Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1101: Mục 1102

TRANG 551# 2

> Chương 1101: Đại chiến bắt đầu

>

>

>

>

>

>

> Văn Thù Bồ Tát mở miệng nói:

>

> “Đấu Chiến Thắng Phật, hãy thả Chiên Đàn Công Đức Phật xuống!”

>

> Tôn Ngộ Không dẫm chân , Gậy Như Ý nắm chặt nơi tay.

>

> Nha Nha mở miệng ủy khuất nói:

>

> “Thế nhưng là... Thế nhưng mà nhiệm vụ của ta còn chưa có hoàn thành!”

>

> Văn Thù Bồ Tát lắc đầu nói:

>

> “Ngã phật từ bi, cho phép các ngươi hồ nháo tại Linh Sơn, lại không cho phép các ngươi mang Chiên Đàn Công Đức Phật ra khỏi Linh Sơn.”

>

> Tôn Ngộ Không cười lạnh nói:

>

> “Cái rắm từ bi, không phải là khẳng định chúng ta tại Linh Sơn không làm gì được Kim Thiền Tử mà thôi!”

>

> “Lúc trước Đường Tam Tạng cứu lão Tôn ta ra khỏi Ngũ Hành sơn, lão Tôn ta đáp ứng sẽ bảo hộ sự an toàn của hắn, hiện tại hắn gặp nguy nan, lão Tôn ta há có thể khoanh tay đứng nhìn! Hôm nay, ta nhất định phải mang hắn ra ngoài Linh Sơn, các ngươi ai có thể cản ta?”

>

> Một hòa thượng tuổi trẻ tuấn tú chắp tay trước ngực đi tới, nói:

>

> “A Di Đà Phật! Bần tăng là Diệu Âm Tăng Phật nguyện ý lĩnh giáo thực lực của Đấu Chiến Thắng Phật!”

>

> Lại một hòa thượng khác đứng ra nói:

>

> “Bần tăng là Quang Minh Phật mời Tịnh Đàn Sứ Giả chỉ giáo!”

>

> “Bần tăng là Tuế Nguyệt Lưu Quang Phật mời Kim Thân La Hán chỉ giáo!”

>

> “Bần tăng là Bát Bảo Kim Thân La Hán mời quốc chủ của Nữ Nhi quốc chỉ giáo!”

>

> Tôn Ngộ Không nhìn chằm chằm vào một đám Phật Đà, Bồ Tát vừa đứng ra, cười cười hắc hắc nói:

>

> “Xem ra các ngươi chuẩn bị rất đầy đủ đó ~”

>

> Sau đó, hắn tiện tay ném Kim Thiền Tử lên, Kim Thiền Tử lập tức bay ra, bị cố định ở trên bầu trời.

>

> Nha Nha thấy đại chiến hết sức căng thẳng, lập tức kêu to:

>

> “Ta đến! Ta có rất nhiều bảo bối!”

>

> Ở nơi xa, Văn Thù Bồ Tát chỉ tay một cái, một cột sáng màu vàng từ trên trời giáng xuống, hóa thành một lồng ánh sáng màu vàng óng lập tức bao phủ Nha Nha ở trong đó.

>

> Nha Nha mờ mịt liếc nhìn bốn phía, thử dùng đẩy về phía trước nhưng biên giới của lồng ánh sáng màu vàng nhìn thì mỏng manh lại kiên cố giống sắt thép, nàng đẩy mãi cũng không thay đổi.

>

> Bên trong Thánh cảnh Linh Sơn, Như Lai cười ha hả nói:

>

> “Dạng này cũng không tính là công kích phải không?”

>

> Nói xong, hắn nhẹ nhàng đặt một quân cờ xuống nói:

>

> “Đạo hữu phải thua!”

>

> Huyền Đô Đại Pháp Sư mở miệng nói:

>

> “Đạo hữu chiếm cứ thiên thời địa lợi nhân hoà, xuất hiện loại tình huống này cũng nằm trong dự liệu của bần đạo, nhưng lại không phải là ta thua.”

>

> “A ~ Chẳng lẽ lại đạo hữu còn có thủ đoạn lật bàn hay sao?”

>

> Huyền Đô Đại Pháp Sư lắc đầu cười ha hả nói:

>

> “Ngược lại là ta không có, chỉ là người đánh cờ cùng đạo hữu lại không phải là ta, thua cũng là hắn thua, không có quan hệ gì với bần đạo.”

>

> Như Lai cười ha hả nói:

>

> “Cũng đúng! Thượng Thiện Nhược Thủy, không tranh cho nên không bại!”

>

> Phía trên Linh Sơn, Tôn Ngộ Không nắm chặt Gậy Như Ý bỗng nhiên phóng về phía Diệu Âm Phật, Diệu Âm Phật cũng chậm rãi tiến lên, nhẹ nhàng đánh ra một chưởng, tiếng Phạn âm ngâm xướng vang lên.

>

> Uỳnh ~ Gậy Như Ý cùng kim chưởng của Diệu Âm Phật đụng vào nhau, dư ba khuếch tán ra xung quanh.

>

> Rầm rầm rầm ~

>

> Ở nơi xa, ba người Bát Giới, Sa Tăng, Nữ Cơ cũng đã chiến đấu với đối thủ của mình, ba động khủng bố khuấy động năng lượng của Linh Sơn, vặn vẹo không gian.

>

> Hơn mười nghìn vị La Hán đứng phía sau Văn Thù Bồ Tát cùng nhau chắp tay trước ngực, mặc niệm phật kinh, phật lực hóa thành một tấm lưới lớn lan tràn ra, hình thành một cái lồng giam bao phủ chiến trường, dư ba đâm vào bên trên tấm lưới lớn bằng phật lực phát ra mấy tiếng ầm ầm rồi tiêu tán, cũng không ảnh hưởng đến Linh Sơn.

>

> Tôn Ngộ Không một gậy lại một gậy đập tới Diệu Âm Phật.

>

> Diệu Âm Phật tay bấm Bất Động Minh Vương ấn, miệng thì thầm:

>

> “Lâm! Lâm tức linh, kết hợp linh lực của trời đất, hàng tam thế tam muội, trời đất bảo hộ!”

>

> Một quầng sáng màu vàng bao trùm quanh người Diệu Âm Phật!

>

> Keng! Gậy Như Ý nện ở trên vai Diệu Âm Phật, hoa lửa bắn tung tóe, Diệu Âm Phật đứng bất động không di chuyển, miệng cười khẽ, mắt nhìn chằm chằm vào Tôn Ngộ Không.

>

> Tôn Ngộ Không nhếch miệng cười lạnh nói:

>

> “Một hòa thượng vậy mà lại đi dùng Chân Ngôn thuật của Đạo môn.”

>

> Diệu Âm Phật lắc đầu nói:

>

> “Đấu Chiến Thắng Phật nói sai rồi! Đây là Cửu Tự Chân Ngôn của Phật môn!”

>

> Nói xong, pháp ấn trong tay hắn lại biến đổi, biến thành Nội Sư Tử Ấn, rồi Diệu Âm Phật đẩy ấn về phía Tôn Ngộ Không và quát to:

>

> “Giả! Người tức hiệp, vạn vật chi linh lực, mặc ta điều khiển, thao túng bản thân, thao túng đối phương.”

>

> Tôn Ngộ Không kêu lên một tiếng đau đớn, giống như bị lăng không đánh một quyền, bịch một tiếng bay ngược lại, ở trên không trung liên tiếp lui về phía sau.

>

> Diệu Âm Phật chắp tay trước ngực cười nói:

>

> “A Di Đà Phật!”

>

> Ở phía xa, Tôn Ngộ Không cũng chập hai tay lại nắm chặt Gậy Như Ý.

>

> Tôn Ngộ Không nhe răng nhếch miệng tức giận nói:

>

> “Phá cho ta!”

>

> Từ trong cơ thể, một vệt sáng màu vàng bùng nổ, sự khống chế của Nội Sư Tử ấn lập tức bị phá, sắc mặt của Diệu Âm Phật lập tức tái đi.

>

> Tôn Ngộ Không dùng sức đạp mạnh chân ở trên không trung.

>

> Uỳnh một tiếng, không khí nổ tung.

>

> Thân hình của Tôn Ngộ Không lập tức xuất hiện ở trước người Diệu Âm Phật, Gậy Như Ý đánh xuống chính giữa ngực của Diệu Âm Phật, phát ra một tiếng nổ trầm, Diệu Âm Phật bị một gậy đánh bay, hung hăng nện ở trên lưới lớn bằng phật lực.

>

> Tôn Ngộ Không tức giận nói:

>

> “Diệu Âm Phật vậy mà muốn khống chế lão Tôn ta, chết đi cho ta!”

>

> Diệu Âm Phật tay bấm Ngoại Sư Tử Ấn, quát:

>

> “Đấu! Đấu tức thống, thống hợp trời đất, dũng cảm quả quyết, hết thảy khó khăn trên thế gian đều có thể lấy lực phá.”

>

> Một luồng sáng màu đồng đỏ cấp tốc lan tràn khắp trên người Diệu Âm Phật, cơ bắp nâng lên, Diệu Âm Phật đạp mạnh chân ở trên không trung rồi vọt tới.

>

> Keng.

>

> Quả đấm to lớn của Diệu Âm Phật va chạm cùng Gậy Như Ý của Tôn Ngộ Không, một tiếng sắt thép va chạm chói tai vang lên.

>

> Keng keng keng.

>

> Tia lửa văng khắp nơi, thân hình của hai người lấp lóe ở trên không trung giao chiến với tốc độ nhanh đến chóng mặt.

>

> ...

>

> Nơi xa trận chiến giữa Quang Minh Phật cùng Trư Bát Giới lại là 1 cảnh tượng khác, Quang Minh Phật giống như một vầng mặt trời nhỏ, vừa ra tay chính là quang mang vạn trượng.

>

> Cửu Xí Đinh Ba của Trư Bát Giới đánh vào bên trên Quang Minh thiền trượng của Quang Minh Phật phát ra tiếng vang inh tai, Trư Bát Giới cười hắc hắc nói:

>

> “Quang Minh Phật, ngươi không phải đối thủ của lão Trư ta!”

>

> Quang Minh Phật cười nói:

>

> “Bần tăng tự nhiên không phải đối thủ của Thiên Bồng Nguyên Soái, nhưng Thiên Bồng Nguyên Soái không thể ra tay ở Linh Sơn! Mà Tịnh Đàn Sứ Giả lại chưa đủ để làm bần tăng sợ.”

>

> Nghe được lời nói của Quang Minh Phật, ánh mắt của Trư Bát Giới hơi lấp lóe, thân thể này quả thực là khiến cho hắn không thể hoàn toàn phát huy ra hết tất cả thực lực.

>

> Quang Minh Phật nói:

>

> “A Di Đà Phật, Thiên Bồng Nguyên Soái, nếu như hiện tại ngài đồng ý rời khỏi, bần tăng có thể làm chủ để người khác thả ngài.”

>

> Trư Bát Giới cười ha ha nói:

>

> “Thiên Bồng Nguyên Soái có thể đi, Tịnh Đàn Sứ Giả cũng sẽ không vứt bỏ Đường Tam Tạng, tiếp lão Trư ta một đòn.”

>

> Cửu Xỉ Đinh Ba nâng lên cao, một bồ cào đánh xuống, uy thế hiển hách giống như thiên thạch rơi.

>

> Nhìn thấy thế, sắc mặt của Quang Minh Phật lập tức biến đổi, hắn giơ thiền trượng lên.

>

> Keng.

>

> Cửu Xỉ Đinh Ba đánh vào bên trên Quang Minh thiền trượng, áp lực lập tức đánh bay Quang Minh Phật, khiến cho hắn liên tục rút lui ở trên không trung, cánh tay cầm thiền trượng không ngừng run rẩy kịch liệt.

>

> Ở nơi xa, Kim Thân La Hán Sa Ngộ Tịnh cùng Tuế Nguyệt Lưu Quang Phật chiến đấu cũng hừng hực khí thế, Hàng Yêu bảo trượng của Sa Ngộ Tịnh liên tục vung vẩy, một tròn một cong hai loại phong mang liên tiếp đánh ra, bên người Tuế Nguyệt Lưu Quang Phật thì có hai hình mặt trăng và mặt trời, đồng dạng liên tiếp đánh về phía Sa Ngộ Tịnh, hai người kéo dãn khoảng cách, ở giữa là mặt trời và trăng khuyết không ngừng đánh vào nhau, tiếng kim loại va chạm liên tục vang lên.

>

> So sánh với bọn họ, quốc chủ của Nữ Nhi quốc trông có vẻ chật vật hơn nhiều, ở dưới sự công kích của Bát Bảo Kim Thân La Hán, nàng chỉ có thể mệt mỏi ứng đối. Dù sao một thân tu vi của quốc chủ của Nữ Nhi quốc đều là đến từ ngoại lực, so sánh với những người tự thân tu thành đại thần thông này thì bất kể là năng lực chưởng khống sức mạnh hay là kinh nghiệm chiến đấu đều kém hơn rất nhiều.

>

> ...

>

> Bành.

>

> Diệu Âm Phật đánh một quyền vào bên trên Gậy Như Ý, hai người giằng co cùng một chỗ, trợn mắt nhìn nhau.

>

> Diệu Âm Phật mở miệng nói:

>

> “Tôn Ngộ Không, Phật giáo ban cho ngươi rất nhiều, cho ngươi Phật vị Đấu Chiến Thắng Phật, cho ngươi chức vụ Hộ Pháp chiến thần. Nhưng vì sao ngươi lại liên tục lựa chọn làm địch nhân của Phật giáo ta?”

>

> Tôn Ngộ Không nhe răng cười lạnh nói:

>

> “Không vừa mắt chính là không vừa mắt, lão Tôn ta chiến thiên đấu địa, cả đời làm việc chỉ tuân theo bản tâm của mình.”

>

> Rồi hắn nhấc chân đá một cái, vào chính giữa ngực của Diệu Âm Phật.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!