TRANG 553# 2
> Chương 1105: Nối tục duyên dưới gốc Khổ Tình Thụ
>
>
>
>
>
>
> Quyển Liêm Đại Tướng truyền âm nói:
>
> “Không phải tư tình. Thái Thượng Lão Quân đã từng Hạ giới truyền đạo, Áp Long phu nhân chính là vợ của ông ấy khi còn ở thế gian, việc này ở trong Tam Giới cũng không phải là bí mật. Mà Nhị sư huynh chính là đồ tôn của Thái Thượng Lão Quân. Hiện tại, huynh đã hiểu chưa?”
>
> Tôn Ngộ Không kinh ngạc truyền âm nói:
>
> “Thằng ngốc kia còn có lai lịch lớn như vậy hay sao? ! Nhưng nếu như hắn đúng là đồ tôn của Thái Thượng Lão Quân, sao lại sẽ bị giáng chức xuống Hạ giới vậy?”
>
> Hiện tại, Tôn Ngộ Không đã sớm không phải là tên lăng đầu thanh (trẻ trâu) hỏi cái gì cũng không biết trước kia nữa. Trong khoảng thời gian này, ở trên mạng cũng không phải toi công lăn lộn, Tam Thanh là địa vị gì, hắn cũng đã tìm hiểu rõ ràng, địa vị cũng không hề kém hơn mẹ của mình.
>
> Quyển Liêm Đại Tướng cười ha hả truyền âm nói:
>
> “Nhị sư huynh giống như ta, đều là người được an bài tiến vào bên trong đội ngũ đi Tây Thiên thỉnh kinh, kiếm chút công đức khí vận.”
>
> Đột nhiên, giống như nghĩ đến điều gì đó, trái tim của Tôn Ngộ Không giật thót, hắn có chút thấp thỏm, ngập ngừng nói:
>
> “Lão Sa, trước kia, lão Tôn ta đánh chết Áp Long phu nhân, nàng sẽ không tìm ta tính sổ sách chứ?”
>
> Quyển Liêm Đại Tướng cười nói:
>
> “Đại sư huynh cứ yên tâm đi! Áp Long phu nhân cùng Tiêu Dao Thần Quân là người một nhà, lấy quan hệ giữa ngài cùng Tiêu Dao Thần Quân, Áp Long phu nhân sẽ không tìm ngài tính sổ.”
>
> Tôn Ngộ Không vô ý thức nói:
>
> “Vậy là tốt rồi!”
>
> Rồi lấy lại tinh thần, hắn lập tức truyền âm kêu lên:
>
> “Quan hệ thế nào? Lão Tôn ta với Trương Minh Hiên không có quan hệ, ta cùng hắn thế bất lưỡng lập.”
>
> ...
>
> Trong khi hai người đang nói chuyện, Áp Long phu nhân cũng mang theo cả đám người đi đến dưới gốc Khổ Tình Thụ che trời, vô số điểm huỳnh quang sáng lên bên trên cành lá của Khổ Tình Thụ khiến cho Khổ Tình Thụ trông cực kỳ lộng lẫy.
>
> Nghe được tin tức, tất cả hồ yêu trong Thanh Khâu cũng đều nhao nhao tụ lại, hiếu kì tham quan Tiên Tơ Hồng lần thứ nhất làm nhiệm vụ tục duyên.
>
> Thiên Bồng Nguyên Soái khom người nâng Áp Long phu nhân đứng ở dưới gốc Khổ Tình Thụ. Ở bên cạnh Nha Nha bất mãn bĩu môi trừng mắt Thiên Bồng Nguyên Soái, miệng thì thầm, ngươi dám đoạt bà ngoại của ta! !
>
> Áp Long phu nhân mở miệng nói:
>
> “Thiên Bồng, thu hồi Hoàng Kim Thằng đi!”
>
> Thiên Bồng Nguyên Soái cung kính nói:
>
> “Vâng!”
>
> Rồi hắn duỗi tay ra, Hoàng Kim Thằng trói ở trên người Đường Tam Tạng giống như linh xà chuyển động, đầu dây bay lên không trung và chậm rãi bay đến trong lòng bàn tay của Thiên Bồng Nguyên Soái.
>
> Không có Hoàng Kim Thằng giam cầm tu vi, miếng vải rách chặn ngang miệng của Kim Thiền Tử trực tiếp nổ nát vụn, pháp lực Đại La Kim Tiên bộc phát ra, những hồ yêu vây xem kinh hãi hô lên một tiếng rồi giống như mưa rơi xuống trên mặt đất.
>
> Áp Long phu nhân vẫy tay một cái, từ trên Khổ Tình Thụ, một điểm huỳnh quang màu hồng phấn bay xuống, xoay tròn quanh người Kim Thiền Tử, ba động từ pháp lực của Kim Thiền Tử lập tức biến mất, nhóm hồ yêu cũng đã có thể đứng dậy.
>
> Kim Thiền Tử ngẩng đầu ưỡn ngực, nhìn quanh một vòng khinh miệt nói:
>
> “Một đám yêu ma cũng muốn loạn tâm trí của bản tọa? ! Một khi Phật Tổ biết được tung tích của bần tăng, đám yêu ma các ngươi chỉ có đường chết, một tên cũng không thể sống sót.”
>
> Kim Thiền Tử bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía sau lưng, nhìn chằm chằm vào Nha Nha đang cầm gậy gỗ, giận dữ nói:
>
> “Đừng nghĩ lại đánh lén bần tăng!”
>
> Trong lúc nhất thời, Nha Nha có chút luống cuống tay chân, teo bản năng ném Ức Mộng Chùy trong tay về phía Kim Thiền Tử.
>
> Keng.
>
> Ức Mộng Chùy nện ngay chính giữa trán của Kim Thiền Tử.
>
> “A”
>
> Đường Tam Tạng hét thảm một tiếng, ôm đầu quỳ trên mặt đất, một cái vòng kim cô màu bạc hiện lên ở trên cái trán trụi lủi của Đường Tam Tạng.
>
> Nữ Cơ lo lắng kêu lên:
>
> “Đường Đường”
>
> Nha Nha trực tiếp xuyên qua Đường Tam Tạng, chạy đến trước mặt của Áp Long phu nhân, chỉ vào Đường Tam Tạng kêu lên:
>
> “Chính là như vậy! Chính là như vậy! Cháu vừa gõ hắn, hắn liền đau đầu, sau đó cháu cũng không dám gõ nữa.”
>
> Áp Long phu nhân quan sát vòng kim cô trên trán Đường Tam Tạng một lúc rồi chậm rãi nói:
>
> “Đây là Nguyên Thần cấm chế!”
>
> Nữ Cơ vội vàng nói:
>
> “Không sai, ta cũng nghe Đường Đường nói thế. Hồng Nương, ngài có biện pháp gì hay không?”
>
> Mấy người Tôn Ngộ Không cũng nhìn về phía Áp Long phu nhân.
>
> Sau một lát, vòng kim cô màu bạc trên trán Kim Thiền Tử biến mất.
>
> Kim Thiền Tử từ dưới đất đứng lên, nói:
>
> “Vòng kim cô này chính là do Phật Tổ thi pháp, các ngươi há có thể phá giải tác phẩm của Phật Tổ? Bần tăng khuyên các ngươi vẫn nên mau chóng đưa bần tăng rời khỏi, miễn cho rước họa vào thân.”
>
> “Áp Long phu nhân, coi như ngài không sợ Phật giáo, chẳng lẽ cũng không sợ các nàng dính líu tới nhân quả của các ngươi sao?”
>
> Áp Long phu nhân không chút nào để ý tới Kim Thiền Tử, nàng chậm rãi nói:
>
> “Muốn dùng ngoại lực để bài trừ vòng kim cô này cũng đơn giản, các ngươi tạm thời chờ đợi một lát.”
>
> Áp Long phu nhân lấy điện thoại ra gửi tin nhắn ra ngoài, mọi người ở dưới gốc Khổ Tình Thụ bắt đầu chờ đợi. Trong lúc đó Kim Thiền Tử nhìn chung quanh, nội tâm bất an.
>
> Sau một lát, một vệt sáng từ trên không trung bay xuống, xuyên qua cửa của Thanh Khâu, đáp xuống bên cạnh Khổ Tình Thụ, hóa thành một đại hán trên đầu có mọc một chiếc sừng ngắn.
>
> Tôn Ngộ Không thầm nói:
>
> “Lại là một người quen.”
>
> Đại hán cung kính nói:
>
> “Hủy Ngưu bái kiến phu nhân!”
>
> Áp Long phu nhân cười ha hả nói:
>
> “Làm phiền ngươi!”
>
> Hủy Ngưu đứng dậy cười ha hả nói:
>
> “Phu nhân có việc thì cứ phân phó một câu, tiểu yêu nhất định hoàn thành.”
>
> Áp Long phu nhân nhìn về phía Kim Thiền Tử nói:
>
> “Linh hồn của hắn bị một kiện pháp bảo giam cầm lại, ngươi hãy lấy pháp bảo này ra.”
>
> Hủy Ngưu gật đầu nói:
>
> “Dạ vâng!”
>
> Nói xong, hắn quay người nhìn về phía Kim Thiền Tử, duỗi một tay ra, một cái vòng bạc sáng loáng hiển hiện trên cánh tay, vòng bạc bay ra lơ lửng ở trước mặt Hủy Ngưu, đối diện Kim Thiền Tử.
>
> Tôn Ngộ Không ngạc nhiên, kinh hãi kêu lên:
>
> “Kim Cương Trác”
>
> Đối kiện pháp bảo này, Tôn Ngộ Không quả thực quá quen thuộc. Bởi vì, hắn đã từng bị thứ này đánh bại đến hai lần, lần thứ nhất bị nện đầu, lần thứ hai bị thu Gậy Như Ý.
>
> Kim Thiền Tử nhíu mày kêu lên một tiếng đau đớn, trên đỉnh đầu, vòng kim cô hiển hiện, sắc mặt biến đổi, lớn tiếng kêu lên:
>
> “Không muốn!”
>
> Vòng kim cô chậm rãi bay lên khỏi đỉnh đầu Kim Thiền Tử, xuyên qua Kim Cương Trác rơi vào trong tay Hủy Ngưu.
>
> Hủy Ngưu thu hồi Kim Cương Trác cung kính nói:
>
> “Phu nhân, pháp bảo giam cầm linh hồn đã thu lấy.”
>
> Áp Long phu nhân cười nói:
>
> “Làm phiền. Nữ Cơ, tiếp đó phải dựa vào cính bản thân cô rồi.”
>
> Nữ Cơ gật nhẹ đầu, cất bước đi về phái Kim Thiền Tử.
>
> Kim Thiền Tử lắc lắc đầu sợ hãi kêu lên:
>
> “Ngươi đừng tới đây, ngươi muốn làm gì?”
>
> Đột nhiên, sắc mặt biến đổi, Đường Tam Tạng vui mừng nói:
>
> “Nữ Cơ”
>
> Trong mắt Nữ Cơ có nước mắt chảy ra, nàng kêu lên:
>
> “Đường Đường, ta sẽ cứu chàng ra.”
>
> Sắc mặt của Kim Thiền Tử lại biến đổi thành dữ tợn, hắn kêu lên:
>
> “Không có khả năng! Ta mới là Nhị đệ tử của Như Lai Phật Tổ, ta mới là Chiên Đàn Công Đức Phật.”
>
> Rồi dưới chân lảo đảo, hắn quay người chật vật bỏ chạy ra ngoài.
>
> Thân hình của Nữ Cơ lóe lên, xuất hiện ở trước mặt Kim Thiền Tử, mở rộng vòng tay ôm lấy Kim Thiền Tử.
>
> Kim Thiền Tử giãy dụa giận dữ nói:
>
> “Tiện nhân, tiện tỳ, ngươi cút ngay cho ta!”
>
> Vừa nói hắn vừa dùng sức đấm vào lưng Nữ Cơ.
>
> Nhưng Nữ Cơ giống như không quan tâm, đầu của nàng đặt ở trên vai Kim Thiền Tử, nàng ôn nhu nói:
>
> “Đường Đường, năm đó chính là tại nơi này, chúng ta ưng thuận lời thề vĩnh viễn không quên nhau, chẳng lẽ chàng đã quên rồi hay sao? Chính là tại nơi này, dưới gốc cây này, chàng nói mình nguyện ý bằng vào ký ức chúng ta yêu nhau cùng một nửa đạo quả để thề, để chúng ta vĩnh viễn không quên nhau.”
>
> Đường Tam Tạng chậm rãi dừng giãy dụa, mở miệng nói:
>
> “Nữ Cơ”
>
> Trong mắt Nữ Cơ lóe sự vui mừng, nàng ngẩng đầu cùng Đường Tam Tạng bốn mắt nhìn nhau.
>
> ánh mắt của Đường Tam Tạng lóe lên sự giãy dụa, con ngươi đột nhiên biến thành màu máu, sắc mặt dữ tợn, thống khổ kêu lên:
>
> “Nữ Cơ”
>
> Nữ Cơ lập tức đưa đầu tiến lên, hôn lên môi của Đường Tam Tạng, con mắt của Đường Tam Tạng lập tức trừng lớn, trong mắt đầy sự kinh hoảng.
>
> Phật lực màu vàng thông qua môi của hai người khi đang hôn nhau cuồn cuộn không ngừng truyền vào trong cơ thể của Đường Tam Tạng, Khổ Tình Thụ sàn sạt lay động, một vệt sáng màu hồng phấn chui ra từ trong cơ thể hai người, một đầu kết nối ở trên người Đường Tam Tạng, một đầu kết nối ở trên người Nữ Cơ. Từ trên Khổ Tình Thụ, vô số điểm huỳnh quang bay lả tả xuống, vây quanh Đường Tam Tạng và Nữ Cơ đang hôn nhau hình thành một vòi rồng hoa mỹ.
>
>
>
>