TRANG 552# 1
> Chương 1102: Đại chiến thăng cấp
>
>
>
>
>
>
> Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực
>
> Diệu Âm Phật chật vật lui lại ngàn mét, hai tay kết ấn Bảo Bình Ấn quát:
>
> “Tiền! Tiền tức thiền, tâm ta tức thiền, vạn hóa minh hợp, căn bản thành thân.”
>
> Ở sau lưng Diệu Âm Phật, hư ảnh một vị Kim Phật to lớn hiển hiện, Diệu Âm Phật đưa tay đánh một chưởng về phía Tôn Ngộ Không, cùng lúc đó hư ảnh Kim Phật ở sau lưng hắn cũng đưa tay đánh một chưởng về phía Tôn Ngộ Không, chưởng ấn to lớn bao phủ chiến trường làm cho người ta có cảm giác muốn trốn cũng không có thể trốn.
>
> Tôn Ngộ Không ngẩng đầu nhìn Phật chưởng to lớn, miệng gầm thét:
>
> “Chỉ bằng Diệu Âm Phật nho nhỏ ngươi mà cũng muốn trấn áp lão Tôn ta hay sao? ! Hãy nhớ rằng Lão Tôn ta chính là Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không! !”
>
> Một cơn gió lốc xuất hiện, nhanh chóng xoay tròn quanh Tôn Ngộ Không, bên trong gió lốc có một ngọn lửa bốc cháy lên, hình thành một vòi rồng lửa nối liền đất trời.
>
> Uỳnh một tiếng, gió lốc nổ tung, tăng y Đấu Chiến Thánh Phật Tôn Ngộ Không đang mặc đã biến thành ngân giáp Tề Thiên Đại Thánh, sau lưng áo choàng tung bay.
>
> Tôn Ngộ Không phóng lên tận trời, quát:
>
> “Phá cho ta!”
>
> Bên ngoài Gậy Như Ý có một ngọn lửa cháy bùng lên.
>
> Uỳnh.
>
> Gậy Như Ý nện ở trên lòng bàn tay của Kim Phật, ánh sáng màu vàng bùng nổ, bao phủ trời đất. Khi ánh sáng màu vàng tiêu tán, mọi người chỉ thấy Tôn Ngộ Không uy phong lẫm liệt đứng ở trên không trung, Phật chưởng to lớn biến mất không thấy gì nữa.
>
> Sắc mặt của Diệu Âm Phật liên tục thay đổi lúc thì xanh lúc thì trắng.
>
> Phụt.
>
> Hắn phun ra một búng máu tươi, hư ảnh Kim Phật ở sau lưng cũng tiêu tán, cả người uể oải, thân hình rơi xuống phía dưới.
>
> Bên trong Thánh cảnh Linh Sơn, Huyền Đô Đại Pháp Sư cười ha hả nói:
>
> “Xem ra con mắt nhìn người của Văn Thù Bồ Tát vẫn không được!”
>
> Ở phía đối diện, Như Lai bình thản nói:
>
> “Ở trong hàng ngũ đệ tử đời thứ 3 của Phật giáo, Diệu Âm đã là người xuất sắc nhất, nhưng Tôn Ngộ Không chính là Hộ Pháp của Phật giáo do Phật Mẫu tự mình bồi dưỡng, Diệu Âm tự nhiên không phải là đối thủ, nếu như đánh với Thiên Bồng thì Diệu Âm chưa chắc sẽ bại.”
>
> Huyền Đô Đại Pháp Sư nhíu mày, trực tiếp nói:
>
> “Hắn không phải đối thủ của Thiên Bồng.”
>
> Như Lai cười ha hả nói:
>
> “Bản tọa biết Thiên Bồng là đệ tử của ngài, ngài bảo vệ có thừa, nhưng Thiên Đạo đại thế chính là Phật giáo hưng thịnh.”
>
> Huyền Đô mở miệng nói:
>
> “Thiên Bồng, Quyển Liêm toàn lực ra tay!”
>
> Trên chiến trường, thần sắc trên mặt Trư Bát Giới biến đổi, hắn gật đầu nói:
>
> “Vâng!”
>
> Sa Ngộ Tịnh cũng mở miệng nói:
>
> “Tuân mệnh!”
>
> Hai người liếc nhìn nhau, thân hình biến ảo, Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tịnh biến mất không còn tăm tích, người xuất hiện chính là Thiên Bồng Nguyên Soái cùng Quyển Liêm Đại Tướng mặc thần giáp uy vũ, khí thế bàng bạc bộc phát ra, khuấy động phong vân.
>
> Thân hình Thiên Bồng Nguyên Soái chỉ khẽ động đã lập tức xuất hiện ở trước mặt Quang Minh Phật, Cửu Xỉ Đinh Ba đột nhiên vung ra, phía trên đinh ba sao trời lấp lánh, giống như chín ánh sao xẹt qua không trung.
>
> Cảm nhận được sự đánh sợ từ đòn đánh này, sắc mặt của Quang Minh Phật lập tức biến đổi, hắn vội vàng đưa tay đẩy về phía trước, Quang Minh thiền trượng sáng bừng lên giống như một vầng mặt trời nở rộ.
>
> Xoạt.
>
> Nhưng tiếp ngay sau đó, phía trên mặt trời xuất hiện chín khe hở đen nhánh.
>
> Quang minh tan hết, Thiên Bồng Nguyên Soái đứng ở trên không trung, một tay cầm Cửu Xỉ Đinh Ba, bên kia Cửu Xỉ Đinh Ba đâm vào bên trong thân thể Quang Minh Phật, Quang Minh thiền trượng trong tay Quang Minh Phật gãy thành hai nửa, huyết dịch chảy ra, toàn thân run rẩy.
>
> Ở nơi xa, Tôn Ngộ Không cười ha ha nói:
>
> “Nhị sư đệ, không nghĩ tới đệ vậy mà lợi hại như vậy! Có thời gian anh em chúng ta luận bàn một chút nhé.”
>
> Trư Bát Giới đưa tay thu hồi Cửu Xỉ Đinh Ba, miệng cười ngây ngô.
>
> Phụt, chín dòng máu tươi phun ra, Quang Minh Phật rơi xuống phía dưới.
>
> Mà lúc này, Quyển Liêm Đại Tướng cũng đã xử lý Tuế Nguyệt Lưu Quang Phật xong.
>
> Nghe thấy lời nói của Tôn Ngộ Không, hắn cười ha hả nói:
>
> “Đại sư huynh, tu vi của Nhị sư huynh chỉ sợ còn cao hơn huynh đó.”
>
> Tôn Ngộ Không cười ha hả nói:
>
> “Vậy thì tốt quá!”
>
> Ba người đồng thời quay đầu nhìn về phía Bát Bảo Kim Thân La Hán.
>
> Mà lúc này, Bát Bảo Kim Thân La Hán cũng đần độn ngây ngốc đứng ở trên không trung, chỉ một mình ta rồi sao? !
>
> Tôn Ngộ Không, Thiên Bồng Nguyên Soái, Quyển Liêm Đại Tướng nhếch miệng cười một tiếng, Bát Bảo Kim Thân La Hán vội vàng lui về sau, giống như bé gái bị khi phụ.
>
> Bên trong Thánh cảnh Linh Sơn, Huyền Đô Đại Pháp Sư cười ha hả nói:
>
> “Không đỡ nổi một đòn!”
>
> Sắc mặt của Như Lai biến thành màu đen, hắn nghiến răng nói:
>
> “Chỉ là mượn uy lực của vũ khí mà thôi, Thượng Bảo Thấm Kim Ba chính là Hậu Thiên Chí Bảo do Lão Quân tự mình rèn đúc, Ngũ Phương Ngũ Đế bày trận, Tinh Thần Thiên Quân chúc phúc, Quang Minh Phật tự nhiên không địch lại.”
>
> “Hàng Yêu bảo trượng chính là bảo vật Ngọc Đế ban cho, có vô thượng thần uy hàng yêu phục ma, bản thể của Tuế Nguyệt Phật chính là một con trai biển đắc đạo, bị Hàng Yêu bảo trượng khắc chế.”
>
> Huyền Đô Đại Pháp Sư cười ha ha nói:
>
> “Như Lai, ngươi đây là cưỡng từ đoạt lý.”
>
> Ở nơi xa, bên trong lồng ánh sáng màu vàng óng, Nha Nha cùng Trần Tâm Kỳ ngồi ở trên Đế Thính.
>
> Trần Tâm Kỳ hưng phấn nói:
>
> “Đánh thắng, đánh thắng! Bọn họ thật là lợi hại.”
>
> Nha Nha bĩu môi bất mãn nói:
>
> “Ta ghét nhất là đánh nhau! Chẳng lẽ chúng ta không thể giảng đạo lý sao?”
>
> Trần Tâm Kỳ ngạc nhiên, kinh hãi kêu lên:
>
> “Hồng Hồng tỷ, bọn họ vây công.”
>
> Nha Nha vội vàng ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy cái lưới lớn bằng Phật lực bao phủ phía trên bầu trời đã biến mất, mấy người Tôn Ngộ Không xông vào đại chiến với hơn mười nghìn La Hán, trên không còn có thêm rất nhiều Phật Đà hiện thân, khí tức như hải.
>
> Oanh long long.
>
> Tiếng nổ không ngừng vang lên ở trên chiến trường, hơn mười nghìn La Hán bố trí đại trận bao vây Tôn Ngộ Không, Thiên Bồng Nguyên Soái, Quyển Liêm Đại Tướng, quốc chủ của Nữ Nhi quốc. Ở bên trong trận pháp, La Hán xuất hiện khắp nơi, lần lượt khởi xướng xung kích với mấy người Tôn Ngộ Không, thân hình của từng La Hán bị Tôn Ngộ Không, Thiên Bồng Nguyên Soái, Quyển Liêm Đại Tướng đánh bay, nhưng mấy người Tôn Ngộ Không cũng rơi vào bên trong vũng bùn, vòng vây càng ngày càng nhỏ.
>
> Văn Thù Bồ Tát đứng ở trên không mở miệng nói:
>
> “Tôn Ngộ Không chớ có vùng vẫy, cùng bản tọa tiến đến trước mặt Phật Tổ lĩnh tội đi!”
>
> Trong mắt Tôn Ngộ Không có ánh sáng màu vàng bốc lên, hắn quát:
>
> “Mơ tưởng! Chết đi cho ta”
>
> Gậy Như Ý trở nên to lớn giống như trụ trời đập tới đông đảo La Hán.
>
> Tất cả La Hán hét lớn một tiếng:
>
> “Úm”
>
> Một chiếc lưới ánh sáng màu vàng xuất hiện ở bên dưới Gậy Như Ý to lớn làm cho Gậy Như Ý bị cố định giữa không trung, làm thế nào cũng không rơi xuống tiếp được.
>
> Trư Bát Giới hét lớn:
>
> “Hầu ca, ta đến giúp huynh!”
>
> Nói xong, hắn ném Cửu Xỉ Đinh Ba lên, phía trên có Thái Thanh tiên quang bao phủ, lập tức xé chiếc lưới ánh sáng màu vàng trên bầu trời thành mảnh nhỏ.
>
> Uỳnh một tiếng, Gậy Như Ý khổng lồ nện trúng những La Hán kia, gợn sóng nhộn nhạo lên, những nơi đi qua những La Hán nhao nhao kêu thảm bay đi.
>
> Bịch một tiếng,
>
> Cửu Xỉ Đinh Ba bay trở về trong tay Thiên Bồng Nguyên Soái.
>
> Thiên Bồng Nguyên Soái cười ha ha nhưng chỉ sau một khắc hắn liền không cười được nữa, bởi vì những La Hán bị đánh bay đã lập tức lại bay trở về, đồng thời biến trận tạo thành một hình cầu to lớn, bao phủ bốn người ở trong đó, trên trời dưới đất khắp nơi đều là La Hán dày đặc, giống như ngôi sao đầy trời.
>
> Bên trong lồng ánh sáng, Trần Tâm Kỳ lo lắng kêu lên:
>
> “Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Bọn họ sắp bị bắt rồi!”
>
> Nha Nha nhảy xuống Đế Thính, gõ vào lồng ánh sáng, lớn tiếng kêu lên:
>
> “Mở ra cho ta! Không cần đánh nữa”
>
> Phanh phanh phanh, tiếng gõ vang lên, nhưng ánh mắt của tất cả mọi người đều đặt ở mấy người Tôn Ngộ Không đang bị vây nhốt , cũng không ai chú ý tới Nha Nha.
>
> Thiên Bồng Nguyên Soái tới gần Tôn Ngộ Không, kêu lên:
>
> “Hầu ca, làm sao bây giờ?”
>
> Tôn Ngộ Không ý chí chiến đấu sục sôi nói:
>
> “Sợ cái gì, giết ra ngoài!”
>
> Rồi hắn lập tức xông lên trời, một gậy đánh tới.
>
> Ở trên không, tất cả La Hán đồng thời đánh ra một chưởng, một chưởng ấn màu vàng ngưng thực xuất hiện ở trước mặt Tôn Ngộ Không.
>
> Bịch.
>
> Gậy Như Ý đánh vào bên trên chưởng ấn màu vàng.
>
> Kết quả là chưởng ấn màu vàng sụp đổ nhưng Tôn Ngộ Không cũng lập tức bay ngược trở về, ở trên không trung liên tục dậm chân mới ổn định lại được thân hình.
>
>
>
>