tử lập tức ngã lăn trên mặt đất, hắn giãy dụa giận dữ nói:

>

> “Các ngươi dám làm càn ở Linh Sơn, Phật Tổ sẽ không bỏ qua cho các ngươi.”

>

> Nha Nha vui mừng nói:

>

> “Ồ! Là Hoàng Kim Thằng.”

>

> Rồi nàng nhìn về phía Trư Bát Giới, cao hứng kêu lên:

>

> “Nhà ta cũng có đó!”

>

> Trư Bát Giới cười ha hả nói:

>

> “ Hoàng Kim Thằng của ta chỉ là hàng phỏng chế mà thôi, Hoàng Kim Thằng ở nhà Hồng Hồng tiểu thư mới là thật.”

>

> Tôn Ngộ Không bay xuống đến bên người Kim Thiền Tử đang không ngừng giãy dụa, nhìn Hoàng Kim Thằng đang trói chặt Kim Thiền Tử một lúc rồi lại quay sang nhìn Trư Bát Giới, kêu lên:

>

> “Thằng ngốc, ngươi cùng Thái Thượng Lão Quân là quan hệ như thế nào?”

>

> Trư Bát Giới cười ngây ngô nói:

>

> “Hầu ca, những chuyện kia chờ chúng ta ra ngoài lại nói tỉ mỉ với huynh. Hiện tại vẫn nên nhanh chóng đưa Kim Thiền Tử đi đã, càng để lâu càng dễ dàng bị Chúng Phật trên Linh Sơn phát hiện.”

>

> Kim Thiền Tử há miệng hét lớn:

>

> “Cứu mạng! Bắt cóc rồi~ mưu sát. . .”

>

> Tôn Ngộ Không lập tức ngồi xổm người xuống, vươn tay bịt Kim Thiền Tử miệng, hai người bốn mắt nhìn nhau, trong mắt đều có lửa giận hừng hực.

>

> Tôn Ngộ Không nhổ một sợi lông khỉ màu vàng rồi nói:

>

> “Biến!”

>

> Trong tay lập tức xuất hiện một tấm vải rách.

>

> Tôn Ngộ Không nhét vải rách vào trong miệng Kim Thiền Tử rồi quấn một vòng quanh miệng, thắt chặt ở phía sau. Xong xuôi, hắn đứng lên phủi tay nói:

>

> “Tốt!”

>

> Hai mắt Kim Thiền Tử phun lửa, trong miệng phát ra tiếng kêu“Ô ~ ô ~”, thân hình vặn vẹo giãy dụa.

>

> Trư Bát Giới cười ngây ngô nói:

>

> “Hoàng Kim Thằng này của ta còn có hiệu quả giam cầm tu vi, ngươi giãy dụa đến thế nào cũng vô dụng thôi.”

>

> Nha Nha giống như làm chuyện xấu, nhỏ giọng nói:

>

> “Chúng ta đi mau! Nếu không sẽ bị người phát hiện.”

>

> Nối xong, nàng vội vàng xoay người nhảy lên trên lưng Đế Thính.

>

> Sau đó, Nha Nha lại vẫy vẫy tay với Trần Tâm Kỳ và nói:

>

> “Tâm Kỳ muội muội cũng lên đây đi, chúng ta cùng cưỡi Đế Thính.”

>

> Tâm Kỳ nói:

>

> “Đa tạ Hồng Hồng tỷ!”

>

> Rồi nàng cũng nhảy lên trên lưng Đế Thính, ngồi ở đằng sau Nha Nha.

>

> Tôn Ngộ Không thì nhấc Đường Tam Tạng lên, nói:

>

> “Chúng ta đi!”

>

> Một đoàn người tụ hợp cùng một chỗ, một đám mây to bao phủ mọi người ở trong đó nhanh chóng xuất hiện và bay lên trời.

>

> Đám mây chậm rãi bay đi ra bên ngoài Linh Sơn, nhưng không được bao lâu thì đã dừng lại, chỉ thấy từ nơi xa hàng ngàn hàng vạn La Hán tụ tập, đứng trước những La Hán này còn có mấy vị Bồ Tát, Phật Đà, dẫn đầu chính là Văn Thù Bồ Tát.

>

> Văn Thù Bồ Tát mở miệng phẫn nộ quát:

>

> “Còn không hiện thân!”

>

> Đám mây chậm rãi tản ra, lộ ra người ở bên trong, chỉ có Nha Nha còn dùng tay nắm chặt một đám mây nhỏ che ở trước mặt mình.

>

> Tôn Ngộ Không dẫn theo Đường Tam Tạng cười ha hả nói:

>

> “Bồ Tát, đã lâu không gặp, gần đây ngài khỏe chứ?”

>

> Văn Thù Bồ Tát mở miệng nói:

>

> “Các ngươi nếu không hồ nháo tại Linh Sơn thì bản tọa sẽ tốt hơn một chút.”

>

> Nha Nha lặng lẽ buông đám mây xuống, lộ ra cái đầu nhỏ, ủy khuất nói:

>

> “Ta chỉ đang làm nhiệm vụ, không có hồ nháo.”

>

> Tôn Ngộ Không cũng gật đầu nói:

>

> “Đúng rồi! Bồ Tát, ngài cần gì phải so đo cùng một đứa bé như vậy?”

>

> Văn Thù Bồ Tát lạnh nhạt nói:

>

> “Nhiệm vụ đã làm tốt, các vị mời rời khỏi Linh Sơn đi thôi!”

>

> Tôn Ngộ Không cười ha hả nói:

>

> “Chúng ta đi ngay đây, các vị không cần tiễn.”

>

> Rồi hắn vác theo Kim Thiền Tử đi ra ngoài.

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!