TRANG 554# 1
> Chương 1106: Đường Tam Tạng trở về
>
>
>
>
>
>
> Tôn Ngộ Không trừng to mắt nhìn chằm chằm vào hai người đang ôm hôn nhau bên trong vòi rồng, nhỏ giọng nói:
>
> “Đây là thành công sao?”
>
> Quyển Liêm Đại Tướng liên tục gật đầu, khẳng định nói:
>
> “Nhất định là xong rồi.”
>
> Ở bên người Áp Long phu nhân, Nha Nha vội vàng dùng bàn tay nhỏ béo múp míp che mắt, xấu hổ xấu hổ
>
> Chỉ là khe hở giữa ngón tay vừa vặn đủ lộ ra con mắt.
>
> Áp Long phu nhân cũng nở nụ cười vui mừng, nguyện người có tình trong thiên hạ cuối cùng đều thành thân thuộc.
>
> Những hồ yêu vây xem ở bên ngoài cũng đều hoan hô, chúc mừng.
>
> Vòi rồng huỳnh quang phiêu tán, Đường Tam Tạng cùng quốc vương của Nữ Nhi quốc chậm rãi tách nhau ra, Đường Tam Tạng nhìn thấy bên ngoài có nhiều người như vậy, sắc mặt lập tức liền đỏ lên.
>
> Tôn Ngộ Không cười ha hả nói:
>
> “Trông thấy dáng vẻ này thì ta biết ngươi chính là Đường Tam Tạng không sai rồi.”
>
> Khác biệt với sự thẹn thùng của Đường Tam Tạng, quốc chủ của Nữ Nhi quốc ngược lại tự nhiên hào phóng, khẽ thi lễ nói:
>
> “Đa tạ mọi người vì vợ chống chúng ta mà mạo hiểm nhập Linh Sơn, đối nghịch cùng Phật giáo, vợ chồng chúng ta vô cùng cảm kích.”
>
> “Còn muốn cảm tạ Tiên Tơ Hồng giúp đỡ vợ chồng ta đoán tụ, đa tạ Tiên Tơ Hồng Đồ Sơn Hồng Hồng tiểu thư, đa tạ Hồng Nương!”
>
> Áp Long phu nhân cười ha hả nói:
>
> “Đây là chuyện Tiên Tơ Hồng chúng taphải làm.”
>
> Nha Nha cũng buông xuống tay nhỏ, giả giọng người lớn nói:
>
> “Đây cũng là chuyện ta phải làm.”
>
> Tôn Ngộ Không nhảy đến bên người Đường Tam Tạng, cười ha hả nói:
>
> “Tiểu hòa thượng, ngươi đã đi ra rồi, vậy Kim Thiền Tử như thế nào?”
>
> Nghe thấy câu hỏi của Tôn Ngộ Không, tất cả mọi người cũng đều hiếu kì nhìn về phía Đường Tam Tạng.
>
> Đường Tam Tạng duỗi một cánh tay ra, một hình cầu màu vàng hiện ra trong lòng bàn tay, bên trong một con ve sầu nhỏ đang đập cánh phát ra tiếng kêu to bén nhọn.
>
> Đường Tam Tạng nói:
>
> “Kim Thiền Tử bản tính hung tàn, bần tăng không muốn dung hợp nhưng thả ra thì cũng không ổn, cho nên bần tăng cầm tù Nguyên Thần, ngày đêm tuyên truyền giảng giải Phật pháp, hi vọng có thể độ hóa nó.”
>
> Nghe Đường Tam Tạng nói vậy, Thiên Bồng đang đỡ lấy Áp Long phu nhân dưới tàng cây, cười ha hả nói:
>
> “Đường Tam Tạng, ngươi còn dự định làm hòa thượng hay sao? !”
>
> Nghe thấy câu hỏi này của Thiên Bồng, Đường Tam Tạng vô ý thức nhìn về phía Nữ Cơ rồi lập tức lộ vẻ do dự.
>
> Nữ Cơ ở bên cạnh lập tức nói:
>
> “Phu quân ta sẽ không làm hòa thượng nữa, về sau sẽ cùng ta quay lại Nữ Nhi quốc, các vị nếu như có chuyện thì có thể đến Nữ Nhi quốc tìm chúng ta.”
>
> Đường Tam Tạng nhìn Nữ Cơ một chút, cuối cùng cũng không nói cự tuyệt.
>
> Áp Long phu nhân cười ha hả nói:
>
> “Như này thì tất cả đều vui vẻ, ta biết các ngươi cũng có rất nhiều điều muốn nói, lão thân cũng không giữ các ngươi lại làm gì, đều đi thôi!”
>
> Mấy người Nữ Cơ, Đường Tam Tạng, Tôn Ngộ Không, Quyển Liêm Đại Tướng vội vàng thi lễ nói:
>
> “Chúng ta cáo từ.”
>
> Áp Long phu nhân phất phất tay nói:
>
> “Thiên Bồng, ngươi cũng đi đi!”
>
> Thiên Bồng Nguyên Soái cười ha hả nói:
>
> “Vâng, nãi nãi.”
>
> Nha Nha chớp mắt, kêu lên:
>
> “Bà ngoại, ta cũng đi chơi.”
>
> Áp Long phu nhân cười ha hả cưng chiều nói:
>
> “Chớ có chạy xa.”
>
> Nha Nha gật đầu cười hì hì nói:
>
> “Dạ vâng”
>
> Sau đó, nàng lập tức quay người nhảy nhảy nhót nhót rời khỏi, đi tìm tiểu bằng hữu tại Thanh Khâu của nàng.
>
> Sau khi tất cả mọi người đã rời đi, Áp Long phu nhân nói:
>
> “Hủy Ngưu, hắn còn tốt chứ?”
>
> Hủy Ngưu cung kính nói:
>
> “Lão gia mọi chuyện đều tốt, gần đây còn thường xuyên nhắc đến ngài.”
>
> Áp Long phu nhân cười ha hả nói:
>
> “Ngươi nói láo cũng không biết, Lý Nhĩ sẽ nhắc đến ta nhưng Thái Thượng thì không.”
>
> Hủy Ngưu vội vàng lấy ra mấy bình Cửu Chuyển Kim Đan nói:
>
> “Phu nhân, đây là lão gia để ta mang xuống, lão gia nói để ngài tăng tu vi lên một chút.”
>
> Thấy mấy bình đan dược này, ánh mắt của Áp Long phu nhân lóe lên sự ôn nhu, nàng nói:
>
> “Hắn có lòng.”
>
> Rồi nàng phất tay thu hồi mấy bình Cửu Chuyển Kim Đan kia.
>
> ...
>
> Một bên khác, Đường Tam Tạng và Nữ Cơ mời ba người Tôn Ngộ Không, Thiên Bồng, Quyển Liêm tiến về Nữ Nhi quốc làm khách, rượu ngon, thịt ngon chiêu đãi một phen, để bày tỏ lòng cảm kích của mình.
>
> Sau nửa tháng, tiệc rượu mới tán đi, bốn sư đồ lần nữa mỗi người đi một ngả, Tôn Ngộ Không về Hoa Quả Sơn làm Sơn đại vương, Thiên Bồng, Quyển Liêm về Thiên Đình làm Nguyên Soái, Tướng Quân, Đường Tam Tạng lưu lại ở Nữ Nhi quốc.
>
> Nữ Nhi quốc, trong ngự hoa viên, Đường Tam Tạng mặc một thân cẩm tú tơ lụa giống như một lão gia nhà giàu ngồi ở bên cạnh vườn hoa, bên người là Nữ Cơ cùng Trần Tâm Kỳ.
>
> Đường Tam Tạng cảm khái nói:
>
> “Vốn định sau khi Tây Du kết thúc thì ta sẽ trở lại làm bạn với mẹ con hai người. Nhưng không ngờ trong thời gian này lại phát sinh nhiều chuyện như thế, mấy năm như một giấc chiêm bao, chờ ta tỉnh táo lại thì Tâm Kỳ đã trưởng thành.”
>
> Trần Tâm Kỳ ở bên cạnh cười hì hì nói:
>
> “Con biết phụ vương là có nỗi khổ tâm, con không trách phụ vương.”
>
> Đường Tam Tạng cảm thán:
>
> “Nữ Cơ, nàng giáo dục Tâm Kỳ thật tốt.”
>
> Nữ Cơ ôn nhu nói:
>
> “Hiện tại có chàng, Tâm Kỳ sẽ trở nên tốt hơn.”
>
> Đường Tam Tạng do dự một chút nói:
>
> “Nữ Cơ, nàng nói hiện tại, ta phải làm gì đâu? Đột nhiên an nhàn xuống cảm giác có chút mờ mịt.”
>
> Nữ Cơ nhíu mày bất mãn nói:
>
> “Chẳng lẽ chàng còn muốn đi làm hòa thượng nữa hay sao? Chàng quên đám Phật Đà trên Linh Sơn kia đã làm gì mình hay sao?”
>
> Đường Tam Tạng lập tức lắc đầu nói:
>
> “Tự nhiên không phải, Linh Sơn đã không chứa được ta nữa.”
>
> Nữ Cơ nở nụ cười tươi nói:
>
> “Về sau, chàng hãy cùng ta quản lý quốc gia, làm một vị quân chủ tài đức sáng suốt.”
>
> Đường Tam Tạng lắc đầu liên tục nói:
>
> “Không được, không được, bần... Ta từ nhỏ chỉ học các loại kinh văn về Phật, còn việc quản lý quốc gia thì ta không biết gì cả.”
>
> “Không biết thì có thể học mà! Ta sẽ dạy cho chàng.”
>
> Đường Tam Tạng vẫn lắc đầu nói:
>
> “Không, không được.”
>
> Nữ Cơ hỏi:
>
> “Vậy chàng muốn làm gì?”
>
> Đường Tam Tạng do dự một chút nói:
>
> “Ta còn muốn đi nghiên cứu kinh thư.”
>
> Nữ Cơ bất mãn nói:
>
> “Vậy há không vẫn là hòa thượng hay sao?”
>
> Đường Tam Tạng nói:
>
> “Trước đó, trong yến hội, Thiên Bồng nói với ta rất nhiều chuyện, ta cảm thấy hắn nói rất đúng. Ta đã đọc phật kinh mấy chục năm, càng là vượt vạn dặm đường từ Đông Thổ Đại Đường đến Tây Thiên, kinh lịch chín chín tám mươi mốt kiếp nạn để lấy chân kinh truyền về Đại Đường, nhưng mà bây giờ lại cũng không có phổ độ thế nhân, có lẽ từ ban đầu phương hướng của ta chính là sai.”
>
> “Ý chàng là?”
>
> Ánh mắt của Đường Tam Tạng lóe lên vẻ kiên nghị, hắn nghiêm nghị nói:
>
> “Ta muốn đọc thêm sách, đọc đạo điển, Đạo giáo cũng là đại giáo trong thiên hạ, càng có ba viện loại phương pháp độ thế cứu người này, có lẽ ta có thể ở trong đó tìm tới phương hướng để tiến lên.”
>
> Nghe Đường Tam Tạng nói vậy, Nữ Cơ thở phào một hơi, trong lòng lập tức nhẹ nhõm. Chỉ cần không phải tiếp tục đi theo Phật giáo là được, nàng gật đầu cười nói:
>
> “Ta ủng hộ chàng.”
>
> Đường Tam Tạng quay đầu nhìn về phía Nữ Cơ, cảm động nói:
>
> “Nữ Cơ, cám ơn nàng.”
>
> Sau đó, hắn tiếp tục nói:
>
> “Nửa đời trước ta ở tại bên trong chùa miếu, ăn ở đều có tín đồ cung phụng, miệng nói muốn đọc kinh độ thế nhân, lại không rõ khó khăn của thế nhân.”
>
> “Lần này ta sẽ vừa đọc đạo kinh, vừa tìm cách tạo phúc cho Nữ Nhi quốc, giúp bách tính kiếm lời.”
>
> Nữ Cơ hứng thú hỏi:
>
> “Chàng làm thế nào để tạo phúc bách tính? Hô mưa gọi gió giúp các nàng hay sao?”
>
> Đường Tam Tạng lắc đầu nói:
>
> “Không, ta sẽ dạy các nàng một loại bản lĩnh, để các nàng có thể tự kiếm tiền tại Hư Hoang Giới, cải thiện sinh hoạt.”
>
> Nữ Cơ hiếu kì hỏi:
>
> “Bản lĩnh gì? Bọn họ đều là phàm phu tục tử, không thể dùng được tiên thuật.”
>
> Đường Tam Tạng tự tin cười nói:
>
> “Ta có thể dạy bọn họ bản lĩnh nuôi ve sầu.”
>
> Nữ Cơ kinh ngạc hỏi:
>
> “Ve sầu còn có thể nuôi ư?”
>
> Đường Tam Tạng nói:
>
> “Kia là chuyện đương nhiên.”
>
>
>
>