TRANG 555# 1
> Chương 1108: Kim Phượng lăng không
>
>
>
>
>
>
> Dù cho cách xa nhau rất xa, lời nói của Lý Thanh Tuyền cũng rõ ràng truyền vào bên trong lỗ tai của Trương Minh Hiên, Trương Minh Hiên hung hăng trừng mắt liếc Lý Thanh Tuyền, sau đó ho khan một cái nói:
>
> “Nha Nha, con nói mình sai ở chỗ nào?”
>
> Nha Nha nhỏ giọng nói:
>
> “Con không nên bỏ nhà trốn đi!”
>
> “Còn có gì nữa?”
>
> “Con không nên đi Linh Sơn?”
>
> “Còn có gì nữa?”
>
> Nha Nha nghĩ một lát, buồn khổ nói:
>
> “Con nghĩ không ra.”
>
> Trương Minh Hiên ho khan một cái, lời nói thấm thía:
>
> “Nha Nha, làm vãn bối, chúng ta muốn hiếu thuận.”
>
> Bà ngoại của con đã lâu lắm rồi không gặp con, con đến nhà bà ngoại chơi thì nên lưu lại thêm một khoảng thời gian, làm bạn với lão nhân gia, có thể nào chỉ ngắn ngủi nửa tháng đã trở lại rồi?”
>
> Nha Nha liên tục gật đầu, giật mình nói:
>
> “Ba ba nói rất đúng, lần sau ta nhất định sẽ cố gắng hiếu thuận bà ngoại.”
>
> Trên mặt Trương Minh Hiên lộ ra nụ cười tươi từ ái, hắn nói:
>
> “Đây mới là đứa bé ngoan!”
>
> Ở nơi xa, Lý Thanh Tuyền phát ra hai tiếng cười lạnh ha ha.
>
> ...
>
> Thời gian trăm năm ung dung trong qua, trong trăm năm này, Tam Giới càng ngày càng quỷ dị.
>
> Như Lai cửa lớn không ra cửa nhỏ không bước, trốn ru rú trong Linh Sơn.
>
> Trên Thiên Đình, sau khi xử lý xong đám người tạo phản, Ngọc Đế lệnh thần linh dưới trướng ai về chỗ nấy sẵn sàng ra trận.
>
> Ngũ Trang Quán lặng yên không một tiếng động biến mất không thấy gì nữa.
>
> Yêu Hoàng Cung trốn vào chỗ sâu trong biển Bắc Minh.
>
> Tam Giới lại không có đại sự gì phát sinh.
>
> Sáng sớm ngày hôm đó, Trương Minh Hiên mang theo Nha Nha, Lý Thanh Tuyền, Tấn Dương, Nữ Oa (Tinh Vệ) ngồi ở trên đỉnh núi uể oải phơi nắng.
>
> Lý Thanh Tuyền nằm ở trên tảng đá, uể oải nói:
>
> “Thật là nhàm chán!”
>
> Trương Minh Hiên ở bên cạnh không có ý tốt nói:
>
> “Nếu không chúng ta đánh một trận xem sao?”
>
> Lý Thanh Tuyền liếc nhìn Trương Minh Hiên một cái, bĩu môi nói:
>
> “Không đánh, cả ngày liền biết chém chém giết giết, đồ bạo lực!”
>
> Trương Minh Hiên không cao hứng kêu lên:
>
> “Trước kia khi tu vi của ta còn thấp, là ai cả ngày khi dễ ta vậy?”
>
> Lý Thanh Tuyền trừng to mắt mờ mịt nói:
>
> “Ta không biết!”
>
> Nha Nha ở bên cạnh cười hì hì nói:
>
> “Không đánh nhau, không đánh nhau, ta không thích nhất chính là đánh nhau, chúng ta ăn ve sầu chiên dầu.”
>
> Nói xong, Nha Nha khẽ vung tay, mấy đĩa ve sầu chiên dầu thơm ngào ngạt xuất hiện.
>
> Trương Minh Hiên lườm Lý Thanh Tuyền một cái, bưng một đĩa ve sầu chiên dầu lên, bốc một con nhét vào trong miệng, kẽo kẹt kẽo kẹt nhai rồi tán thưởng nói:
>
> “Thơm! Ngon! ~ Món ve sầu này hình như là không giống với ve sầu lắm, ăn càng ngon hơn một bậc, con lấy từ đâu vậy?”
>
> Nha Nha cười hì hì nói:
>
> “Đây đều là Nữ Nhi quốc sản xuất, các nàng nói đây là ve sầu vương, là quốc vương bên trong ve sầu đó! Ăn đặc biệt ngon.”
>
> Lý Thanh Tuyền cũng nếm một cái, gật đầu nói:
>
> “Hương vị đúng là không tệ.”
>
> Rồi nàng quay đầu nhìn chằm chằm vào Tấn Dương đang ngồi ở phía xa vừa chơi điện thoại vừa mỉm cười một mình, nói:
>
> “Tấn Dương, muội cười ngây ngô cái gì vậy? Tới ăn ve sầu chiên dầu đi! Ngon lắm!.”
>
> Tấn Dương quay đầu nhìn về phía mấy người Trương Minh Hiên, cười hì hì nói:
>
> “Nói cho mấy người biết một cái bí mật nhỏ.”
>
> Trương Minh Hiên hiếu kì hỏi:
>
> “Bí mật gì?”
>
> Tấn Dương nhỏ giọng nói:
>
> “Cửu ca kia của ta mới băng hà hai năm trước, đến bây giờ còn đang bị đánh trong thế giới U Minh đó!”
>
> Trong lúc nhất thời, Trương Minh Hiên còn không có kịp phản ứng, hắn nghi hoặc nói:
>
> “Cửu ca, ai vậy?”
>
> Tấn Dương nói:
>
> “Lý Trị đó! Huynh ấy kế thừa vương vị của phụ hoàng, hơn nữa còn nạp phi tử của phụ hoàng làm hoàng hậu. Bây giờ ở bên trong thế giới U Minh, huynh ấy đang bị phụ hoàng treo lên đánh, sau khi phụ hoàng đánh xong thì Mẫu hậu sẽ đánh, Mẫu hậu đánh xong thì phụ hoàng lại đánh tiếp, cứ thay đổi như vậy, giờ huynh ấy cực kỳ thê thảm.”
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu cảm thán:
>
> “Lúc trước ta đã nhìn ra tiểu gia hỏa Lý Trị kia không phải kẻ tốt lành gì, hiện tại ứng nghiệm đi!”
>
> Tấn Dương gật nhẹ đầu, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói:
>
> “Trước đó, khi huynh ấy còn sống đã phong Võ Mị làm thiên hậu, cùng huynh ấy tịnh xưng hai thánh, quả thực là quá hoang đường. Ta cảm giác Phụ hoàng Mẫu hậu đánh như vậy vẫn là nhẹ, hẳn là để huynh ấy đi qua cả mười tám tầng Địa Ngục một lần.”
>
> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:
>
> “Muội quả là hơi ác với Cửu ca của mình đó.”
>
> Tấn Dương hừ hừ hai tiếng, hiển nhiên vẫn rất bất mãn đối với những hành động của Lý Trị.
>
> Mấy người còn đang cười cười nói thì bầu trời đột nhiên biến đổi, oanh long sấm chớp nổ vang, phong vân vần vũ, một tiếng long ngâm rên rỉ vang lên, sau đó lại có từng tiếng chim hót vang lên.
>
> Trương Minh Hiên đột nhiên đứng bật dậy, mấy người Lý Thanh Tuyền, Nha Nha, Tấn Dương cũng lập tức đứng lên.
>
> Bên trong Tam Giới, phàm là tu sĩ có thành tựu đều ngẩng đầu nhìn lên trời, từng con Quốc Vận Kim Long từ trong đất bay lên không trung, lít nha lít nhít Quốc Vận Kim Long lượn vòng phía trên Hồng Hoang, ngửa mặt lên trời gào thét.
>
> Trương Minh Hiên nhíu mày nói:
>
> “Đây là tình huống như thế nào? Những Quốc Vận Kim Long này làm sao đều xao động như vậy?”
>
> Đúng lúc này, thân hình của Lý Thanh Nhã hiện lên ở bên người Trương Minh Hiên, nàng mở miệng ngưng trọng nói:
>
> “Đây là hiện tượng khi khí vận của nhân tộc có biến đổi lớn.”
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc kêu lên:
>
> “Khí vận của nhân tộc biến đổi lớn ư? !”
>
> Một con Kim Phượng to lớn từ trong thành Trường An của Đại Đường bay lên, không ngừng bay cao càng ngày càng lớn, một đôi cánh che khuất bầu trời tỏa ra khí tức tôn quý. Ở dưới khí thế của Kim Phượng, trăm triệu con Quốc Vận Kim Long giống như từng con rắn nhỏ trông cực kỳ buồn cười, chúng gào thét một tiếng rồi đồng loạt cúi đầu xuống.
>
> Nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt của Lý Thanh Nhã lập tức biến đổi, nàng ngưng trọng nói:
>
> “Kim Phượng lăng không, Đại Đường có Nữ Hoàng xuất thế.”
>
> Nghe thấy câu nói này của Lý Thanh Nhã, sắc mặt của Tấn Dương lập tức biến đổi, nàng kinh ngạc, sợ hãi kêu lên:
>
> “Là nàng, nhất định là nàng!”
>
> Nói xong, nàng quay người, giống như muốn bay đến Đại Đường.
>
> Trương Minh Hiên nhanh chóng giữ lấy tay của Tấn Dương, nói:
>
> “Muội muốn đi đâu?”
>
> Tấn Dương tức giận dữ kêu lên:
>
> “Ta đi tìm Võ Mị tính sổ sách.”
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu nói:
>
> “Muội đã bước lên con đường tu tiên, không thể tùy ý nhúng tay chuyện của Hoàng tộc nữa.”
>
> Lý Thanh Nhã cũng nói:
>
> “Tấn Dương nghe lời.”
>
> Tấn Dương cúi đầu thương tâm nói:
>
> “Thanh Nhã tỷ, Đại Đường là do Hoàng gia gia của ta đánh xuống, lại là tâm huyết do phụ hoàng hao hết cả đời kinh doanh, bây giờ lại bị một nữ tử cướp lấy, ta cảm thấy rất tức giận.”
>
> Lý Thanh Nhã ôn nhu nói:
>
> “Đại Đường không có Phụ hoàng của muội, không có Mẫu hậu của muội, không có anh chị em của muội, kia đã không phải là Đại Đường muội quen thuộc nữa, muội cứ coi như đó là một cái vương triều lạ lẫm là được rồi, không cần tức giận nữa.”
>
> Tấn Dương thất lạc gật nhẹ đầu.
>
> Trương Minh Hiên buông tay của Tấn Dương, mấy người tiếp tục ngẩng đầu nhìn lên trời.
>
> Vào lúc này, trên mỏ, trên móng vuốt của Kim Phượng có ánh sáng màu hồng giống như là máu tươi không ngừng nhỏ xuống, nhiễm đỏ cả bầu trời.
>
> Lý Thanh Nhã nhíu mày nói:
>
> “Kim Phượng nhuốm máu, nàng vậy mà làm chuyện giết con ruột của mình!”
>
> Trương Minh Hiên trấn an nói:
>
> “Loại chuyện này ở bên trong cung đình rất là bình thường.”
>
> Lý Thanh Nhã lắc đầu nói:
>
> “Ta không thích nàng.”
>
> Trương Minh Hiên cười hì hì nói:
>
> “Ta cũng không thích, ta thích Thanh Nhã tỷ.”
>
> Lý Thanh Nhã đưa tay gõ mạnh vào đầu Trương Minh Hiên, hung hăng nói:
>
> “Cậu càng ngày càng làm càn.”
>
> Trương Minh Hiên rụt đầu lại, lẽ thẳng khí hùng nói:
>
> “Thanh Nhã tỷ, như ta thì phải gọi là sáng tỏ đạo tâm.”
>
> Lý Thanh Tuyền ở bên cạnh thầm nói:
>
> “Ta nghĩ nên gọi là không biết xấu hổ.”
>
> Nha Nha chỉ vào bầu trời ngạc nhiên, kinh hãi kêu lên:
>
> “Đen, mặt trời đen.”
>
> Vô số bách tính kinh hoảng ngẩng đầu nhìn lên trời, chỉ thấy mặt trời đang bị một cái bóng đen chậm rãi che đậy.
>
> Thấy thế, bách tính quỳ xuống đất khẩn cầu, còn có khua chiêng gõ trống ồn ào náo động, nghĩ dọa lùi Thiên Cẩu.
>
>
>
>