Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1107: Mục 1108

TRANG 554# 2

> Chương 1107: Đại kiếp sắp tới

>

>

>

>

>

>

> Bên trong thế giới cực lạc, Công Đức trì nổi gợn sóng, Như Lai ngồi xếp bằng bên hồ, đài sen cửu phẩm trồi lên từ bên trong Công Đức trì.

>

> Đài sen cửu phẩm đột nhiên tỏa ra ánh sáng màu vàng, nguyên lai là Công Đức trì bên trong một con cá chạch râu vàng đang hung hăng cắn Kim Liên.

>

> Như Lai cúi đầu nhìn lại, cá chạch râu vàng cũng ngẩng đầu nhìn Như Lai, trong mắt tràn đầy phẫn hận.

>

> Chuẩn Đề ngồi xếp bằng ở một bên Công Đức trì, cười ha hả nói:

>

> “Ô Vân Tiên, ngươi năm đó cũng là người nổi bật bên trong hàng ngũ đệ tử của Tiệt giáo, trong Vạn Tiên Trận lấy sức một người đánh bại hai người Quảng Thành Tử và Xích Tinh Tử.

>

> Nếu như ngươi chịu thần phục ta, giờ phút này trong số đại năng tung hoành Hồng Hoang tất có ngươi, cần gì phải đau khổ kiên trì, bị nhốt ở bên trong Công Đức trì này.”

>

> Cá chạch râu vàng vẫy đuôi một cái, bọt nước tóe lên, bắn về phía Chuẩn Đề.

>

> Chuẩn Đề cười ha ha, bọt nước bay đến trước mặt ông tự động quay lại, rơi vào bên trong Công Đức trì.

>

> Chuẩn Đề hỏi:

>

> “Như Lai, ngươi chỗ vì chuyện gì mà đến?”

>

> Như Lai chắp tay trước ngực thi lễ nói:

>

> “Phật Mẫu, Kim Thiền Tử không về được.”

>

> “Tôn Ngộ Không, Quyển Liêm Đại Tướng cùng Thiên Bồng Nguyên Soái đại náo Linh Sơn muốn mang Kim Thiền Tử đi, bị Nhiên Đăng Cổ Phật ngăn ở bên ngoài Linh Sơn, cuối cùng Kim Sí Đại Bằng đột nhiên ra tay cứu đi bọn họ, Nhiên Đăng Cổ Phật ra tay cũng bị Khổng Tuyên ngăn lại.”

>

> Chuẩn Đề cảm thán:

>

> “Thời buổi rối loạn! Mắt thấy chính ma đại kiếp đã ở trước mắt, Linh Sơn lại nhiều lần sinh chuyện.”

>

> Như Lai cúi đầu nói:

>

> “Là đệ tử sai lầm.”

>

> Chuẩn Đề nói:

>

> “Việc này ta đã biết, ngươi đi trước đi!”

>

> Như Lai cúi đầu nói:

>

> “Vâng!”

>

> Cửu phẩm Kim Liên mang theo Như Lai chìm vào bên trong Công Đức trì, biến mất không thấy gì nữa.

>

> Sau khi Như Lai rời đi, Chuẩn Đề mở miệng gọi:

>

> “Ngộ Không ~ Ngộ Không ~”

>

> Nước trong Công Đức trì xoay tròn hình thành một cái vòng xoáy, bên trong vòng xoáy một mảnh lá sen to lướn trồi lên, Tôn Ngộ Không chính đang mờ mịt đứng ở bên trên lá sen, bốn phía nhìn loạn.

>

> Sau khi nhìn thấy Chuẩn Đề ngồi xếp bằng bên cạnh Công Đức trì, Tôn Ngộ Không ngạc nhiên, kinh hãi kêu lên:

>

> “Sư phó!”

>

> Chuẩn Đề cười ha hả nói:

>

> “Ngộ Không, sau khi thành Phật vì sao còn không đến gặp vi sư?”

>

> Nghe thấy câu hỏi này của Chuẩn Đề, thân thể của Tôn Ngộ Không hơi cứng lại, đúng vậy! Minh biết sư phó là đại năng của Phật giáo, vì sao sau khi thành Phật lại chứ từng nghĩ tới tìm sư phó? Cũng không có tìm Như Lai để hỏi chỗ của sư phó, tựa như là tận lực quên đi sự tồn tại của sư phó.

>

> Tôn Ngộ Không hoảng hốt một chút, cười ngượng ngùng nói:

>

> “Sư phó, đệ tử... Đệ tử phạm vào tình kiếp của Phật môn ta, cho nên .... cho nên mới một mực không dám tới gặp ngài.”

>

> Chuẩn Đề vừa cười vừa nói:

>

> “Thì ra là thế! Ngộ Không không cần lo lắng, Phật môn ta chú ý giảng cứu một chữ Không, Ngộ Không Ngộ Không, hiểu được liền vạn sự giai không, sinh là không, chết là không, sắc đẹp tự nhiên cũng là không, đã đều là không, vi sư há lại sẽ trách con.”

>

> Tôn Ngộ Không cung kính nói:

>

> “Đa tạ sư tôn dạy bảo!”

>

> Chuẩn Đề nói:

>

> “Ngộ Không, ta đã nghe qua những chuyện con làm gần đây, phải chăng con không thích Phật giáo?”

>

> Tôn Ngộ Không vội vàng nói:

>

> “Không dám! Đệ tử không dám! Chỉ là Đường Tam Tạng với đệ tử có ân cứu thoát khốn, đệ tử chỉ là báo ân mà thôi, cũng không bất mãn Phật giáo.”

>

> Chuẩn Đề cười ha hả nói:

>

> “Ngộ Không, con trời sinh tính linh hoạt, cho nên vi sư dạy con Cân Đẩu Vân.”

>

> “Nhưng cần biết tuổi nhỏ dễ khinh cuồng, quá trình tu hành chính là quá trình nội liễm phần khinh cuồng này, không thêm ước thúc khinh cuồng, sẽ chỉ hóa thành người cuồng vọng, coi trời bằng vung. Cuối cùng, người tổn thương nhiều nhất lại chính là con.”

>

> “Buộc tâm viên, siết ý ngựa, định Nguyên Thần, đây mới là con đường sau này con nên đi, có lẽ con không thích nhưng đây chính là tu hành. Trên thân thể con, kim cô đã bỏ đi, Đấu Chiến Thắng Phật chính là vòng kim cô mới của con. Tiếp nhận nó, thích ứng nó, con chính là Phật, bài xích nó, đối kháng nó, con chính là khỉ.”

>

> Tôn Ngộ Không trầm mặc một chút, uốn gối quỳ xuống trên lá sen, dập đầu nói:

>

> “Đa tạ sư phó dạy bảo, đệ tử vĩnh viễn không dám quên.”

>

> Chuẩn Đề vừa cười vừa nói:

>

> “Thiện! Ngộ Không, giữa trời đất nên có đại kiếp tiến đến, con cần chuẩn bị sẵn sàng.”

>

> Tôn Ngộ Không đột nhiên ngẩng đầu, thất kinh hỏi:

>

> “Đại kiếp ư? Đại kiếp gì? Hiện tại Tam Giới cực kỳ yên bình, nơi nào sẽ có đại kiếp?”

>

> Chuẩn Đề nói:

>

> “Kiếp đến từ thiên ngoại! Ngộ Không, đại kiếp một khi tiến đến, Thiên Đình Linh Sơn đều bị hắc ám bao trùm, Tam Giới lại khó an bình. Đến lúc đó con cần đứng ra, cứu vớt Tam Giới, hi vọng con có thể gánh vác trách nhiệm của Đấu Chiến Thắng Phật, cứu chúng sinh từ bên trong ma trảo .”

>

> Tôn Ngộ Không liền vội vàng hỏi:

>

> “Sư phó, không phải còn có ngài hay sao?”

>

> Chuẩn Đề vung tay lên, bên trong Công Đức trì có một cơn lốc xoáy xuất hiện, thôn phệ Tôn Ngộ Không.

>

> “Sư phó!”

>

> “Sư phó!”

>

> Hoa Quả Sơn, bên trong Động Thủy Liêm, Tôn Ngộ Không đang nằm ngủ đột nhiên ngồi bật dậy.

>

> Ở bên cạnh, Bạch Tinh Tinh liền vội vàng hỏi:

>

> “Ngộ Không, chàng không sao chứ?”

>

> Tôn Ngộ Không nhìn bốn phía, mờ mịt lấy lại tinh thần nói:

>

> “Ta không sao!”

>

> Bạch Tinh Tinh quan tâm nói:

>

> “Vừa nãy, chàng đang uống rượu thì đột nhiên ngủ thiếp đi, hiện tại lại đột nhiên gọi sư phó, có phải là đã xảy ra chuyện gì hay không?”

>

> Tôn Ngộ Không nhìn về phía Bạch Tinh Tinh mắt ân cần thần, trong đầu hiện lên lời sư tôn dạy bảo:

>

> “Trên thân thể con, kim cô đã bỏ đi, Đấu Chiến Thắng Phật chính là vòng kim cô mới của con. Tiếp nhận nó, thích ứng nó, con chính là Phật, bài xích nó, đối kháng nó, con chính là khỉ.”

>

> Tôn Ngộ Không đột nhiên vừa cười vừa nói:

>

> “Tinh Tinh, muội nói xem làm một vị Phật Đà thanh tâm quả dục tốt hơn hay vẫn là làm một con khỉ có thể tùy tâm sở dục vui vui sướng sướng thì tốt hơn?”

>

> Bạch Tinh Tinh nghi hoặc hỏi:

>

> “Vì sao chàng đột nhiên hỏi vấn đề này?”

>

> Tôn Ngộ Không tùy ý nói:

>

> “Không có gì, chỉ là ta đột nhiên muốn hỏi một chút.”

>

> Bạch Tinh Tinh đương nhiên nói:

>

> “Đương nhiên là vui vẻ càng trọng yếu hơn.”

>

> Tôn Ngộ Không cười ha ha nói:

>

> “Lão Tôn ta vốn chính là khỉ mà!”

>

> Rồi hắn hóa thành một vệt sáng màu vàng bay ra ngoài Động Thủy Liêm, phóng lên tận trời.

>

> ...

>

> Bên trên Huyền Không Đảo, Trương Minh Hiên đi vòng quanh Nha Nha còn Nha Nha thì cúi đầu dùng tay nhỏ vân vê góc áo.

>

> Trương Minh Hiên nói:

>

> “Được! Được lắm! Hiện tại, bỏ nhà trốn đi đều học được rồi đúng không! Còn chạy tới Linh Sơn, sao con không chạy lên trời đi? !”

>

> Nha Nha ngẩng đầu vụng trộm nhìn Trương Minh Hiên một chút, nhỏ giọng nói:

>

> “Trên trời có ve sầu sao?”

>

> “Không có!”

>

> Nha Nha lắc đầu nói:

>

> “Vậy ta không đi!”

>

> Ở nơi xa dưới bóng cây, Lý Thanh Tuyền cùng Lý Thanh Nhã đang ngồi ở cùng một chỗ.

>

> Lý Thanh Tuyền xoa cằm, giống như nghĩ tới điều gì nói:

>

> “Tỷ, ta cảm thấy một người xa lạ cầm một bao ve sầu chiên dầu là có thể lừa gạt Nha Nha đi.”

>

> Lý Thanh Nhã vừa cười vừa nói:

>

> “Yên tâm, Nha Nha cũng rất thông minh đó!”

>

> Trương Minh Hiên đứng ở trước mặt Nha Nha, cúi đầu nhìn xuống Nha Nha nói:

>

> “Con có biết mình đột nhiên bỏ nhà trốn đi như thế, chúng ta có lo lắng như thế nào hay không? Con có biết sau khi chúng ta biết được con đi lên Linh Sơn, chúng ta có sợ hãi như thế nào hay không?”

>

> Nha Nha nhỏ giọng nói:

>

> “Thế nhưng mà, thế nhưng mà ta cảm thấy trước đó bọn họ đều rất tốt! Chỉ là có chút thích đánh nhau.”

>

> “Con còn muốn cãi nữa sao?”

>

> Nha Nha mím môi, cúi đầu nói:

>

> “Ta sai rồi!”

>

> Ở nơi xa dưới bóng cây, Lý Thanh Tuyền thầm nói:

>

> “Nói láo, lại đang nói láo. Trong mấy ngày Nha Nha không có ở nhà, mỗi ngày hắn đều quấn lấy tỷ, nụ cười trên mặt đều chưa từng biến mất, hoàn toàn không nhìn ra hắn lo lắng cỡ nào.”

>

> Lý Thanh Nhã hơi đỏ mặt, đưa tay gõ đầu Lý Thanh Tuyền một cái.

>

> Lý Thanh Tuyền ôi một tiếng, nhanh chóng co rụt cổ lại.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!