TRANG 556# 1
> Chương 1110: Chính ma đại chiến bắt đầu
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên trấn an nói:
>
> “Thanh Nhã tỷ, không có quan hệ, dù cho Tam Giới có loạn hơn nữa thì hẳn là cũng không tác động được đến Thiên Môn Sơn chúng ta.”
>
> Lý Thanh Nhã đa sầu đa cảm nói:
>
> “Tam Giới loạn, đại chiến không ngớt, thế gian lại nhiều cực khổ.”
>
> Trương Minh Hiên trầm mặc một chút nói:
>
> “Kỳ thật Vô Thiên cũng không phải là người xấu, ngược lại chỉ là một người đáng thương bị ép làm Ma mà thôi.”
>
> “Vậy cậu có thể khuyên hắn một câu, chớ có nhấc lên chiến loạn nữa được không.”
>
> Trương Minh Hiên nhịn không được nói:
>
> “Ta đã khuyên rồi! Thế nhưng mà hắn không nghe, há miệng ngậm miệng cái gì mà Thiên mệnh, cái gì mà đại thế của Thiên Đạo.”
>
> Nói thật trong nội tâm Trương Minh Hiên có chút xao động, dù sao Vô Thiên với Trương Minh Hiên cũng từng có mấy lần giao lưu, cũng coi như bạn bè, thật lòng thì Trương Minh Hiên cũng không hi vọng Vô Thiên đi Linh Sơn chịu chết.
>
> Lý Thanh Nhã ôn nhu nói:
>
> “Tiểu thế có thể đổi, đại thế không thể đổi, đây chính là Thiên mệnh, ví dụ như truyện Tây Du đã bị cậu cải biến rất nhiều, nhưng Tây Du vẫn hoàn thành, đây chính là đại thế không thể đổi.”
>
> “Nếu như chuyện Vô Thiên đánh lên Linh Sơn đã là chuyện nhất định không thể thay đổi, vậy cậu có thể khuyên hắn bớt giết chóc, hơn nữa coi như nhất định là ma kiếp, quá trình cùng kết cục cũng có thể không giống.”
>
> Trương Minh Hiên thì thầm nói:
>
> “Quá trình khác biệt, kết cục khác biệt, đây chẳng phải chính là phá vỡ Thiên mệnh hay sao? ! Đánh vỡ Thiên mệnh, đánh vỡ Thiên mệnh”
>
> Trong đầu từng cái suy nghĩ lưu chuyển, đột nhiên Trương Minh Hiên tiến lên ôm trầm lấy Lý Thanh Nhã rồi cười ha ha nói:
>
> “Ta biết, ta biết làm như thế nào rồi. Đa tạ tỷ, Thanh Nhã”
>
> Bành.
>
> Trương Minh Hiên kêu thảm một tiếng, thân hình phóng lên tận trời, trước khi bay đi mất, hắn vẫn lớn tiếng kêu lên:
>
> “Ta nhất định sẽ trở về! !”
>
> Lý Thanh Nhã đứng tại chỗ, nắm đấm thẳng tắp vươn ra, gương mặt xinh đẹp đỏ lên rồi bật cười.
>
> Thiên Đình, trước Nam Thiên môn, vô số Thiên Binh, Thiên Tướng kết thành đại trận, sẵn sàng đón địch, hình chiếu đông đảo Tinh Thần chiếu sáng tinh không biến toàn bộ không gian trước Nam Thiên môn thành một biển sao, Ngọc Đế mặc long bào đứng phía trước chúng thần, bên người là Vương Mẫu, Dương Tiễn và mấy người Trầm Hương.
>
> Bên phía đối diện với đại quân của Thiên Đình là ma khí cuồn cuộn kéo đến, vô số ma đầu hoặc hư ảo hoặc chân thực gào thét, trong đó không thiếu tồn tại có thực lực tương đương với Chuẩn Thánh.
>
> Một cái Bạch Cốt Vương Tọa từ bay ra bên trong Ma Vân đen nghịt, trên vương tọa là một người trùm áo đen kín hết toàn thân, trên thân có ma khí cuồn cuộn bốc lên, một đôi mắt đỏ ngầu giấu ở bên trong áo bào đen nhìn chằm chằm vào Ngọc Đế.
>
> Ngọc Đế mở miệng ngưng trọng nói:
>
> “Thiên Ma Vương”
>
> Thiên Ma Vương cạc cạc cười quái dị nói:
>
> “Ngọc Đế, ngươi đã quên tên của ta sao?”
>
> Ngọc Đế nhíu mày nói:
>
> “Ngươi có tên hay sao?”
>
> Thiên Ma Vương đột nhiên đứng lên, áo bào đen trượt xuống hiện ra thân hình một người trung niên đầu trọc khôi ngô, trên cái đầu trụi lủi có vẽ mấy đường hoa văn màu đỏ tươi, hắn gầm thét kêu lên:
>
> “Ta là Khuê Cương Pháp Tổ”
>
> Vương Mẫu kinh hãi kêu lên:
>
> “Khuê Cương? Ngươi không phải đã bị Hạo Thiên trấn sát rồi hay sao?”
>
> Khuê Cương cạc cạc cười nói:
>
> “Ta chính là hắn, hắn sao có thể giết ta được?”
>
> Nghe thấy câu nói này của Khuê Cương Pháp Tổ, trong mắt những thần linh đứng sau lưng Ngọc Đế đều hiện lên sự kinh ngạc, hình dáng bên ngoài của ma đầu tự xưng Khuê Cương Pháp Tổ này xác thực là giống Ngọc Đế mấy phần, chẳng lẽ hắn là phân thân của Ngọc Đế hay sao?
>
> Dương Tiễn lập tức đi tới, gầm thét kêu lên:
>
> “Nói hươu nói vượn, bác của ta chính là Tam Giới chi chủ, Thiên Đình Ngọc Đế, há có loại phân thân như ma đầu ngươi?”
>
> Khuê Cương cạc cạc cười quái dị nói:
>
> “Ngọc Đế, ngươi nói xem ta có phải là ngươi hay không? Ngươi cứ nói đi!”
>
> Ngọc Đế nhàn nhạt mở miệng nói:
>
> “Hắn nói không sai, hắn đúng là một bộ phận của ta.”
>
> Dương Tiễn kinh hãi kêu lên:
>
> “Bác!”
>
> Ngọc Đế mở miệng nói:
>
> “Năm đó ta mới bước lên đế vị, tự cảm giác đức hạnh có hạn, Đại Đạo chưa viên mãn, khó mà thống ngự Tam Giới, cho nên đã mượn đầu của Hình Thiên chuyển thế độ kiếp ma luyện bản thân. Tổng cộng kinh lịch 1,750 kiếp, một kiếp mười hai vạn chín ngàn sáu trăm năm, trong mỗi một kiếp đều chém ra một tia âm u trong lòng mình, tham lam, giận dữ, tự ngạo... sau đó1,750 tia âm u này hóa thành một sinh linh, đó chính là Khuê Cương.”
>
> “Sau khi Đại Đạo viên mãn, ta trở về Thiên Đình đã từng dùng thiên hỏa, thiên lôi luyện hóa hắn, lại không biết hắn làm như thế nào để sống lại.”
>
> Chúng thần lúc này mới chợt hiểu, nguyên lai Khuê Cương Pháp Tổ này chính là một mặt âm u của Ngọc Đế, Dương Tiễn cũng thở phào nhẹ nhõm.
>
> Khuê Cương cạc cạc cười nói:
>
> “Ngọc Đế, ngươi không nghĩ tới đi! Ngươi không có giết ta, ta lại trở về, hơn nữa hiện tại đại thế của Thiên Đạo lại ở bên ta, tử kỳ của ngươi đến rồi.”
>
> Ngọc Đế ha ha cười lạnh nói:
>
> “Đại thế của Thiên Đạo sao? Đó là cái gì? Trẫm vừa mới đổi Thiên Điều đó. Ngươi cho rằng ta sẽ còn quan tâm cái gì là đại thế của Thiên Đạo hay sao? Chúng thần nghe lệnh, giết!”
>
> Khuê Cương vung tay lên quát:
>
> “Giết!”
>
> “Giết !”
>
> “Giết!”
>
> “Trừ ma chính đạo!”
>
> “Giết tới Thiên Đình, chiếm lĩnh Tam Giới!”
>
> ...
>
> Trong tiếng kêu ầm ĩ, Thiên Binh, Thiên Tướng lao tới chúng ma mà chúng ma cũng theo đó đánh tới chúng thần.
>
> Dương Tiễn và Trầm Hương đồng thời bay lên không trung.
>
> Uỳnh.
>
> Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao và Khai Sơn Phủ hóa thành đao khí, búa khí tung hoành vạn dặm xông vào bên trong chúng ma, hàng ngàn hàng vạn Thiên Ma kêu thảm một tiếng rồi lập tức hôi phi yên diệt.
>
> Ngay sau đó, từ bên trong nhóm Thiên Ma, hai thân hình bay lên không trung, phẫn nộ quát:
>
> “Đừng có càn rỡ!”
>
> Hai luồng khói đen như là mũi tên xẹt qua ở trên không trung nhanh chóng xuất hiện ở trước mặt Dương Tiễn và Trầm Hương.
>
> Nhìn thấy thế, sắc mặt của Trầm Hương và Dương Tiễn đồng thời biến đổi, trong lòng thầm nói, thật nhanh!
>
> Cả hai vội vàng nâng binh khí lên ngăn ở trước mặt.
>
> Một tiếng nổ ầm vang lên.
>
> Trầm Hương, Dương Tiễn lảo đảo lui lại ở trên không trung.
>
> Hai Thiên Ma hóa thành hai vệt sáng màu đen nhanh chóng di chuyển quanh Trầm Hương, Dương Tiễn. Từ trong vệt sáng màu đen này, Quỷ Trảo liên tục chui ra đánh về phía hai người, nhưng đều bị Trầm Hương, Dương Tiễn đánh lui về.
>
> Keng keng keng ~
>
> Tia lửa văng khắp nơi, trong lúc nhất thời, đôi bên khó phân thắng bại.
>
> Ở phía dưới, trước Lôi Thần bộ, Văn Trọng cầm roi vàng, phẫn nộ quát:
>
> “Lôi Thần bộ nghe lệnh, Cửu Thiên Thần Lôi Tru Ma đãng tà!”
>
> Oanh long long ~
>
> Từng tia sét màu vàng xẹt qua trên không trung, đánh vào bên trong nhóm Thiên Ma, thần lôi như lưới tiêu diệt không biết bao nhiêu Thiên Ma.
>
> “Hỏa Thần bộ nghe lệnh! Cửu Thiên Thần hỏa đốt tà ma!”
>
> “Thủy Thần bộ nghe lệnh! Thiên Hà Chi Thủy chìm Thiên Ma!”
>
> “Chúng tinh thần nghe lệnh, tinh lạc như mưa...”
>
> Ma tộc đồng dạng không cam lòng yếu thế, Âm Lôi, Nhược Thủy, Âm Phong, Âm Sát đồng loạt đánh tới chúng thần, vô số Thiên Binh, Thiên Tướng vẫn lạc, hóa thành hư vô.
>
> Trên chiến trường lập tức sấm sét tung hoành, Thủy Hỏa không ngớt, tinh lạc như mưa, ma khí như tiễn, khắp nơi đều đang chém giết lẫn nhau.
>
> Na Tra đứng ở trước mặt Lý Tĩnh, mở miệng nói:
>
> “Ta đi. Lão đầu, chính ông cẩn thận một chút, đừng lại giống như lần trước để thiếu cánh tay thiếu chân, mình không có thực lực cũng đừng xông lên phía trước.”
>
> Lý Tĩnh cười ha hả nói:
>
> “Ta biết rồi. Thằng nhóc, ngươi cũng phải chú ý an toàn. Ta chết đi thì có thể phục sinh nhưng nếu như ngươi vẫn lạc thì cũng chỉ có thể làm một Thiên Thần rồi.”
>
> Na Tra gật nhẹ đầu, chân đạp Phong Hỏa Luân xông ra ngoài, trên đường đi Thủy Hỏa tránh lui, lôi điện né tránh, một vòng bạc to lớn sáng loáng dâng lên, xoay tròn bảo hộ quanh người Na Tra. Hắn xông vào bên trong nhóm Thiên Ma, trấn sát vô số Thiên Ma.
>
> “Cạc cạc cạc ~ đã sớm chờ ngươi.”
>
> “Na Tra, Na Tra, ngươi là của ta.”
>
> “Các ngươi lăn, Na Tra là của ta!”
>
> “Mơ tưởng, Na Tra tuổi thơ bất hạnh, nội tâm khẳng định có kẽ hở khổng lồ, thân thể này là của ta.”
>
> ...
>
> Từng ma ảnh nhanh chóng xuất hiện ở bên người Na Tra, tranh nhau chen lấn chui vào trong cơ thể của Na Tra.
>
>
>
>