Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1109: Mục 1110

TRANG 555# 2

> Chương 1109: Ma Giới mở rộng

>

>

>

>

>

>

> Thiên Đình, bên trong Lăng Tiêu Bảo Điện Ngọc Đế ngồi cao Thần vị, phía dưới là vô số Tinh Quân, Thần Tướng đứng lít nha lít nhít.

>

> Ngọc Đế mở miệng ngưng trọng nói:

>

> “Tẫn Kê Ti Thần, âm dương điên đảo, cửa vào Ma Giới đã mở rộng, ma kiếp sắp sửa giáng xuống.”

>

> Ở phía dưới, tất cả Tinh Quân, Thần Tướng cùng kêu lên:

>

> “Chúng thần xin thề sống chết thủ vệ Thiên Đình!”

>

> Ngọc Đế chậm rãi đứng lên, vô lượng thần quang dâng lên, toàn bộ Thiên Đình đều đang run rẩy.

>

> ...

>

> Linh Sơn, Như Lai ngồi xếp bằng giữa chủ vị trên Đại Lôi Âm Tự, mở miệng nói:

>

> “A Nan, ta muốn giảng kinh, truyền tất cả Phật Đà đến đây lắng nghe.”

>

> A Nan đứng hầu bên cạnh cung kính nói:

>

> “Vâng!”

>

> Sau một lát, bên trong Đại Lôi Âm Tự, từng đoá từng đoá hoa sen mở ra, bên trong mỗi đóa hoa sen đều ngồi một vị Phật Đà.

>

> Tất cả Phật Đà khẽ thi lễ nói:

>

> “Đa tạ Thế Tôn diễn pháp.”

>

> Như Lai mở miệng, từng đoạn phật kinh phun ra, diễn hóa thành từng loại diệu pháp, hư không sinh sen, mưa phùn rơi xuống.

>

> ...

>

> Bên ngoài cửa vào Ma Giới, từng thân hình hiện lên, tất cả đều mặc khôi giáp uy vũ tỏa ra thần quang óng ánh. Ở dưới sự gia trì của sức mạnh tín ngưỡng từ vạn linh trong Hồng Hoang, mấy người Thái Nhất, Đế Tuấn, Hậu Nghệ, Đế Giang đã khôi phục đến tu vi Đại La Kim Tiên, khí tức như hải.

>

> Cửa vào Ma Giới chậm rãi mở rộng, từng luồng ma khí màu đen phun ra ngoài.

>

> Hậu Nghệ mở miệng, ngưng trọng nói:

>

> “Các anh em, ta có một loại cảm giác không tốt, chỉ sợ sẽ có chuyện muốn xảy ra.”

>

> Thái Nhất rút thần kiếm bên hông ra khỏi vỏ, không chút khách khí nói:

>

> “Nói nhảm, biến hóa rõ ràng như thế, tất cả mọi người đều có thể nhìn ra.”

>

> Đế Tuấn ngưng trọng nói:

>

> “Mọi người, chúng ta ở đây liền có trách nhiệm trấn giữ cửa vào Ma Giới, tất cả đồng thời ra tay đi! Không thể tùy ý để cửa vào Ma Giới tiếp tục khuếch trương nữa.”

>

> “Lục Đạo Luân Hồi!”

>

> “Cửu Cửu Quy Chân, Hồn Phi Phách Tán!”

>

> “Lạc Nhật!”

>

> “Chu Thiên Tinh Đấu đại trận!”

>

> “Thời gian ngược dòng!”

>

> “Băng Phong Thiên Lý”

>

> ...

>

> Từng luồng sáng từ trong các anh hùng phát ra, hóa thành từng loại kỹ năng công kích, đánh tới cửa vào Ma Giới.

>

> Ngay khi mấy chục kỹ năng công kích vừa đi đến trước cửa thì đột nhiên một cánh tay trắng noãn vươn ra từ bên trong cửa vào Ma Giới rồi cánh tay nhẹ nhàng vung lên, tất cả công kích đều vô thanh vô tức tiêu tán.

>

> Nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt của tất cả anh hùng lập tức biến đổi, nội tâm không kìm lòng được xuất hiện một ý nghĩ, không thể địch lại!

>

> Một người trung niên mặc áo đen sải bước đi ra từ bên trong Ma giới, nhàn nhạt mở miệng nói:

>

> “Trở về đi! Tất cả đều trở về đi!”

>

> Tất cả anh hùng không thể kháng cự lập tức hóa thành từng luồng sáng bắn vào bên trong tế đàn, biến mất không thấy gì nữa.

>

> “Đạo hữu mong dời bước vào thiên ngoại luận đạo!”

>

> “Đạo hữu, mau tới!”

>

> “Đạo hữu, thiên ngoại luận đạo.”

>

> ...

>

> Từng đạo vận xuất hiện, giọng nói của các Thánh Nhân cũng từ trong đạo vận vang lên ở không gian hư vô.

>

> Cảm thụ được những Thánh Nhân Đại Đạo không hề yếu hơn mình kia, La Hầu không kìm lòng được cảm thán:

>

> “Thật khó lường! Tất cả đều không đơn!”

>

> Thân hình lập tức biến mất.

>

> “Giết !”

>

> “Ngao ô”

>

> “Hồng Hoang, kiệt kiệt kiệt”

>

> “Ha ha ha”

>

> ...

>

> Ngay sau khi La Hầu biến mất, từng bóng đen chui ra khỏi cửa vào Ma Giới, bay múa tung hoành ở trong hư không.

>

> ...

>

> Sau một lát, bên trong Tam Giới, Nhật thực toàn phần biến mất, mặt trời lần nữa sáng lên, bách tính bên trong Tam Giới vỗ tay, vui mừng hoan hô.

>

> Trên ngọn núi bên ngoài Huyền Không Đảo, Lý Thanh Nhã cười nói:

>

> “Tốt, đã kết thúc.”

>

> Trương Minh Hiên thầm nói:

>

> “Nhật thực toàn phần cũng không phải là báo hiệu tốt gì!”

>

> Tấn Dương ở bên cạnh nhịn không được nói:

>

> “Khẳng định là lão thiên cũng không thích nàng ta!”

>

> Trương Minh Hiên phất phất tay không cao hứng nói:

>

> “Đi đi! Đi bên cạnh chơi đi! Vũ Mị Nương thượng vị, tiểu tử Lý Trị kia khẳng định sẽ còn tiếp tục bị Lý Thế Dân đánh đập, nhanh đi chế giễu hắn thôi.”

>

> Ở bên cạnh, nghe thấy câu nói này của Trương Minh Hiên, ánh mắt của Lý Thanh Tuyền sáng lên, nàng vỗ tay, cười nói:

>

> “Ta còn chưa từng nhìn thấy Hoàng đế bị đánh đâu! Chúng ta cùng đi xem thôi!”

>

> Nữ Oa (Tinh Vệ) cũng cao hứng kêu lên:

>

> “Còn có ta!”

>

> Nha Nha cười hì hì nói:

>

> “Ta muốn nhìn, ta cũng phải nhìn.”

>

> Tấn Dương do dự một chút nói:

>

> “Chúng ta làm như vậy không tốt lắm đâu?”

>

> Nha Nha nói:

>

> “Ta mời muội ăn thịt ve sầu.”

>

> Tấn Dương lập tức gật đầu nói:

>

> “Đi, chúng ta đi chỗ khác nhìn.”

>

> Một đám nữ tử hi hi cười cười chạy tới ở nơi xa.

>

> Lý Thanh Nhã cũng mỉm cười, thân hình nhạt dần rồi biến mất.

>

> Trương Minh Hiên nằm ở trên tảng đá, ngửa mặt nhìn trời, nói:

>

> “Dễ chịu thật! Loại cuộc sống này mới là sinh hoạt của thần tiên.”

>

> “Muốn uống rượu sao?”

>

> Trương Minh Hiên lắc đầu nói:

>

> “Không uống, ta đang cai rượu!”

>

> Nhưng giống như nghĩ tới điều gì, con mắt của Trương Minh Hiên bỗng nhiên trừng lớn, có người sao? ! Hắn lập tức ngồi dậy nhìn sang bên cạnh, chỉ thấy Vô Thiên chính xếp bằng ở trên một tảng đá cách đó không xa.

>

> Trương Minh Hiên gãi đầu một cái, cười cười hắc hắc nói:

>

> “Phật Tổ, sao ngài lại tới đây?”

>

> Vô Thiên cười nói:

>

> “Nhân đạo khí vận nghịch chuyển, âm dương điên đảo, Ma Giới mở rộng, chúng ta đều đi ra.”

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc kêu lên:

>

> “Chẳng lẽ đây là chân thân của ngài sao?”

>

> Vô Thiên nói:

>

> “Không sai!”

>

> Trong đầu của Trương Minh Hiên lập tức hiện lên một cái ý niệm, Tây Du Ký hậu truyện bắt đầu rồi, hắn nói:

>

> “Ngài tính đi tìm Như Lai báo thù sao?”

>

> Vô Thiên tóc dài không gió mà bay, lạnh lùng nói:

>

> “Ta muốn san bằng Linh Sơn.”

>

> “Sau đó thì sao?”

>

> “Thống trị Linh Sơn tam thập tam thiên.”

>

> “Lại sau đó thì sao?”

>

> Vô Thiên trầm mặc một chút nói:

>

> “Có lẽ sẽ vẫn lạc đi!”

>

> Trương Minh Hiên không đành lòng nói:

>

> “Phật Tổ, ngài cần gì phải làm như vậy chứ? Đã biết rõ kết cục mọi chuyện, vì sao còn muốn tiến về Linh Sơn?”

>

> Vô Thiên ngẩng đầu nhìn lên trời nói:

>

> “Đây chính là Thiên mệnh của ta, Thiên Đạo chú định ta phải thành ma, ta nhất định thống trị Linh Sơn tam thập tam thiên, cũng nhất định vẫn lạc, đây là đại thế của Thiên Đạo.”

>

> Nghe thấy câu nói này của Vô Thiên, Trương Minh Hiên lập tức nhảy dựng lên, mắng to:

>

> “Cái rắm đại thế của Thiên Đạo, cái rắm Thiên mệnh.”

>

> Nghe thấy câu nói này của Trương Minh Hiên, sắc mặt của Vô Thiên lập tức biến đổi, hắn trầm giọng nói:

>

> “Thần Quân, nói năng phải cẩn thận!”

>

> Trương Minh Hiên cười ha hả nói:

>

> “Không nghĩ tới một ma đầu như Phật Tổ cũng tin vào Thiên mệnh.”

>

> Vô Thiên mở miệng nói:

>

> “Chúng sinh đều có Thiên mệnh, sao ta có thể ngoại lệ cơ thế?”

>

> “Vậy ngài nói Thiên mệnh của ta là cái gì?”

>

> Vô Thiên cười nói:

>

> “Thiên mệnh của cậu có lẽ chính là phát triển điện thoại.”

>

> Trương Minh Hiên suy nghĩ một chút, trong lòng sợ hãi giật mình, chẳng lẽ ta thật sự là có Thiên mệnh ảnh hưởng hay sao?

>

> Trương Minh Hiên nghĩ một lát, sau đó mở miệng nói:

>

> “Phật Tổ, ngài thống trị Linh Sơn là ta muốn thấy, dù sao ta cũng không thích đám hòa thượng kia, nhưng mà ta hi vọng ngài có thể thiện đãi chúng sinh trong Tam Giới, không nên để ngọn lửa của chiến tranh lan đến gần người bình thường.”

>

> Vô Thiên lắc đầu nói:

>

> “Chuyện này bản tọa không có cách nào cam đoan với cậu được, dù sao ta là Ma mà!”

>

> Nói xong, Vô Thiên nhìn thoáng qua hướng Huyền Không Đảo, thân hình chậm rãi biến mất.

>

> Trương Minh Hiên vội vàng đứng lên nói:

>

> “Vô Thiên, Vô Thiên Phật Tổ, ngài chờ một chút...”

>

> Đúng lúc này, thân hình của Lý Thanh Nhã xuất hiện ở bên cạnh Trương Minh Hiên, nàng mở miệng nói:

>

> “Hắn chính là Vô Thiên bên trong tác phẩm của cậu hay sao?”

>

> Trương Minh Hiên thất lạc gật đầu nói:

>

> “Phải!”

>

> “Hắn làm sao đi ra được khỏi Ma Giới vậy?”

>

> “Vô Thiên nói nhân đạo khí vận nghịch chuyển, âm dương điên đảo, Ma Giới mở rộng, cho nên Ma tộc đều có thể đi ra.”

>

> Nghe thấy câu nói này của Trương Minh Hiên, sắc mặt của Lý Thanh Nhã lập tức biến đổi, nàng vội vàng nói:

>

> “Vậy chẳng phải là Tam Giới muốn đại loạn hay sao?”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu bất đắc dĩ nói:

>

> “Đúng vậy! Ta vốn định thuyết phục Vô Thiên không cần tạo giết chóc tại Tam Giới, nhưng mà hắn tựa hồ đã đoán được kết cục của mình, dự định tiến hành lần điên cuồng sau cùng, chỉ sợ một trận chiến tranh càn quét Tam Giới sắp sửa diễn ra rồi.”

>

> Lý Thanh Nhã nhíu mày nói:

>

> “Vậy thì chúng ta nên làm như thế nào cho phải?”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!